Ta ngồi dưới hiên.
Nhìn theo bóng dáng mẫu thân vội vã rời đi.
Gương mặt vẫn còn nóng ran.
Chẳng biết từ lúc nào, Tạ Chiêu Vân đã chạy trở về.
Chàng ngồi xuống cạnh ta, nghiêng đầu nhìn ta.
“Ninh Ninh đỏ mặt rồi.”
“Không có.”
“Có mà.”
Chàng ghé sát lại nhìn.
“Giống điểm tâm.”
Ta: “...”
“Giống điểm tâm là ý gì?”
Chàng nghiêm túc suy nghĩ một lúc, rồi nghiêm nghị đáp:
“Ngọt.”
Nói xong, chàng đứng dậy, phủi phủi vạt áo.
Lại chạy đi đuổi con mèo kia.
Còn ta vẫn ngồi nguyên tại chỗ.
Hai tay ôm lấy gương mặt nóng bừng.
Nhất thời...
Chẳng biết nên khóc.
Hay nên cười nữa.
11
Sau khi mang thai, những ngày tháng của ta trôi qua trong nỗi thấp thỏm không yên.
Hễ rảnh rỗi là ta lại tìm cách dò xét Tạ Chiêu Vân.
Hôm nay, ta cố tình đặt đĩa điểm tâm ở nơi chàng không với tới, muốn xem chàng có đột nhiên tỉnh táo, biết nghĩ cách hay không.
Chàng trèo lên ghế.
Ngã xuống.
Lại đứng dậy phủi phủi y phục.
Rồi tiếp tục trèo.
Vẫn chẳng hề tỉnh táo.
Hôm sau, ta cố ý nói những lời thì thầm trước mặt chàng, toàn là những chuyện chỉ người lớn mới hiểu, xem chàng sẽ có phản ứng gì.
Chàng nghiêng đầu lắng nghe.
Nghe xong, nghiêm túc gật đầu.
“Ninh Ninh nói... ừm.”
Vẫn chẳng tỉnh.
Đến hôm sau nữa, ta cố ý khóc trước mặt chàng.
Không phải khóc thật.
Chỉ cố nặn ra vài giọt nước mắt, xem chàng có sốt ruột hay không.
Chàng quả thực sốt ruột.
Vội vàng chạy đến lau nước mắt cho ta.
Lau xong liền bảo ta ăn điểm tâm, rồi ôm khúc gỗ của mình chạy đi.
Vẫn... chẳng hề tỉnh táo.
Ta ngồi dưới hiên, chống cằm suy nghĩ rất lâu.
Cúi đầu nhìn chiếc bụng đã hơi nhô lên của mình.
Bỗng nhiên bật cười.
Thôi vậy.
Ngốc thì cứ ngốc đi.
Chẳng biết bắt đầu từ ngày nào...
Ta không còn thử dò xét chàng nữa.
Ngày tháng vẫn bình yên như cũ.
Chỉ là...
Thứ luôn chông chênh trong lòng ta...
Đã lặng lẽ an yên từ lúc nào.
12
Bụng ta ngày một lớn.
Tạ Chiêu Vân cũng ngày càng tò mò về đứa bé trong bụng ta.
Có một hôm, chàng ghé tai lên bụng ta nghe rất lâu.
Sau đó ngẩng đầu lên, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
“Bên trong có người.”
“Đúng vậy.”
“Là ai?”
“Là hài t.ử của chúng ta.”
Chàng nghĩ ngợi một lát.
Rồi lại áp tai lên bụng ta, nghiêm trang nói:
“Này, người ở bên trong.”
“Ta là phụ thân của con.”
Ta cố nhịn cười.
“Chàng nói với con chuyện ấy làm gì?”
“Để con nhớ ta.”
Chàng đáp rất nghiêm túc:
“Như vậy, lúc chào đời, con sẽ nhận ra ta.”
Tên ngốc này.
Hài t.ử ngày một lớn.
Việc đi lại của ta cũng ngày càng bất tiện.
Tạ Chiêu Vân bắt đầu theo sát ta từng bước.
Ta đi đâu.
Chàng theo đó.
Cứ như một chiếc đuôi lớn.
Có lúc ta thấy phiền, bèn bảo chàng đi chơi.
Chàng vừa đi được hai bước.
Lại quay đầu trở về.
Đứng ở cửa, thò đầu ngó vào.
“Chiêu Vân, đi chơi đi.”
“Vâng.”
Chàng đáp.
Nhưng vẫn đứng yên.
“Đi đi.”
“Ninh Ninh ở một mình... không tốt.”
Chàng khẽ nói:
“Ta ở đây với nàng.”
Ta chẳng biết làm gì với chàng.
Đành mặc kệ vậy.
Cứ thế...
Cho đến đêm hôm ấy.
13
Hài t.ử chào đời...
Là vào một đêm khuya.
Ta bị cơn đau đ.á.n.h thức.
Tạ Chiêu Vân vẫn ngủ bên cạnh.
Ta không muốn làm kinh động đến chàng, bèn lặng lẽ gọi nha hoàn.
Thế nhưng...
Cuối cùng vẫn làm mọi người náo động.
Phủ y đến.
Bà đỡ đến.
Mẫu thân cũng đến.
Đúng lúc ấy.
Bên Nhị phòng cũng có người sang.
Nhị phu nhân đứng giữa sân, bày ra vẻ mặt quan tâm:
“Tẩu tẩu, tức phụ của Chiêu Vân lâm bồn, ta sang xem có gì giúp được không...”
Mẫu thân đứng chắn ngay trước cửa.
Trên môi vẫn giữ nụ cười ôn hòa.
“Đa tạ đệ muội có lòng.”
“Chỉ là phòng sinh không sạch sẽ, không dám làm phiền đệ muội bước vào.”
Nhị phu nhân sai nha hoàn dâng lên một củ nhân sâm.
Đang định nói thêm điều gì.
Phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân.
Tạ Chiêu Vân từ trong phòng bước ra.
Lần này...
Chàng không mang theo thanh "bảo kiếm" của mình.
Chàng chỉ đứng giữa sân.
Lặng lẽ nhìn Nhị phu nhân một cái.
Không nói gì.
Chỉ đứng đó.
Ấy vậy mà...
Nhị phu nhân bỗng không thốt nổi một lời.
Trong phòng, ta nghe thấy động tĩnh bên ngoài.
Đau đến mồ hôi đầm đìa.
Vậy mà vẫn không nhịn được nghiêng đầu nhìn qua khe cửa.
Ngoài cửa.
Tạ Chiêu Vân đứng giữa màn gió đêm.
Trong đôi mắt ấy không có lấy một tia cảm xúc.
Chỉ bình thản nhìn Nhị phu nhân.
Rồi chậm rãi mở miệng:
“Đêm đã khuya rồi.”
Chỉ một câu.
Nhị phu nhân đứng lặng hồi lâu.
Cuối cùng chỉ đành ngượng ngùng rời đi.
Mẫu thân quay đầu nhìn Tạ Chiêu Vân một cái.
Không nói gì.
Rồi xoay người bước vào phòng.
Tạ Chiêu Vân vẫn đứng ngoài cửa.
Không bước vào.
Chỉ lặng lẽ canh giữ nơi ấy.
Ta cũng chẳng biết...
Chàng đã đứng bao lâu.
Cơn đau khiến ta chẳng còn tâm trí nghĩ gì khác.
Bà đỡ bảo dùng sức.
Ta liền dùng sức.
Đau đến trước mắt tối sầm.
Trong đầu bỗng hiện lên một ý nghĩ.
Tất cả...
Đều là lỗi của Tạ Chiêu Vân.
Là chàng hại ta.
Ta nhất định phải sống.
Sống để ra ngoài mắng chàng một trận.
Đến khi tiếng khóc trẻ con vang lên...
Ta đã mệt đến mức không còn sức mở miệng.
Mẫu thân bế đứa trẻ đến trước mặt ta.
Một bọc nhỏ đỏ hỏn.
Mặt mày nhăn nhúm.
Xấu xí vô cùng.
“Là một tiểu cô nương.”
Bà đỡ mỉm cười.
“Mẫu t.ử bình an.”
Ta nhìn gương mặt nhỏ bé ấy thật lâu.
Mẫu thân...
Con cũng đã làm mẫu thân rồi.
Cửa phòng mở ra.
Tạ Chiêu Vân bước vào.
Chàng đứng bên giường.
Cúi đầu nhìn ta.
Nhìn một lúc.
Lại cúi đầu nhìn đứa bé.
Đôi mắt sáng lấp lánh.
“Là hài t.ử của chúng ta sao?”
“Phải.”
“Đẹp.”
Chàng nói.
Ta: “...”
“Đẹp chỗ nào chứ? Xấu c.h.ế.t được.”
“Đẹp.”
Chàng vẫn kiên quyết.
“Giống Ninh Ninh.”
Ta: “...”
Đây là đang mắng ta sao?