Lại là cái bài ca ơn cứu mạng quen thuộc, ta ở trên giường lén bĩu môi một cái.

Cố Diên nghe hai chữ "cứu mạng", ánh mắt không những không dịu đi mà càng thêm lạnh lẽo, thấu xương.

Đêm qua, khi đối mặt với một "Mộc Diệp" đầy gai góc và mưu trí, chàng đột nhiên nhận ra sự giả tạo đến nực cười của người nữ nhân trước mặt.

Một kẻ nhát gan, ích kỷ như Liễu Như Yên, năm xưa thật sự có gan liều mình cứu chàng từ đống x.á.c c.h.ế.t sao?

Sự nghi ngờ bấy lâu nay như một mầm mống, gặp gió liền bùng lên dữ dội.

"Người đâu, thu hồi miếng ngọc bội hộ thân trên người Liễu cô nương."

Cố Diên lạnh lùng ra lệnh, dứt khoát đến mức không cho đối phương một cơ hội biện bạch.

"Giam lỏng cô ta vào biệt viện phía Tây, không có lệnh của bản vương, nửa bước cũng không được rời đi."

Liễu Như Yên nghe xong, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, gào khóc t.h.ả.m thiết rồi bị hai tên hộ vệ thô bạo lôi tuột đi.

Đám gia đinh dọn dẹp hiện trường cũng vội vã lui xuống, trả lại sự yên tĩnh cho căn sương phòng.

Cửa phòng khép lại, chỉ còn ta và Cố Diên đứng đối diện nhau.

Màn kịch yếu đuối của ta lập tức hạ màn, ta thong thả bước xuống giường, lười biếng rót cho mình một chén trà.

Cố Diên tiến lại gần, nhìn vết bỏng đỏ ửng trên mu bàn tay ta, đôi lông mày rậm khẽ nhíu c.h.ặ.t.

"Còn đau không?" Giọng chàng khàn đặc, mang theo một thứ cảm xúc phức tạp khó gọi thành tên.

"Chút vết thương nhỏ này so với vết đ.â.m trên vai Vương gia thì có là gì." Ta cười nhạt, nhấp một ngụm trà.

Cố Diên nhìn thẳng vào mắt ta, im lặng hồi lâu rồi chậm rãi lên tiếng:

"Dao Sơ, từ nay về sau, vương phủ này là của nàng. Không ai có thể làm càn trước mặt nàng nữa."

Đây là lời hứa của Nhiếp chính vương, cũng là lời cam kết của Huyền đàn chủ.

Ta đặt chén trà xuống, khóe môi khẽ nhếch lên đầy vẻ đắc ý.

Ván bài này, món nợ ban ngày của Cố Diên và Liễu Như Yên, ta xem như đã đòi lại được cả vốn lẫn lời.

17.

Sắc chỉ của hoàng cung nạm vàng ròng ch.ói mắt đặt trên bàn, mang theo mùi long diên hương hộ giá đầy áp lực.

Hoàng đế hạ chỉ, triệu Nhiếp chính vương cùng Vương phi vào cung dự tiệc hoàng hôn.

Tên hoàng đế đa nghi kia thấy Cố Diên mạng lớn không c.h.ế.t sau trận mai phục ở trà lâu, nay muốn dùng hồng môn yến để thăm dò thực hư.

Ta đứng trước chiếc gương đồng lớn, để nha hoàn khoác lên người bộ y phục cung đình màu phục sắc lộng lẫy, đầu đội phượng quan nặng trĩu.

Cố Diên bước vào, chàng đã thay một bộ trường bào thêu mãng xà màu đen tuyền, sắc mặt dưới lớp phấn ngụy trang trông có vẻ hồng hào, khỏe mạnh.

Nhưng ta ngửi thấy mùi d.ư.ợ.c liệu thoang thoảng, biết rõ vết thương dưới lớp áo kia vẫn đang rỉ m.á.u.

Chàng tiến lại gần, ra hiệu cho đám hạ nhân lui ra ngoài.

Căn phòng rộng lớn chỉ còn lại hai vương bài của giới tình báo giang hồ.

"Đêm nay vào cung, lành ít dữ nhiều." Cố Diên trầm giọng, đôi mắt sâu hoắm phản chiếu dung nhan sắc sảo của ta qua gương.

"Hoàng đế có Ti mật viện hộ tống, e rằng sẽ dùng độc hoặc thích khách để ép bản vương lộ sơ hở võ công."

Ta khẽ nhếch môi, vươn tay chỉnh lại chiếc đai lưng nạm ngọc cho chàng, động tác vô cùng tự nhiên như một người thê t.ử hiền thục.

"Vương gia yên tâm, Mộc Diệp ta chưa từng để đối tác của mình phải chịu thiệt."

"Ngài cứ việc diễn vai Nhiếp chính vương quyền cao chức trọng, còn lại cứ giao cho ta."

Ta lén giấu ba mũi đoản tiễn tẩm kịch độc vào trong ống tay áo rộng thình lình của bộ cung trang.

Cố Diên nhìn những ngón tay thanh mảnh của ta đang lướt qua n.g.ự.c áo mình, ánh mắt khẽ tối lại.

Chàng nắm lấy mu bàn tay còn hơi đỏ ửng vì vết bỏng của ta, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai:

"Bản vương giao mạng cho nàng."

Ta rút tay lại, nở một nụ cười đầy dã tâm.

Một bên là Vương gia tàn nhẫn, một bên là Vương phi đoan trang, nhưng trong đầu cả hai lúc này đều đang tính kế làm sao để lật đổ cả ngai vàng triều đại này.

Chiếc xe ngựa của vương phủ chậm rãi lăn bánh hướng về phía hoàng cung, nơi giông bão đang chực chờ nuốt chửng tất cả.

18.

Đại điện nguy nga tráng lệ, tiếng tơ trúc réo rắt nhưng ngột ngạt đến đáng sợ.

Hoàng đế ngồi trên ngai vàng, ánh mắt âm lãnh như rắn độc lướt qua ta và Cố Diên.

"Nhiếp chính vương nếm thử loại rượu ủ trăm năm này xem, trẫm đặc biệt ban cho đệ."

Một tổng quản thái giám bưng khay ngọc tiến lên, chén rượu sóng sánh phản chiếu ánh nến lạnh lẽo.

Mũi ta khẽ động, mùi hương rất nhạt của "Đoạn Trường Tán" liền lọt vào khứu giác, một loại độc mãn tính phá hủy kinh mạch.

Cố Diên thản nhiên vươn tay định cầm chén, vết thương dưới vai chàng khẽ động, một vệt m.á.u tươi bắt đầu thấm qua lớp áo trong.

Ta biết, chàng đang dùng nội lực đè ép độc tính đêm qua, nếu uống thêm chén này, kinh mạch sẽ đứt đoạn.

"A!"

Ta đột ngột hô lên một tiếng, cơ thể nhỏ nhắn "vô tình" ngã nhào vào cánh tay Cố Diên.

Xoảng!

Chén rượu ngọc rơi xuống đất, chất lỏng độc hại ăn mòn t.h.ả.m gấm, sủi lên những bọt bong bóng nhỏ xíu.

"Vương phi thất lễ rồi, trẫm thấy nàng dường như rất hoảng hốt?" Hoàng đế đập bàn, giọng nói tràn ngập sát khí.

"Bệ hạ bớt giận, thần thiếp lần đầu thấy long nhan nên kinh sợ." Ta run rẩy quỳ xuống, dáng vẻ yếu đuối của một nữ nhân khuê các diễn đến mười phần vẹn mười.

Chưa kịp để Hoàng đế bắt bẻ, mười vị vũ nữ đang múa giữa điện bỗng chốc rút ra đoản kiếm từ trong tay áo, lao thẳng về phía Cố Diên.

7 - Cánh Thư Không Mỏi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia