Cầu Than Thở

Chương 25.2: Bùn Lầy (2)

Cô quay lại Thâm Quyến chứ không phải Quảng Châu. Thủ tục tạm nghỉ học làm rất khó khăn, giảng viên phụ đạo tìm cô ba lần, ba lần khuyên nhủ cũng chỉ đến thế. Một người bèo nước gặp nhau mà làm được cho cô như vậy khiến cô vô cùng cảm kích.

Sau này khi cô theo Giang Hoài quay lại thăm giảng viên phụ đạo, ông chỉ nhìn cô một cái rồi đứng dậy đẩy cô ra ngoài sau đó đóng sầm cửa văn phòng lại, từ đầu đến cuối không nói một lời.

Nhưng đó đều là chuyện của sau này. Năm đó Chu Nguyệt mười chín tuổi gần như trắng tay, lúc ấy chưa có các công ty môi giới nhà đất như Liên Gia hay Ngã Ái Ngã Gia, một mình cô phơi mình dưới cái nắng oi bức đến nghẹt thở trên đường phố Thâm Quyến để bôn ba. Cái nóng ở miền Nam trêu ngươi nhất là ở chỗ bạn cảm thấy mồ hôi không thoát ra được, lỗ chân lông như bị hơi ẩm bết dính chặn lại nhưng vừa cúi đầu xuống thì quần áo trên người đã ướt đẫm mồ hôi.

Cuối cùng cô thuê một căn nhà ở phố Sa Hà, trong một dãy nhà chung cũ. Nhưng nhà chung ở Thâm Quyến khác hẳn với dãy nhà ba bốn tầng ở quê. Dãy nhà ở phố Sa Hà cao v.út tận mây xanh, bốn phía đều là tòa nhà, ở giữa là một khoảng sân như cái giếng trời. Đứng dưới lầu nhìn lên chẳng khác nào ếch ngồi đáy giếng.

Mỗi tầng lầu có mười mấy hộ gia đình không có phòng tắm riêng. Nhưng cô lại thích nơi này, náo nhiệt và tràn đầy hơi thở cuộc sống. Tuy nhiên đôi khi đông người cũng không tốt, miệng lưỡi tạp nham lại còn có những "bàn tay heo" mà bạn chẳng biết là tay của ai.

Có một lần Chu Nguyệt muốn tiện lợi nên gội đầu ở bồn rửa mặt công cộng. Cô nghĩ tóc mình ngắn nên vò vài cái là xong. Thế nhưng lúc đang cúi người gội đầu, bọt xà phòng đầy đầu thì bị ai đó từ phía sau sờ mạnh một cái. Cô hét lên quay lại nhìn thì chẳng thấy một bóng người nào.

Khu nhà này có rất nhiều trẻ con đủ mọi lứa tuổi, chúng chơi đùa cùng nhau, chạy nhảy khắp các tầng lầu. Cô mua kem nước muối về, những đứa trẻ đó chạy ngang qua cô, cô mỉm cười nhìn theo. Hóa ra Khang Tinh Tinh lúc nhỏ thực sự mang đậm nét đặc trưng của vùng Lưỡng Quảng: da đen, môi dày, cái đầu nhỏ tròn vo. Có một đứa trẻ trông đặc biệt giống cũng chừng năm sáu tuổi. Cô nghe bọn trẻ gọi nó là Tiểu Đồng Đậu nên cũng gọi theo. Tiểu Đồng Đậu nghe cô gọi mình thì dừng lại, đứng dưới nắng nhìn cô. Cái bộ dạng không cảm xúc của nó cũng rất giống anh. Cô lấy từ trong túi nilon ra một cây kem, xé vỏ đưa tới trước mặt nó:

“Ăn kem không?”

Nó không phản ứng. Cô nghĩ có lẽ tiếng Quảng Đông của mình quá sứt sẹo bèn mỉm cười nói:

“Ăn đá lạnh nè.”

Tiểu Đồng Đậu nghe hiểu liền giơ tay hất văng cây kem trong tay cô xuống đất, hét lớn:

“Đồ ngốc! Chu đồ ngốc!"

Tiểu Đồng Đậu chạy xa rồi, Chu Nguyệt nhìn cây kem trên mặt đất đang dần tan thành nước. Cô nghĩ Thâm Quyến thật lớn mà cũng thật nhỏ. Lão chủ quán có bức tranh "Bách điểu triều phượng" kia hẳn đã gặp ai cũng nói:

“Cái con hàng đại lục đó, oa... đúng là bảo khí!”

Lời này làm sao truyền đến tận phố Sa Hà, truyền vào tai một đứa trẻ 6 tuổi, Chu Nguyệt ngửa đầu nhìn những cánh cửa sổ san sát dày đặc mà không sao hiểu nổi.

Trẻ con thì nói năng không kiêng dè nhưng người lớn thì vẫn giữ kẽ. Bà chủ nhà tên là dì Lâu, tên thật không rõ nhưng ước mơ cả đời là mua được cả tòa nhà này.

Bà ấy còn đam mê hai thứ. Một là những chiếc khăn choàng tơ tằm. Mỗi lần Chu Nguyệt thấy bà, chiếc khăn trên vai bà đều không trùng lặp, hoa văn phức tạp tinh mỹ, chủ yếu là phong cách Bohemian và Nam Mỹ, thỉnh thoảng lại có phong cách dân tộc.

Thứ hai chính là kịch Quảng Đông. Nghe nói thời trẻ bà là một nghệ sĩ kịch Quảng Đông nổi tiếng. Bây giờ già rồi nhưng mỗi sáng bà vẫn đứng ở hành lang công cộng của khu nhà để luyện giọng. Trong căn phòng mở rộng cửa, chiếc đài kiểu cũ kêu rè rè phát những bản kịch Quảng Đông kinh điển như Tím Thoa Ký, Tháng Sáu Tuyết.

Ban ngày lúc không đi làm, Chu Nguyệt thường trò chuyện với bà vài câu. Bà nói bà không có con, cũng chưa từng kết hôn. Bà kể năm 1996 bà đã gặp Lê Minh một lần ở Hong Kong, từ đó "vừa gặp Lê Minh đã lầm cả đời", chẳng còn người đàn ông nào lọt vào mắt bà được nữa.

Nhưng những người có khí chất, có tu dưỡng và diện mạo như dì Lâu ở đây chỉ là số ít. Trong đó có một lão hàng xóm rất đáng ghét, là một ông già chẳng biết tên gì cũng không bao giờ chào hỏi ai. Khuôn mặt lão trông giống như một con dê núi già, có lẽ bị viêm họng mãn tính nên mỗi sáng đ.á.n.h răng đều phải rướn cổ nôn oẹ, tiếng động lớn như động đất khiến Chu Nguyệt nghe thôi cũng muốn nôn theo.

Lại còn có dì Mị ở tầng trên, công khai làm cái nghề buôn hương bán phấn, tính tình đanh đá, thường xuyên vì tiền mua vui mà đ.á.n.h nhau với khách, đến nay vẫn chưa từng nếm mùi thất bại.

Công việc của Chu Nguyệt nói ra cũng thật tình cờ. Cái đêm cô từ quê quay lại, cô lại lang thang vô định khắp phố phường Thâm Quyến. Cô bắt đầu mắc cái bệnh này từ lúc đó, cảm giác như đang ở trong trạng thái nửa mộng du vậy. Đi đến đâu không biết, muốn đi đâu cũng không hay, chỉ là cứ liều mạng mà đi, như thể muốn vứt bỏ một thứ gì đó nhưng rốt cuộc vẫn không vứt bỏ được, có đi thế nào cũng không xong.

“Oa mỹ nhân, giày của em rách rồi kìa!”

Nghe thấy tiếng gọi, cô cúi đầu nhìn xuống thấy đôi giày thực sự đã rách toạc, dây giày bị giẫm đến xơ xác, đầu ngón chân lộ cả ra ngoài, kẽ móng tay còn dính m.á.u.

Ngẩng đầu lên cô thấy một người phụ nữ đang ngồi bên chiếc bàn nhựa hút t.h.u.ố.c. Cô ấy còn rất trẻ, chừng hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi, tóc b.úi cao, mặc một chiếc sườn xám bằng tơ lụa màu xanh, phấn mắt cũng màu xanh mang lại cảm giác như một con rắn. Tấm biển hiệu khổng lồ phía sau cũng màu xanh, tỏa ra ánh sáng u uẩn giữa đêm đen: Lam Hải.

Sau này cô biết cô ấy gọi là dì Liễu. Đến Thâm Quyến gọi rất nhiều người là dì nhưng cái tên dì Liễu là gọi gượng mồm nhất. Trẻ trung như thế sao lại gọi là dì? Gọi là chị thì đúng hơn.

“Lão yêu bà đấy! Em nhìn tai bà ta kìa, kéo dài ra như tai Trư Bát Giới rồi!”

Lão Hắc, người hát rong sau này thường xuyên đệm nhạc cho Chu Nguyệt. Ông ấy rất có tài hoa, biết chơi nhiều loại nhạc cụ nhưng tinh thông nhất là Saxophone. Mỗi khi tiếng Saxophone vang lên, Chu Nguyệt lại nghĩ đến hoàng hôn, mặt trời lặn và Cầu Than Thở.

Bài hát đầu tiên Chu Nguyệt biểu diễn trên sân khấu là bài Cầu Than Thở của Du Hồng Minh. Đáng tiếc là phản ứng rất mờ nhạt, hát xong chẳng có lấy một tiếng vỗ tay, chỉ có một gã đàn ông say khướt đứng dậy cười lớn:

“Mỹ nhân! Có chịu đi khách không?”

“Hát kịch Quảng Đông đi!” Dì Liễu nói vậy, miệng ngậm t.h.u.ố.c lá nheo mắt nhìn, vẻ mặt "ghét sắt không thành thép".

“Đến chỗ chúng ta ấy mà, đại lão Hong Kong chiếm đa số, họ không hiểu tiếng phổ thông đâu! Nếu muốn hát nhạc quốc ngữ cũng được, hát mấy bài của Đặng Lệ Quân đi!”

“Với lại...” Đôi mắt mê hoặc và độc ác như rắn Ai Cập của cô ấy quét qua khuôn mặt và cơ thể Chu Nguyệt một lượt, cười nói đầy ẩn ý:

“Xinh đẹp thế này, bán mấy thứ dễ bán chút đi chứ!”

Nhưng về phương diện này, Lam Hải cũng có quy tắc riêng, ranh giới rõ ràng và phân công minh bạch. Trên đài là trên đài, đi khách là đi khách. Đi khách đương nhiên kiếm được nhiều tiền hơn hát trên đài nhưng nếu khách hàng nào dám động tay động chân với người trên đài thì chắc chắn sẽ bị mời ra ngoài ngay lập tức.

Dùng lời của dì Liễu mà nói, phụ nữ về phương diện này phải biết tự nghĩ thoáng ra. Nghĩ thoáng thì thành Lưu Gia Linh, không nghĩ thoáng thì thành Lam Khiết Anh, "Tịnh tuyệt Ngũ Đài Sơn" thì đã sao? Không kiếm được tiền lại còn làm khách mất hứng, chẳng đáng giá chút nào.

“Phạm Băng Băng ở đại lục đủ đẹp rồi chứ? Chẳng phải cũng có nhiều đại lão không thích kiểu đó sao? Phụ nữ đẹp, không đáng tiền...” Cô ấy vung tay một cách hào sảng, vòng vàng trên cổ tay kêu leng keng. “Lam Hải của ta chỉ có người đẹp hơn chứ không có người đẹp nhất!”

Thế nhưng giờ giấc sinh hoạt của Chu Nguyệt cũng chẳng khác gì các chị em đi khách dưới đài. Bắt đầu từ 8, 9 giờ tối, một mạch hát cho đến sáng mới tan ca.

Ngày hôm đó tan ca lúc hơn 9 giờ vì không có khách. Từ lúc cô đến Lam Hải thì đây là lần đầu tiên xảy ra chuyện này. Đang hát dở thì dì Liễu vào vỗ tay bảo đừng hát nữa, giải tán đi. Sắc mặt cô ấy vẫn bình thường, dường như đã quá quen với những cảnh này.

“Có chuyện gì vậy?” Chu Nguyệt thì thầm hỏi lão Hắc. Ông ấy đang cất cây Saxophone vào bao tải, nghe vậy liền lắc đầu: “Nguyệt Nguyệt, về nhà đi thôi, trời sắp đổi gió rồi!”

Thực sự là trời đổi gió. Chu Nguyệt còn chưa về đến nhà thì trời đã đổ mưa. Mưa ở Thâm Quyến không giống mưa ở phương bắc. Mưa phương bắc mang theo cái lạnh, còn mưa Thâm Quyến giống như nước vừa đun sôi chưa kịp nguội đã dội thẳng vào người, không đến nỗi bỏng nhưng lại rất bí bách và nóng bức.

Trên đường kẹt xe kinh khủng, tiếng còi ô tô ch.ói tai hòa cùng tiếng gầm rú của động cơ vang lên liên tiếp nhưng chẳng thấy vụ t.a.i n.ạ.n nào.

Cô che chiếc dù giấy đi về nhà, rẽ qua một khúc quanh rồi lại một khúc quanh nữa vào con hẻm nhỏ. Lúc đi ngang qua đống rác, cô cứ thấy rác hôm nay nhiều hơn mọi khi nên liếc nhìn thêm một cái. Khi nhìn thấy bàn tay thò ra sau chiếc thùng rác màu đen, cô cảm nhận rõ rệt linh hồn mình như vừa bay ra khỏi đỉnh đầu.

Phải nói là gan cô cũng lớn, vừa nghĩ đến những vụ án p.h.â.n x.á.c trên TV vừa bước tới, vòng ra phía sau thùng rác để xem.

Cô cầm ô, ngồi xổm trên đất nhìn một lúc rồi đứng dậy bỏ đi.

Đi được một quãng xa, cô nghe thấy tiếng động trên lầu, thấy dì Mị ở tầng 3 lại đang ẩu đả với khách. Tóc bà ấy bị gã đó quấn vài vòng nắm c.h.ặ.t trong tay, coi như cái quai xách mà đập vào tường:

“Đã thỏa thuận 350, giờ lại đòi lão t.ử 400 à?”

Nhưng bà ấy cũng không chịu thua, dùng gót giày cao gót đá liên tiếp vào háng gã đó.

Chu Nguyệt ngửa đầu nhìn, mưa càng lúc càng lớn. Cô xoay người quay trở lại, kéo cái người phía sau thùng rác về nhà.

--

Hết chương 25.

Chương 25.2: Bùn Lầy (2) - Cầu Than Thở - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia