Cầu Than Thở

Chương 27.2: Tuyệt Tình (2)

Chu Nguyệt thất hồn lạc phách chạy về quê. Đây là lần thứ hai cô ngồi máy bay. Về đến nhà cũng đã là buổi chạng vạng. Dưới ráng chiều hoàng hôn, cô nhìn tấm t.h.ả.m chùi chân trước cửa nhà. Mỗi tuần anh đều giặt nó một lần, dưới ánh hoàng hôn vàng rực, tấm t.h.ả.m đỏ sẽ biến thành màu kim hòa làm một với dòng chữ “Chào mừng về nhà” màu vàng kim trên đó. Nhưng giờ tấm t.h.ả.m phủ đầy bụi, bẩn đến mức chuyển sang màu đen, ngay cả chữ “Chào mừng về nhà” cũng không nhìn rõ nữa.

Ngày hôm đó, dưới gốc cây đa lớn trước cổng bệnh viện, một đám đàn ông lực điền vây quanh một cô gái nhỏ. Người ngồi xổm, kẻ ngồi bệt cứ thế nhìn cô khóc.

Người tự nhiên không thấy đâu, ngoài báo cảnh sát ra thì chẳng còn cách nào khác. Nhưng cảnh sát cũng thấy kỳ lạ, một chàng trai hai mươi tuổi đầu, tinh thần trí tuệ bình thường tự mình đi ra khỏi bệnh viện, ngoài việc anh ta tự muốn đi thì còn khả năng nào khác nữa đâu!

Nhưng vụ án vẫn được lập và bảo cô về nhà chờ. Mấy gã đàn ông cũng không biết làm sao, Lâm Bằng giơ hai tay giữa không trung không dám đặt xuống, cuống cuồng giậm chân. Ngày hôm nay anh ta thực sự bị giày vò, môi mọc đầy mụn rộp vì lo lắng, miệng vốn đã vụng về, lúc này lại càng không nói được lời nào cho ra hồn:

“Nguyệt Nguyệt, đừng khóc nữa, đều tại anh, tại anh không tốt. Chúng ta cùng đi tìm, cùng nhau đi tìm.”

Chu Nguyệt ôm chân khóc, nước mắt không sao chảy cho hết, lau không sao cho sạch. Ai nói gì cô cũng không phản ứng, chuyện trong lòng cô không thể nói cho bất cứ ai biết.

Mãi mới dỗ được người về nhà thì trời đã tối mịt. Một đám người bụng đói cồn cào, làm việc cả ngày, tối đến còn giúp tìm người, mệt mỏi sinh ra oán khí. Giao tình là một chuyện nhưng trong lòng rốt cuộc vẫn không thoải mái, ngồi xổm bên bồn cây bắt đầu oán trách.

“Anh trai mình mà mình không tự về trông lại bắt chúng ta trông hộ. Tìm không thấy thì bắt đầu khóc lóc sướt mướt, xì, một đấu gạo ơn một gánh gạo thù, đúng là người tốt khó làm!”

“Thôi đi,” người ngồi bên bồn cây hơi lớn tuổi hơn một chút, vừa dùng mũ rơm làm quạt vừa nói: “Người ta có nói gì mình đâu, con bé không có chủ ý, khóc cũng là bình thường! Các cậu nghĩ xem con bé sốt ruột thế nào, cha không thương mẹ không yêu, một tay anh trai nuôi lớn, ra ngoài cũng là muốn kiếm thêm chút tiền trợ cấp cho anh mình thôi.”

Cũng không biết câu nói nào chạm vào dây thần kinh của ai đó, đột nhiên có người lên tiếng:

“Này, các cậu nói xem, hai người họ có đúng là anh em không?”

“Cậu nói cái gì thế!” Anh chàng mũ rơm nghe xong liền nhíu mày, “Sao lại không phải anh em? Tinh Tinh theo họ bà nội, họ Khang, cậu nghĩ cái gì vậy!”

“Ấy không phải… nghe tôi nói này, hôm đó không phải đến lượt tôi trực đêm sao,” người nọ chìm vào hồi ức, “Tôi thấy Chu Nguyệt về, Khang ca vừa nhìn thấy con bé là ánh mắt đã không đúng rồi. Nói sao nhỉ, tôi là tôi sẽ không bao giờ nhìn em gái mình như thế, mắt cứ đờ ra! Sau đó hai anh em nói chuyện thì tôi đi ra ngoài, lúc con bé đi rồi Khang ca… ôi, tôi đứng ở góc tường, tôi chưa bao giờ nghe Khang ca nói như thế cả!”

Người nọ chắp hai tay sau lưng, ngồi xổm bên bồn cây lắc đầu. Mọi người đều im lặng. Thực ra cứ im lặng mãi như thế cũng tốt nhưng con người là loại động vật quá dễ bị lung lay, nhất là trước những bí mật. Chuyện vốn định giấu kín trong lòng giờ đây lại rục rịch không sao kìm nén được:

“Con bé đi được một lúc lâu tôi mới dám đi vào, thấy trong tay Khang ca cầm một chiếc nhẫn, chính là chiếc nhẫn trên tay Chu Nguyệt ấy, đen sì sì. Này các cậu nói xem, có anh em nhà nào lại đổi nhẫn cho nhau không?”

Hoàn toàn im lặng. Chẳng ai biết phải nói gì. Kinh ngạc có mà những kẻ bắt đầu suy ngẫm cũng có. Càng ngẫm càng thấy ra nhiều dấu vết. Cái gã vừa nãy vì đói mà oán trách giờ đây đạp Lâm Bằng một cái:

“Này Bằng Tử, cậu nhớ không, hồi tôi còn học cấp hai có lần đi ra từ hiệu sách Tân Hoa thấy Tinh Tinh với em gái cậu ấy, cả mẹ nữa, ba người. Bà mẹ đi đằng trước, hai anh em đi đằng sau, hai người đi cùng nhau còn nắm tay nữa!”

“Hả? Cái này…” Cậu trai nhỏ tuổi nhất mồm mép nhanh nhảu, trợn mắt kêu lên: “Thế này không phải là loạn…” Chữ cuối cùng chưa kịp thốt ra đã bị anh chàng mũ rơm tát cho một cái: “Câm miệng! Đến lượt cậu à? Chỉ có cậu là nói nhiều!”

Lâm Bằng bị đạp một cái loạng choạng nhưng không hề có phản ứng gì, cứ ngây người nhìn theo hướng Chu Nguyệt vừa rời đi. Mọi người suýt nữa đã quên mất anh ta. Lúc này tất cả ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía anh ta, chỉ thấy cả người anh ta cứng đờ cũng giống như tính cách của anh ta, chất phác và cứng nhắc. Mãi một lúc lâu sau anh ta mới lên tiếng:

“Sau này đứa nào còn để tao nghe thấy chúng mày nói bậy nói bạ nữa thì đừng trách tao không khách khí.”

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, chưa ai thấy Lâm Bằng, cái gã "người tốt" dễ dãi này có bộ dạng như thế bao giờ. Người hiền lành nổi điên thì ai cũng sợ, vả lại Lâm Bằng vốn có chút tiền của, mọi người có việc gì thường hay tìm anh ta mượn ít tiền tiêu tạm, há miệng mắc quai nên đành phải thu liễm lại. Thế là ai về nhà nấy ăn cơm, kẻ độc thân thì rủ nhau ba năm tụm bảy đi chợ đêm uống rượu xiên nướng.

Lâm Bằng đứng ngẩn ngơ ở đó, trời đã tối hẳn không còn một bóng người, chỉ còn mình anh ta đứng dưới gốc cây. Người qua kẻ lại chẳng ai chú ý đến anh ta, từ nhỏ đến lớn cũng chưa từng có ai chú ý đến anh ta cả. Mọi người chơi với anh ta, xưng huynh gọi đệ với anh ta đều là vì nhà anh ta có một sạp hàng không lớn không nhỏ, chỉ cần gọi một tiếng “Ca”, có khi còn chẳng gọi mà cứ thân thiết đ.ấ.m một cái gọi “Bằng Tử” là anh ta có thể dốc hết ruột gan ra, tiền tiêu vặt của mình không đủ cũng phải gồng mình mời khách. Anh ta yêu Chu Nguyệt, yêu từ cái nhìn đầu tiên. Lúc đó cô còn để tóc dài, chẳng cần uốn nhuộm như những cô gái khác, mái tóc dưới ánh mặt trời có màu hạt dẻ như rong biển trên người mỹ nhân ngư, mỗi khi chạy là lại bay múa nhảy nhót trong gió, nhảy nhót làm lòng anh ta ngứa ngáy.

Nhưng chẳng ai biết anh ta yêu cô cả, Chu Nguyệt không biết, ngay cả người nhạy bén như Khang Tinh Tinh cũng không biết.

Anh ta soi gương, soi đi soi lại. Thành thật mà nói anh ta trông không tệ, mắt đen tròn trịa, da trắng, người cũng cao ráo chỉ là tính tình không ổn. Nói theo kiểu phương bắc là hèn nhát không làm được việc lớn, không lên được mặt bàn, đúng chuẩn là "đứa con ngốc của địa chủ". Nói chuyện hễ nóng nảy là lắp bắp, cười là lại dời tầm mắt không dám nhìn thẳng người ta.

Tận đáy lòng anh ta biết Chu Nguyệt không nhìn trúng mình nhưng con người ta luôn thích nghĩ đến cái "vạn nhất". Anh ta nghĩ mình thân với Khang Tinh Tinh như thế, quan hệ tốt như thế, quán nướng Đại Bàng có một phần của anh ta thì cũng có một phần của Khang Tinh Tinh…và cũng có một phần của Chu Nguyệt.

Ba người, hai nam một nữ. Cô tan học là đến giúp một tay xiên thịt, nghỉ lễ thì giúp thu tiền trong tiệm, lúc dẹp quán thì cùng anh ta xếp ghế nhựa mang về…Mỗi khi nghĩ đến những cảnh tượng đó, anh ta lại cười càng ngốc hơn. Mấy gã đàn ông vừa đẹp trai vừa có tiền kia thì có ích gì chứ? Đạo lý “nhất cự ly nhì tốc độ” tổ tông đã dạy rồi, anh ta vẫn còn hy vọng, hy vọng rất lớn.

Nhưng chút hy vọng vừa nặn ra được bây giờ đã tan thành mây khói.

Mọi điều kỳ lạ đều đã có lời giải thích. Khi ba người ở bên nhau, mắt cô vĩnh viễn chỉ đặt trên người Tinh Tinh. Đôi mắt hồ ly ấy chứa đựng sự kiều mị nồng đậm không tan, cứ dính lấy Tinh Tinh cố ý gọi thật lớn: “Ca à! Ca ơi?” Cô vừa gọi là Khang Tinh Tinh lại càng cúi mặt thấp xuống, vùi cả vào trong bát. Cô gọi nữa anh cũng không đáp lại. Lâm Bằng còn thắc mắc sao anh lại không đáp nhỉ?

Tinh Tinh cũng thế. Từ mười mấy tuổi đã là kiểu soái ca băng lãnh.mà các cô gái lớn nhỏ đều mê mẩn nhưng đôi mắt dài và sắc bén kia hễ chạm đến người cô là tan chảy, hóa thành dòng thép nóng bỏng, sôi trào dưới ngọn đèn dầu hỏa mờ ảo của quán nướng.

Điều này khiến Lâm Bằng anh ta càng thêm nực cười. Là một người đàn ông bình thường, một giống đực vậy mà anh ta lại không nhìn thấu được ánh mắt của đồng loại. Ánh mắt đó nóng đến phát bỏng, chuyên chú đến ngẩn ngơ và chưa từng rời khỏi gương mặt Chu Nguyệt.

Nhưng anh ta lại không nghĩ theo hướng đó. Anh ta nghĩ hai anh em họ gần như là trẻ mồ côi, nương tựa vào nhau mà sống, tình cảm tốt hơn anh em bình thường cũng là lẽ tự nhiên. Nhưng giờ đây mọi thứ đã sáng tỏ, anh ta cũng nhìn rõ rốt cuộc mình là cái thứ gì. Anh ta chỉ là một tên hề, một giống đực đáng thương không có sức cạnh tranh, đơn phương nằm mơ, nằm trên giường hân hoan tưởng tượng cảnh cô mặc váy cưới rồi cười đến không khép nổi miệng.

Lâm Bằng cứ thế lặng lẽ đứng đó sau đó lặng lẽ xoay người rời đi.

Tất cả những chuyện này Chu Nguyệt đều không biết. Cô không biết bí mật mà cô và Khang Tinh Tinh đã gìn giữ mười mấy năm sắp không còn là bí mật nữa. Cô như một cái bóng trôi dạt về nhà, đứng trên tấm t.h.ả.m “Chào mừng về nhà”. Đèn cảm ứng hành lang bật sáng rồi lại tắt. Trong bóng tối, mùi thức ăn xào nấu nóng hổi xộc vào mũi, tiếng chảo sạn rầm rầm quá đỗi xa xôi, không nằm bên trong cánh cửa sắt lạnh lẽo này.

Cô đã từng nghe anh xào rau. Cõng cặp sách, cầm chìa khóa mở cửa là cô nghe thấy rồi. Nhà bếp rất gần, tiếng xào rau cứ thế vang bên tai. Anh xào rau chưa bao giờ vội vã như vậy, xào vài cái lại dừng một chút, chắc là đang nêm nước tương rồi một lát sau lại xào tiếp. Xào xong thì tắt lửa, máy hút mùi vẫn còn chạy, anh vẫn thong thả múc thức ăn ra đĩa, từng chút một, từng chút một cho đến khi đáy nồi sạch bong rồi lại múc một thìa nước sốt tưới lên…

Cô lấy chìa khóa mở cửa, bước vào bóng tối. Từ nhỏ hễ phạm lỗi là cô lại thích cuộn tròn mình lại ngồi trên sô pha không dám cử động, mãi lâu sau mới gọi khẽ một tiếng:

“Tinh Tinh?”

Dựng tai lên nghe, nghe trong bóng tối đột nhiên vang lên tiếng sột soạt của ống quần ma sát. Anh lặng lẽ hiện ra, đợi khi đứng trước mặt cô mới lắp bắp mở lời:

“Nguyệt Nguyệt.”

Bàn tay nhỏ bé gãi gãi vết muỗi đốt trên cánh tay, cười khờ khạo:

“Em tới rồi.”

Nhưng chỉ có sự im lặng, không có tiếng sột soạt ma sát nào cả.

Chu Nguyệt ôm chân ngồi đó, lòng lạnh ngắt. Cô cười một tiếng trong bóng tối, nói:

“Vẫn là ở chỗ này của mình thoải mái, Thâm Quyến nóng c.h.ế.t đi được, em mọc đầy rôm sảy rồi này.”

Vẫn là sự im lặng. Cô cảm thấy mặt ngứa ngứa, quẹt một cái, bàn tay liền ướt đẫm. Cô lại cười nói:

“Tinh Tinh anh nhớ Giang ca ca không? Em gặp lại anh ấy rồi, còn cứu anh ấy một mạng nữa. Anh ấy cho em rất nhiều tiền, có tiền rồi chúng mình sẽ thoải mái hơn, sau này có thể cùng nhau nghĩ cách… Em chưa nói với anh là em đi tìm mẹ, em muốn cứu mẹ, em vẫn còn yêu bà ấy nhưng em cũng yêu anh, em thật sự rất yêu, rất yêu anh… Em không muốn anh phải chịu khổ cùng em nữa nhưng giờ khác rồi, chúng mình có tiền rồi…”

Cô cứ lải nhải mãi câu:

“Chúng mình bây giờ có tiền rồi.”

Chương 27.2: Tuyệt Tình (2) - Cầu Than Thở - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia