Cầu Than Thở

Chương 26.1: Lục Nguyệt Tuyết (1)

Chu Nguyệt trước sau luôn cảm thấy đây không thể tính là câu chuyện về người nông dân và con rắn. Người nông dân cứu rắn chỉ vì thấy nó đáng thương, còn Chu Nguyệt cứu hắn là vì có mưu cầu.

Điều duy nhất cô cảm ơn Đới Yến không phải là đã cho cô một gương mặt xinh đẹp mà là cho cô một sức lực dồi dào. Hắn rất cao, cao ngang Khang Tinh Tinh và cũng nặng như một x.á.c c.h.ế.t. Cô cứ thế mà kéo hắn về nhà...

Dọc theo đường đi, trong không khí oi bức không chỉ có vị mặn của nước biển mà còn nồng nặc mùi m.á.u tanh.

Cô nhìn sơ qua, trên người hắn chỉ có vết d.a.o đ.â.m, không có vết s.ú.n.g b.ắ.n cũng không có vết thương chí mạng. Phần lớn vết thương nằm ở cánh tay và lưng, chân ít hơn, trước n.g.ự.c chỉ có một nhát, cả người da thịt bong tróc như một quả thông rụng từ trên cây xuống.

Lúc kéo đến tầng một thì dì Mị và khách đi xuống. Mới vừa rồi dì Mị còn đá vào chỗ hiểm của người ta mà chớp mắt đã lại cười đến xuân tình nhộn nhạo, vòng tay qua cổ gã đàn ông kia rồi nhón chân thì thầm vào tai gã. Gã nọ cũng cười đến mê muội, hai người cứ thế ấp ấp ôm ôm đi tới.

Cũng may trong hành lang chỉ có một ngọn đèn dầu hỏa tối om như hũ nút, lại may là chỗ tường kia có một cái hốc lớn, có lẽ trước kia dùng để đặt l.ồ.ng gà vịt. Chu Nguyệt nhét hắn vào trong sau đó đứng chắn cửa hốc, tim đập chân run đến mức đầu cũng không dám ngẩng lên.

Dì Mị lả lướt ôm cánh tay gã đàn ông đi qua, cười hì hì đ.á.n.h mắt nhìn Chu Nguyệt từ trên xuống dưới:

“Chờ khách à?”

Nói xong hai người liền ha ha cười lớn bỏ đi.

Đợi người đi xa, Chu Nguyệt mới kéo hắn ra khỏi hốc. Chỗ nào có bậc thang thì cô cõng hắn trên lưng, chỗ nào bằng phẳng thì cứ thế kéo hắn trên đất như kéo một bao tải. Cô cứ vừa cõng vừa kéo lê lết như thế mà đưa được hắn lên lầu rồi vào đến trong nhà.

Ngày đó cô cũng không nhớ nổi mình đã múc bao nhiêu lần nước sạch trong phòng rửa mặt tĩnh mịch không người lúc rạng sáng rồi lại đổ đi bao nhiêu xô m.á.u loãng. Cô cứ chạy tới chạy lui, thừa dịp đêm mưa mà dọn sạch vết m.á.u trên hành lang. Trên người là nước mưa hay mồ hôi cũng chẳng phân biệt nổi nữa. Cô còn chạy một chuyến đến tiệm t.h.u.ố.c mở cửa 24 giờ mua một đống lớn t.h.u.ố.c men, gạc và băng bó.

“Tiểu thư, cô không sao chứ?” Cô gái trẻ mặc áo choàng trắng lo lắng đoan trang nhìn mặt cô: “Trong nhà có người cần đưa đi viện sao?”

“Không có! Cảm ơn!”

Cô ôm đồ đạc chạy một mạch về nhà, lòng vẫn còn kinh hồn bạt vía, lúc đó đã là 12 giờ đêm.

Sợi dây thần kinh luôn căng như dây đàn cuối cùng cũng đứt hẳn. Đến lúc bôi t.h.u.ố.c và băng bó cho hắn, cô tựa như một cỗ máy vô hồn không còn cảm giác mệt mỏi hay sợ hãi mà chỉ làm theo bản năng. Cô đỡ nửa thân trên trần trụi của hắn tựa vào người mình sau đó quấn băng gạc từng vòng một, mùi m.á.u tươi ngửi lâu cũng không còn thấy buồn nôn nữa.

Hắn vùi đầu vào vai cô rồi cứ thế rúc vào cổ cô vừa nặng vừa nóng, hơi thở phả ra nóng hổi như bị thiêu đốt. Hắn lẩm bẩm một câu gì đó cô nghe không rõ, chỉ cảm thấy thân mình cứng đờ, theo bản năng muốn tát cho hắn một cái nhưng cuối cùng chỉ nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng hắn...

Chu Nguyệt cuộn tròn trên sô pha, cảm thấy tiếng vòi nước nhỏ tí tách vẫn còn bên tai lại giống như tiếng m.á.u rơi. Âm thanh đó t.r.a t.ấ.n cô suốt nửa đêm trong bóng tối. Trời quá nóng, không khí dính dớp, mùi m.á.u tanh nồng trong mũi làm cách nào cũng không tan đi được.

Trong nhà có thêm một người, tuy nói là đang nửa sống nửa c.h.ế.t nhưng dù sao cũng là một người đàn ông lớn xác lại còn bị người ta c.h.é.m. Cô mở trừng mắt suốt một đêm, chằm chằm nhìn vào cánh cửa tối đen như mực. Vừa sơ ý ngủ quên, tiếng động cơ ô tô gầm rú đi qua lại khiến cô bừng tỉnh rồi lại nhìn chằm chằm, nhìn mãi nhìn mãi sau đó mơ màng ngủ đi...

Xử lý xong vết thương của hắn thì đã là một giờ sáng. Thâm Quyến trời hửng nắng sớm, 6 giờ là đã sáng rực. Trong khoảng thời gian đó cô vào phòng ngủ nhìn hắn ít nhất ba lần, một tay cầm d.a.o gọt hoa quả đứng cách giường một bước chân còn tay kia vươn ra thăm dò hơi thở của hắn. Có hô hấp và cũng không hề yếu ớt, giống như là quá mệt mỏi nên ngủ thiếp đi.

Lúc trời mờ sáng, cô ngồi bên giường ngắm hắn. Bao nhiêu năm trôi qua hắn vẫn giống hệt như trên tivi, chỉ là gầy hơn và mỡ trên mặt ít đi, nhìn qua đúng là bộ dạng của người ngoài ba mươi tuổi.

Ba mươi mấy rồi nhỉ? Cô không biết, trước mắt cô toàn là hình ảnh của mùa hè năm ấy. Cô mặt mũi bầm dập bò trên sô pha, người đầy t.h.u.ố.c tím, miệng đầy mùi mì gói. Khang Tinh Tinh ngồi cạnh cô ăn gói gia vị mì tôm để đỡ đói, hai người cứ thế người tung kẻ hứng khen Giang ca ca đúng là một người rất tốt, rất tốt, đã quyên góp bao nhiêu tiền cho những bạn nhỏ bị bệnh, nhiều đến mức cô đếm không hết có bao nhiêu chữ số không.

Hắn cũng là một phần của quá khứ, đang hô hấp, l.ồ.ng n.g.ự.c quấn băng gạc phập phồng theo từng nhịp thở cứ như thể quá khứ xa xôi của cô cũng đang sống lại, cũng đang phập phồng hô hấp vậy.

Người trên giường cử động một chút quay mặt sang nhưng chưa tỉnh. Nốt chu sa giữa mày và đôi mắt lá liễu thon dài, dù không bị thương cũng khiến người ta cảm thấy yếu ớt vô hại.

Sau đó cô vẫn ngủ thiếp đi cũng không thấy mặt trời mọc lên, cứ thế gục bên giường mà ngủ. Trong mơ vẫn là anh, từng phút từng giây đều là anh. Đêm khuya tĩnh lặng, anh bọc chăn bò đến bên cạnh cô như một gò đất nhỏ, bàn tay lót dưới mặt. Mặt anh đen quá, chỉ thấy hàm răng trắng nhởn lấp lóa, đôi mắt sáng long lanh nhìn cô không chớp lắp bắp nói:

“Đừng sợ, có Tinh Tinh ở đây, Tinh Tinh chính là nhà của Ánh Trăng.”

Bên ngoài càng lúc càng ồn ào. Lão già mặt dài ở tầng một lại đang đ.á.n.h răng ngoài ban công công cộng. Lão rướn cổ nôn oẹ như con dê núi già đang nhai lại. Cửa nhà dì Lâu lại mở toang, giọng hát rền rĩ t.h.ả.m thiết mà du dương của vở kịch Quảng Đông Điệp Ảnh Hồng Lê Ký từ chiếc radio lúc ẩn lúc hiện, bay đi thật xa rồi tan biến vào không khí oi bức và hôi hám của khu nhà chung.

Một chiếc máy bay bay qua phố Sa Hà hướng về phương bắc. Tiếng nổ vang trầm đục như thể đi xuyên qua đỉnh đầu người ta. Chu Nguyệt tỉnh dậy, vừa mở mắt ra tai đã tràn ngập những tiếng ồn ào.

Cô đột ngột ngồi dậy, bức tường xi măng ngoài cửa sổ đã sớm bị mặt trời chiếu đến sáng trưng, chút ánh nắng còn sót lại chiếu vào tấm ga giường màu xanh lam trông như nước trắng pha loãng.

Trên giường không có một bóng người, ga giường phẳng phiu, chăn được gấp vuông vức đặt trên gối. Cứ như thể cô chỉ nằm gục bên giường rồi mơ một giấc mộng cho đến khi nhìn thấy con d.a.o gọt hoa quả trong tay. Cái nóng dính dớp mồ hôi suốt cả đêm bỗng chốc lạnh toát như bị dội một thùng nước đá lên đầu. Cô nhảy dựng lên lao ra ngoài.

Khu vực bên ngoài phòng ngủ không thể gọi là phòng khách chỉ là một lối đi quá độ, vài mét vuông chật chội nhét một chiếc sô pha, một cái bàn trà và một cái bàn viết, bàn viết nối liền với ban công.

Người đàn ông đó đang ngồi bên chiếc bàn viết ở ban công, lưng hướng về phía cô không biết đang viết cái gì. Hắn mặc chiếc sơ mi trắng, đó là món đồ nam duy nhất trong tủ quần áo của cô. Chiếc áo mặc trên người hắn quá rộng, càng tôn lên vẻ gầy gò mảnh khảnh. Hắn ngồi đó múa b.út thành văn, ánh nắng thanh đạm như nước chiếu trên lưng hắn trông có vài phần khí chất của thanh niên cách mạng.

Trong không gian chật hẹp chỉ vài mét vuông, tiếng b.út máy sột soạt trên giấy vang lên rõ mồn một bên tai, thỉnh thoảng lại dừng một chút nhưng người ngồi đó vẫn không quay đầu lại.

Chu Nguyệt khoanh tay dựa vào tường muốn nói chuyện nhưng lại không mở miệng nổi. Cứ như thể cô mới là khách còn người ngồi kia mới là chủ nhà. Cô chần chừ nửa ngày mới nhỏ giọng gọi:

“Ca, anh tỉnh rồi.”

“Ừm!”

Giọng hắn trong trẻo, viết xong chữ cuối cùng mới quay đầu lại. Đôi mắt với đường nét nhu hòa mỉm cười nhìn cô một lượt:

“Em bao nhiêu tuổi rồi?”

Đó là giọng quốc ngữ vô cùng chuẩn xác.

“Tôi?”

Chu Nguyệt không ngờ hắn lại hỏi chuyện này, do dự một chút mới nói:

“Mười chín.”

“Ừm...” Hắn mỉm cười đậy nắp b.út lại, quay đầu ngắm nghía thứ mình vừa viết: “Em muốn gọi tôi là ca ca cũng được nhưng nếu ở xã hội cũ thì tôi hẳn có thể làm cha em rồi.”

“Dạ?” 

Chu Nguyệt không kìm được sự kinh ngạc, giọng cao v.út lên. Cô luôn cho rằng hắn chỉ lớn hơn cô và Khang Tinh Tinh khoảng mười hai mười ba tuổi nhưng làm cha thì nghĩ thế nào cũng thấy quá khoa trương.

Nghe tiếng, hắn ngẩng đầu lên nhìn cô, ý cười trong mắt lạnh lùng nhưng hàng mi vừa chớp một cái lại cười đến cong tít:

“Đúng vậy, tôi đã 36 rồi, em tính xem có phải không?”

“Ờ... phải.” 

Chu Nguyệt biết giọng mình hơi lớn, tai nóng bừng lên lúng túng cười nhìn hắn.

Hắn cũng cười nhìn cô, đợi cô nói tiếp.

“Cái đó...” Cô rời khỏi tường, nhích lên phía trước nửa bước: “Anh bị người ta c.h.é.m.”

Hắn nghe xong liền bật cười, vừa gật đầu vừa tỏ ý tán đồng:

“Ừm, tôi cũng cảm thấy mình bị người ta c.h.é.m.”

Mặt Chu Nguyệt đỏ như m.ô.n.g khỉ, cứ thế cười trừ rồi gãi đầu. Hắn cũng cười, đôi mắt và bờ môi đều cong lên thành hình trăng non, liếc mắt nhìn xuống phía dưới:

“Đây là định bồi thêm cho tôi một nhát à?”

“Á!” Chu Nguyệt nhìn xuống, cuống quýt nói: “Không có, không có!” Cô bước nhanh tới đặt con d.a.o gọt hoa quả vào khay trái cây trên bàn trà. Như vậy cô đứng gần hắn hơn, cô do dự liếc hắn một cái rồi ngồi xuống sô pha rồi cúi đầu mân mê đầu gối, lúc ngẩng đầu lên thì chạm phải nụ cười thấu hiểu của hắn:

“Ca, anh có thể cho tôi mượn chút tiền không?”

Hắn không nói lời nào, chỉ cười, cười đến mức cô thấy chột dạ. Cô cúi đầu nhìn những dải da khô quanh móng tay mọc loạn như cỏ dại, vẫn là bài cũ:

“Mẹ tôi ngã từ trên lầu xuống, thành người thực vật, muốn tắt thở mà không tắt được, muốn tỉnh cũng chẳng tỉnh lại. Bác sĩ nói phải chữa trị từ từ, từ từ...”

Cô ngẩng đầu cười bất đắc dĩ với hắn:

“Thì chính là đòi tiền thôi.”

“Thế là cần bao nhiêu?” 

Hắn xoay người vắt chéo chân, một tay gác lên lưng ghế.

“Mười lăm vạn.” 

Cô buột miệng nói ra con số đã tính toán kỹ từ trước.

“Được.” 

Hắn không hề nghĩ ngợi mà đồng ý ngay. Đồng ý xong liền không nói gì nữa, không khí im lặng đến nghẹt thở. Trên lầu, dì Mị lại đang đ.á.n.h nhau với khách, tiếng c.h.ử.i rủa, tiếng trẻ con khóc lóc không dứt bên tai.

Mắt Chu Nguyệt chớp chớp, cảm thấy mình nên nói gì đó nhưng lời cảm ơn thì quá nhạt nhẽo. Cô gian nan nuốt nước bọt, bổ sung thêm:

“Tôi không phải xin không mà là mượn, tôi sẽ trả dần...”

“Cái đó thì không cần.” Hắn ngắt lời cô rồi cúi đầu cười một chút: “Mạng của tôi vẫn đáng giá mười lăm vạn. Tôi chỉ muốn nhắc nhở em, tình trạng của mẹ em là một cái hố không đáy, sau này em...”

“Chỉ lần này thôi!” Lần này đến lượt cô ngắt lời hắn. Cô ngồi thẳng dậy, mắt sáng lên, giọng cũng đanh lại: “Anh yên tâm, sau này tôi nhất định sẽ không quấn lấy anh nữa.”

Cô quay đầu đi, trên chiếc tủ cũ kỹ sắp đổ ngoài ban công chất đầy những hộp giày, chỉ để lộ ra một mảng trời xanh nhỏ hẹp.

Dây phơi treo đầy những chiếc váy múa hở lưng, chất liệu sợi hóa học giặt xong chưa khô, nặng đến mức muốn trĩu xuống đất. Những vảy nhựa xanh đỏ tím vàng trên váy xếch lên, không giống mỹ nhân ngư mà lại giống như mấy con cá trắm cỏ bị m.ổ b.ụ.n.g ngoài chợ.

Ánh mặt trời bị những chiếc vảy nhựa cắt vụn, những quầng sáng vỡ nát phản chiếu trên tường như những ngôi sao nhỏ li ti lay động trong mắt cô.

Cô nhớ lại những lời đã nói trước giường bệnh của mẹ, mỉm cười:

“Anh tin tôi đi, chỉ lần này thôi.”

Người đàn ông nhìn cô thêm một lát, mỉm cười vỗ vỗ đầu gối:

“Thành giao! Tôi tin em là một đứa trẻ thành thật, giữ chữ tín.”

Nói xong hắn đắc ý cầm thứ trên bàn vẫy vẫy với cô:

“Nhàn cư vi bất thiện, chơi chút trò chơi điền chữ, đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý.”

Chương 26.1: Lục Nguyệt Tuyết (1) - Cầu Than Thở - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia