Hắn cứ thế biến mất, Chu Nguyệt chưa từng dùng họ "Giang" để gọi hắn mà chỉ gọi hắn là ca.
Kỳ quái là sau này ngẫm lại, hắn dường như cũng không gọi cô bằng cái tên nào cả, mỗi lần đều là cô quay đầu lại trước rồi bắt gặp đôi mắt cười tủm tỉm của hắn, lúc này hắn mới mở miệng: “Ngại quá, tôi muốn…” hoặc là “Ngại quá, có thể hay không…” Cô chưa từng thấy ai khách khí đến thế.
Cô cũng không thèm nghĩ đến lời hứa của hắn, việc hắn để lại cho cô một mạng trong một ý niệm đêm đó thực chất đã coi như là báo ân rồi. Hơn nữa cái ơn này cũng có tiền đề, đó là việc thả cho một món đồ chơi nhỏ có cũng được mà không có cũng chẳng sao một con đường sống, đối với hắn lúc đó mà nói chẳng có gì nguy hiểm vì thế hắn thuận tay trả lại chút nhân tình này.
Còn về việc trong khoảng thời gian này Thâm Quyến và Hong Kong đã trải qua những cuộc tranh đấu long trời lở đất gì, hạng tiểu nhân vật như Chu Nguyệt không có cơ hội được biết.
Cô chỉ có chút tò mò là hắn làm sao để giao lưu với người của hắn nhỉ?
Nhưng không có đáp án, hắn thoắt một cái đã hóa thành một luồng khói tan biến, trước khi đi còn gấp gọn chăn, gọt sẵn quả táo, mặc đi chiếc sơ mi trắng và quần tây, đó là thứ duy nhất thuộc về anh mà cô lưu lại bên người.
Cô vẫn tiếp tục hát ca, giọng hát êm tai, thường nghe người ta nhận xét về mình:
“Giọng có chút nghẹt, mang âm mũi giống như một bé gái.”
Trí nhớ cô cũng tốt nên tiếng Quảng Đông nghe lâu rồi cũng biết nói, ở trước mặt những vị khách quen mặt cũng coi như là quen thuộc. Con người ta luôn đối xử tốt hơn với người quen, bọn họ dùng thứ tiếng Phổ thông sứt sẹo gọi cô là “Tiểu nguyệt lượng!”. Tiền boa cho cô cũng nhiều hơn, quy củ vẫn là quy củ, thỉnh thoảng nói một câu đùa mang sắc thái người lớn rồi nhìn mặt cô đỏ bừng lên cũng coi như là một thú vui.
Cô không cần phải đóng học phí nữa, mỗi tháng nộp tiền viện phí xong vẫn còn dư, cô vẫn giống như con chuột đào hang chắt bóp từng đồng từng cắc giấu đi, giấu vào tài khoản chung của cô và Khang Tinh Tinh.
Nhưng mỗi một khoản nộp vào đều là cô, mỗi một khoản chi ra cũng vẫn là cô. Chiếc điện thoại Nokia màu hồng bị cô siết c.h.ặ.t trong lòng bàn tay đến mức rịn mồ hôi nhưng dãy số gọi đi vẫn luôn là một số khác.
“Alo, Nguyệt Nguyệt hả?” Lâm Bằng cũng gọi cô là Nguyệt Nguyệt, cô cảm thấy đầu óc Lâm Bằng không được thông minh cho lắm, mỗi lần bắt máy đều cười ngây ngô rồi hừ hừ vài tiếng, mở miệng ra là: “Tinh Tinh”, “Tinh Tinh ở bệnh viện hồi phục khá tốt.” Hoặc là “Tinh Tinh đã xuống đất đi lại được rồi.” Nhưng cuối cùng đề tài luôn rơi vào câu: “Nguyệt Nguyệt, khi nào em mới về?”
“Bằng ca…” Cô nắm c.h.ặ.t điện thoại, “Tiền viện phí tiếp theo của anh em còn cả tiền mua đồ bồi bổ nữa…” Nhưng lần nào câu hỏi của cô cũng chưa kịp dứt, đầu dây bên kia đã cười sảng khoái: “Cái này em lo làm gì! Năm đó nếu không có Tinh Tinh, sạp hàng nhà anh sớm đã không trụ nổi rồi còn cả bao nhiêu anh em trên công trường nữa, lúc ông chủ ôm tiền bỏ chạy cũng là Tinh Tinh dẫn mọi người đi đòi lại… Chút tiền mọn này em so đo với bọn anh làm gì?”
Nói đến đây anh ta thường do dự một chút, ướm hỏi:
“Nguyệt này, tiền em mượn dì chủ nhà vẫn chưa trả hết phải không? Anh… bọn anh trả cùng em! Dì chủ nhà là người ngoài, chúng ta…”
Anh ta lại cười:
“Chúng ta là người một nhà mà.”
“Không cần đâu Bằng ca, cảm ơn anh.” Chu Nguyệt cầm điện thoại, cô muốn hỏi anh ta rất nhiều chuyện về anh nhưng cứ nghĩ đến số tiền kia, nghĩ đến bức Bách Điểu Triều Phượng đung đưa thì cô lại chẳng hỏi ra được lời nào.
Cuối cùng cô chỉ dặn dò Lâm Bằng chăm sóc tốt cho anh mà lần nào anh ta cũng trách cô, chuyện này sao còn phải dặn. Trước khi cúp máy lại hỏi thêm lần nữa bao giờ cô về thăm anh và cô cũng vẫn chỉ một câu trả lời cũ:
“Chương trình học căng lắm, nghỉ lễ em mới về được.”
Sau đó trong tài khoản của cô và anh thỉnh thoảng lại dư ra một khoản tiền nhỏ, cô đứng trước máy ATM tự động mà xúc động đến run người. Nhưng ngay sau đó một tin nhắn gửi đến như dội một gáo nước lạnh:
[Mọi người góp đấy, trả cho dì chủ nhà đi.]
Cô nhìn tin nhắn, tay chân lạnh ngắt, cảm thấy Thâm Quyến đột nhiên hạ nhiệt độ.
Những khoản tiền đó sau này cô đều trả lại nguyên vẹn cho Lâm Bằng, ngay sau khi Khang Tinh Tinh biến mất.
Ngày người đàn bà đó xuất hiện trước cửa nhà Chu Nguyệt là lúc cô vừa đi làm về. Tiếng nam nữ triền miên trên lầu đang đến hồi kịch liệt nhất nhưng người đàn bà kia hoàn toàn như không nghe thấy, gương mặt treo một nụ cười nhàn nhạt nhu hòa, xách túi da đi đi lại lại đầy ưu nhã trước cánh cửa loang lổ. Bà ta mặc một bộ váy màu xanh ngọc, đôi khuyên tai ngọc trai làm bừng sáng cả bóng tối trước rạng đông.
“Chào cô, Chu tiểu thư.”
Bà ta rất nỗ lực nói tiếng Phổ thông nhưng chỉ mấy chữ này thôi cũng khiến người ta cảm nhận được sự vất vả.
“Chào bà, xin hỏi bà là…”
“Ông chủ bảo tôi tới!” Bà ta nở nụ cười rạng rỡ giống như một viên trân châu tỏa ra ánh sáng nhu hòa nhưng đầy xa hoa trong đêm tối. Bà ta không nói mình tên gì cũng chẳng nói ông chủ là ai. Chu Nguyệt định mời bà vào nhà ngồi nhưng bà ta cười tươi hơn, nói “Cảm ơn”, đầu ngón tay linh hoạt rút từ túi da ra một tấm thẻ đưa đến trước mặt Chu Nguyệt, giọng nhẹ nhàng như đang quan tâm đến một bệnh nhân mắc bệnh hiểm nghèo: “Mật mã viết ở mặt sau nhé!”
Mật mã cứ thế được viết công khai ở mặt sau thẻ ngân hàng, người đàn bà cũng rất thẳng thắn nói cho Chu Nguyệt con số trong thẻ, nhiều hơn con số cô đã nói với hắn một chữ số không.
“Không được, tôi không thể nhận! Lúc đó tôi và…” Cô khựng lại một chút rồi cũng gọi hắn là ông chủ theo bà ta, “Tôi và ông chủ đã nói rõ rồi, bao nhiêu là bấy nhiêu thôi.”
Người đàn bà nghiêng đầu cười, gật đầu kiên nhẫn đợi cô nói xong mới nói tiếp:
“Chu tiểu thư, ông chủ nói đây là cái giá cho mạng sống của ông ấy.”
Một câu nói lập tức làm Chu Nguyệt nghẹn họng. Mạng của hắn đương nhiên không chỉ đáng giá bấy nhiêu, đây chẳng qua là một con số quá lớn đối với Chu Nguyệt nhưng vẫn chưa đến mức lớn tới mức thà c.h.ế.t không chịu nhận. Người đàn bà không mảy may do dự mà tiếp tục nói:
“Ông chủ còn nói, chúc mẹ của cô bình an.”
Nói xong câu này, nụ cười của bà ta nhạt dần trong làn sương mù lờ mờ của rạng sáng, lặng lẽ đoan trang nhìn gương mặt thẫn thờ của Chu Nguyệt. Nụ cười của bà ta thanh tao như những mẩu băng vụn rung rinh trong nước đá, giọng nói mềm mỏng:
“Ông chủ rất tốt nhưng ông ấy không thích người làm việc cho mình lại đi làm những chuyện không tốt, mong Chu tiểu thư thông cảm cho.”
Sau đó bà ta lần đầu tiên lộ ra vẻ lúng túng nhưng sự lúng túng này cũng chỉ là bàn tay xách túi da hơi siết c.h.ặ.t lại, cúi đầu có chút bất đắc dĩ cười:
“Tôi cũng phải nuôi gia đình mà!”
Bà ta dường như biết rõ hai chữ “nuôi gia đình” có sức công phá và xuyên thấu mạnh mẽ thế nào đối với Chu Nguyệt.
Bất kể là dì Liễu, dì Lâu, hay Lâm Bằng, ngay cả Giang Hoài, người sau này kể về tuổi thơ khập khiễng làm chân chạy việc trong tiệm t.h.u.ố.c ở Hong Kong để nuôi người mẹ lâm bệnh nặng, nói rằng hắn cũng có một người em gái sinh ra chưa được mấy ngày đã tắt thở, lúc đó hắn cũng mới năm sáu tuổi không biết gì còn cầm thìa đổ nước cơm vào miệng em gái. Hắn ôm lấy một Chu Nguyệt điên điên khùng khùng, thê lương nói:
“Nguyệt Nguyệt, tôi cũng là ca ca.”
Lúc hắn nói như thế, con ngươi của cô cũng khẽ động đậy.
Nhưng rốt cuộc cũng chẳng có ai chịu thông cảm cho cô cả.
“Cũng tốt, cũng tốt.” Cô ôm đôi chân mỏi nhừ vì đứng cả đêm ngồi bên mép giường, vừa ngâm chân vừa lật đi lật lại xem tấm thẻ ngân hàng kia, và tự nhủ với chính mình: “Có tiền là sẽ dư dả.”
Một tay cô cầm thẻ một tay cầm điện thoại, dãy số của anh vẫn hiện lên rành rành. Những tin nhắn của bọn họ cô chưa từng xóa cái nào, những lời nồng tình mật ý khiến người ta đỏ mặt tía tai, những trái tim màu đỏ, những biểu tượng cảm xúc cô tự ghép bằng ký hiệu… Lần nào cũng là cô mồi chài anh, anh chống đỡ không nổi liền gọi điện lại nhưng trong điện thoại vẫn cứ thẹn thùng, phần lớn là lo lắng cô quá nóng, Quảng Châu quá ẩm ướt, có sợ gián không. Anh còn dặn gián không được giẫm vì giẫm một cái là bục nước, nước b.ắ.n ra toàn là trứng gián khiến cô gào lên ghê tởm rồi mắng anh, lúc đó anh lại cười vui vẻ hơn cả khi cô nói những lời âu yếm nhiễu loạn lòng người.
Nhìn những tin nhắn đó, cô ngẩn người cười ngây ngô một hồi lâu nhưng bức tranh Bách Điểu Triều Phượng lại một lần nữa nhảy vào trong não, cô rốt cuộc không cười nổi nữa. Cuối cùng cô gửi một tin nhắn cho anh:
[Tinh Tinh, anh có khỏe không?]
Xóa đi.
Nhìn ánh ban mai loãng ngoài cửa sổ, cô đổi thành:
[Tinh Tinh, ban ngày em có thể gọi điện cho anh được không?]
Từ rạng sáng đến tận buổi sáng, cô trằn trọc trên giường giống như đã ngủ lại giống như chưa ngủ, luôn nằm mơ. Mơ thấy anh đi đến ngồi bên mép giường, không nói gì mà chỉ nhìn cô. Cô sốt ruột quá bừng tỉnh khỏi giấc mơ, lập tức nhảy dựng lên, mồ hôi như mưa nhưng bên giường không có một bóng người. Điện thoại dưới gối đang rung bần bật.
Cô ổn định lại nhịp tim rồi bắt máy, vẫn là Lâm Bằng, vẫn gọi cô là Nguyệt Nguyệt và vẫn mở miệng ra là nhắc đến anh.
“Nguyệt Nguyệt, Tinh Tinh anh ấy…biến mất rồi. Bọn anh tan làm đi thăm anh ấy thì giường trống không, bác sĩ y tá đều nói không thấy đâu. Gọi điện cho anh ấy cũng không nghe máy, bọn anh lại đến nhà em nhưng ông bảo vệ cửa khu nhà tập thể không cho bọn anh vào…Nguyệt Nguyệt, hay là em về một chuyến đi, về nhà xem thử Tinh Tinh có phải đã về nhà rồi không?”