Cầu Than Thở

Chương 28.4: Bình Bạc Vỡ Tan (4)

Đó là lần đầu tiên của Chu Nguyệt và Giang Hoài. Cô không biết phải miêu tả tâm trạng của mình như thế nào: Sợ hãi, chán ghét, xa lạ, đều có nhưng lại không có cái nào là chính xác. Cô cảm thấy mình trống rỗng, cứ như thể cô thực sự biến thành một con ma bay lơ lửng phía trên cơ thể mình, nhìn chính mình đang cọ rửa thân thể trong phòng tắm, làn nước dội mạnh đến mức da cô đỏ ửng, đau đến tê dại...

Cuối cùng khi cô xuất hiện trong phòng ngủ thì chỉ mặc một chiếc áo tắm trắng muốt, bên trong không có gì cả. Đầu giường thắp một chiếc đèn bàn bằng đá lục bích, tỏa ra ánh sáng xanh dìu dịu. Cạnh chao đèn là khuôn mặt cười nhu hòa của người đàn ông:

"Lại đây."

Hắn mặc áo tắm đen, đặt tờ báo xuống đứng dậy đi đến trước mặt cô, nâng mặt cô lên như đang ngắm nghía một tác phẩm nghệ thuật không tệ, đầu ngón tay dùng sức xoa nắn cằm và cổ cô, xoa ra một vệt hồng đỏ như đuôi mắt hắn.

"Hỏi lại lần cuối nhé." Hắn ôm lấy cơ thể cô, khẽ lay động dưới ánh trăng, môi dán sát vành tai cô, "Em còn việc gì chưa dứt không?"

Cô đang bay lơ lửng trên trần nhà, thấy môi mình đóng mở dưới ánh đèn u tối, nói:

"Không, tôi không còn việc gì chưa dứt cả."

"Tốt."

Hắn nhẹ nhàng hôn lên môi cô, đôi mắt hắn mở to còn cô thì nhắm nghiền mắt. Trên người chợt lạnh, cô theo bản năng ôm lấy n.g.ự.c mình nhưng bị hắn nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay kéo ra. Tay hắn như một con rắn du ngoạn trên người cô, ấm áp, tinh tế từng chút một quấn c.h.ặ.t lấy cô...

"Thả lỏng đi." Cô nhớ tới lần kiểm tra sức khỏe đó. Ngón tay hắn rất dài, khớp xương rõ ràng, chỉ một ngón thôi đã khiến cô tan rã hoàn toàn. Hắn nhìn thấy tấm ga trải giường ướt đẫm cũng ngẩn người ra một lát rồi cười l.i.ế.m tai cô, nhẹ giọng nói: "Chả trách anh chàng kia gọi em là Bảo Khí."

Hai tay cô bị một sợi dây lưng buộc c.h.ặ.t vào đầu giường, cô nhìn trần nhà chịu đựng cơn đau sưng tấy và xé rách. Nước mắt nhanh ch.óng thấm ướt gối, trần nhà mờ đi chỉ thấy một đôi mắt cười, chăm chú nhìn cô như một con rắn. Tầm mắt lạnh lẽo lướt qua làn da như thể nhìn thấu tất cả,

"Còn biết cả cách phối hợp cơ à, đã từng qua tay mấy người đàn ông rồi?"

Cô lắc đầu cũng không rõ là không biết hay là không muốn nói. Hắn cũng không hỏi lại, có nhiều câu hỏi hắn chỉ hỏi duy nhất một lần.

Chóp mũi cô từng nhịp chạm vào xương quai xanh của hắn, mỗi lúc một nặng hơn, đau đến trào nước mắt.

Trên n.g.ự.c hắn còn có một vết sẹo, trước đôi mắt nhòe lệ của cô nó lay động thành một vệt m.á.u tàn ảnh, nhảy nhót trên làn da tái nhợt của hắn.

Cô tuyệt vọng cảm nhận cảm giác bị điện giật thực cốt khiến người ta run rẩy. Tiếng than thở vừa như đau đớn vừa như khoái lạc của hắn văng vẳng bên tai nhưng trước mắt cô lúc này chỉ có một đôi mắt đen láy lông xù, hai bàn tay nhỏ đen thui mập mạp đang chống cằm nhìn cô đầy mê đắm và khờ khạo cười gọi cô là "Nguyệt Nguyệt"...

Nước mắt càng rơi càng nhiều, khi một luồng ánh sáng trắng bùng nổ, cô chợt nghĩ một cách mỉa mai đến câu thơ trong sách giáo khoa Ngữ văn hồi trung học: Bình bạc vỡ tan, nước trào ra.

Thầy giáo Ngữ văn luôn dạy quá giờ, giơ cao cuốn sách giáo khoa với vẻ mặt say mê ngâm thơ, đi từ bục giảng đến tận hàng ghế cuối cùng rồi lại từ hàng cuối cùng đi ngược lên bục giảng. Ánh nắng buổi chiều chiếu rọi lên bàn học, ngoài cửa sổ chim ch.óc ríu rít, Khang Tinh Tinh đứng ở ô cửa sổ nhỏ cửa sau ngó nghiêng vào trong, gương mặt đen nhẻm vừa nhìn thấy cô là liền cười rạng rỡ...

“Chuyên tâm vào.”

Hắn nghiến răng nghiến lợi bóp c.h.ặ.t cổ cô ấn xuống gối, sau khi nhấn mạnh vài cái tàn nhẫn thì dừng lại, cơ bắp trước n.g.ự.c phập phồng co rút, vết sẹo đao c.h.é.m kia lúc thắt lại lúc giãn ra. Mồ hôi từ lọn tóc ướt đẫm của hắn rơi xuống nhỏ giọt trên mặt cô, cùng nước mắt chảy vào trong miệng mang theo vị mặn chát đắng ngắt...

“Thật là muốn mạng.”

Hắn nằm rũ trong lòng cô, vùi đầu vào cổ cô thở dốc rồi cười, bàn tay che kín đôi mắt cô.

Đây là câu cuối cùng hắn nói với cô trong đêm đó.

Khi cô tỉnh lại, hắn đã không còn ở đó nữa. Bên ngoài khoang tàu sóng yên biển lặng, ánh mặt trời chiếu rọi trên mặt nước lấp lánh. Cô ôm gối ngồi trên giường thẩn thờ, thân thể đau nhức, vết hằn đỏ trên cổ tay và những dấu xanh tím khắp người nói cho cô biết tất cả không phải là mộng. Đầu giường chỉ có một chiếc thẻ ngân hàng và một viên t.h.u.ố.c màu trắng.

Có người nhẹ nhàng gõ cửa, cách một cánh cửa truyền vào giọng nữ khách khí:

“Chu tiểu thư buổi sáng tốt lành, bữa sáng đã chuẩn bị xong, ngài có thể tới nhà ăn dùng cơm bất cứ lúc nào. Giang tổng dặn ngài đừng quên uống t.h.u.ố.c.”

Cô uống t.h.u.ố.c, ngâm mình trong bồn tắm kỳ cọ hết lần này đến lần khác, cọ đến mức da thịt rướm m.á.u, từng tia m.á.u nhỏ chảy vào trong nước. Cuối cùng cô ôm gối ngồi trong làn nước đã sớm lạnh ngắt, mặt vùi vào khuỷu tay gọi “Tinh Tinh”, “Tinh Tinh”, “Tinh Tinh”... Nhưng trả lời cô chỉ có tiếng vòi nước nhỏ giọt lạnh lẽo như máy móc.

Cô không đi nhà ăn mà trực tiếp xuống thuyền. Tất cả tiền Giang Hoài đưa cho, cô đều để vào tài khoản ngân hàng lập chung với Khang Tinh Tinh; thẻ ở chỗ cô còn nguyên bộ sổ tiết kiệm ở Khang Tinh Tinh.

Kể từ đó tại ngân hàng gần phố Sa Hà, cứ ba ngày hai bữa lại thấy một cô gái trẻ mặc váy dài tay che chắn kín mít tới tra số dư. Lần nào số dư cũng không hề thay đổi, cô không cam lòng nói là mình nhớ nhầm, quấn lấy nhân viên ngân hàng đòi in sao kê nhưng in ra thì vẫn vậy, mỗi một khoản tiền vào đều là của cô, mỗi một khoản tiền ra cũng đều là của cô.

“Con điên mà...”

“Nhưng mà trông cũng xinh đẹp lắm...”

“Kẻ có tiền bao đấy, đến lượt anh chắc?”

Nói xong một nhóm người cười thành một đoàn rồi lại nhìn theo bóng dáng cô gái cúi đầu vội vàng rời đi, ai làm việc nấy.

Có một ngày, vẫn là người phụ nữ mặc bộ váy màu xanh ngọc, đeo khuyên tai trân châu đó tới tìm cô. Bà ta đứng ngay cửa nhà cô, mặc một bộ váy trắng tuyết, đeo chiếc túi da nhỏ nhắn đứng thẳng tắp như một con hạc trắng ưu nhã. Chu Nguyệt nghĩ nếu cô không về nhà liệu bà ta có cứ đứng mãi như vậy không? Thời tiết Thâm Quyến lúc nào cũng nóng ẩm đến nghẹt thở nhưng b.úi tóc của người phụ nữ kia không hề bị xõa ra dù chỉ một sợi.

“Chào cô.”

“Chào Chu tiểu thư.”

Bà ta hơi khom người, vươn tay bắt tay với Chu Nguyệt, thái độ cung kính vẫn như trước, dặn dò chuyện cũng như trước, đơn giản đến mức thái quá.

Một là bảo Chu Nguyệt để tóc dài, “Tóc của ngài,” bà ta nghiêng đầu ngắm nghía mái tóc ngắn của Chu Nguyệt một cách đầy thưởng thức, dường như thế này đã đẹp đến mức không thể chê vào đâu được, “có thể để dài thêm một chút không?” Nói xong liền mỉm cười xin lỗi, “Không cần uốn nhuộm, cái này ngài yên tâm, chỉ là cần dài hơn một chút thôi.”

Chu Nguyệt cảm thấy tiếng phổ thông của bà ta đã tiến bộ rất nhiều.

Còn một chuyện nữa là bất động sản, một căn hộ đã được sang tên cho Chu Nguyệt, địa chỉ ở quận Phúc Điền, ngoài vị trí đắc địa thì đó chỉ là một tòa nhà cư dân bình thường và diện tích bình thường.

Nhưng Chu Nguyệt vẫn không chuyển đến đó ở, cô ở phố Sa Hà đã lâu, vạn nhất anh tới tìm thì sao?

Cho nên cuộc sống của Chu Nguyệt thực sự không thay đổi, đêm đi hát, ngày ngủ, dọn dẹp nhà cửa, đọc sách... Những vị khách táy máy tay chân bưng chén rượu lảo đảo định lại gần còn chưa tới trước đài đã bị người ta lôi đi, nhưng những người này đều là người của Lam Hải, quy tắc cũng là quy tắc của Lam Hải không có gì khác biệt.

Cô vẫn tranh thủ lúc hoàng hôn mát mẻ ra ngoài mua đồ ăn, tự nấu một bữa cơm, nhiều rau ít thịt, ăn no xong cũng là lúc vào đêm, đến giờ đi làm.

Những ngày nghỉ cô liền ở phố Sa Hà phụ cận đi dạo, cửa hàng bán đồ trang trí nhỏ cái gì cũng có. Bông phấn, cọ trang điểm cô đều mua ở đây, cả mascara, chì kẻ mày, bông tắm, mũ tắm linh tinh cũng vậy. Đôi khi thấy những món đồ nhỏ xinh lạ mắt, những chiếc nhẫn hay dây chuyền lấp lánh, kiểu dáng rất đẹp mà cũng không đắt, cô mua về đeo chơi.

Mua đồ xong đi ra, cô đứng dưới cột điện dán đầy quảng cáo, ngẩng đầu nhìn bầu trời xanh bị những đường dây điện chằng chịt cắt thành từng mảnh nhỏ, lấy ra chiếc điện thoại Nokia nắp trượt đính đầy kim cương giả. Điện thoại vẫn chưa đổi, những con số hay chạm vào trên bàn phím đã mờ không còn rõ nữa.

“Tút…tút…tút...”

Tiếng kêu vĩnh viễn không có hồi kết, trái tim đập loạn của cô càng ngày càng chậm, càng ngày càng lạnh giống như tàn t.h.u.ố.c lập lòe trong tay ông lão nằm hóng mát bên đường, hoàn toàn tắt ngấm khi bóng tối buông xuống.

Sự thay đổi luôn đến từng chút một.

Vào một khoảnh khắc đột ngột không kịp đề phòng, cô xách đồ ăn trở về, vừa ngẩng đầu lên thì đám đông đang tụ tập lập tức tản ra. Hoặc có đôi khi buổi sáng dậy sớm, cầm bàn chải đ.á.n.h răng đi về phía phòng rửa mặt thì gặp dì Lâu, đang định mỉm cười chào “Dì Lâu buổi sáng tốt lành” nhưng đối phương vừa thấy cô đã rẽ sang hướng khác.

Sáng sớm khi đi ngủ vẫn còn nghe thấy tiếng ông lão ở hành lang công cộng nghển cổ vừa nôn khan vừa đ.á.n.h răng, đài phát thanh hát vở kịch Quảng Đông <Đế Nữ Hoa> đầy bi tráng bất đắc dĩ nhưng chờ đến lúc hoàng hôn khi cô vừa ra khỏi cửa thì những cánh cửa phòng trên cả con phố đều đóng c.h.ặ.t.

Cô không còn nhìn thấy Tiểu Đồng Đậu nữa.

Đám trẻ con trong khu nhà tập thể vẫn chạy tới chạy lui chơi đùa nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng Tiểu Đồng Đậu. Có một lần cô giữ một cô bé lại định hỏi thăm nhưng cô bé đó đẩy cô ra một cái rồi chạy biến mà không thèm quay đầu lại.

Có một ngày dì Lâu vẫn tới, ngồi trên sô pha mà như ngồi trên đống lửa. Mỗi lần Chu Nguyệt châm thêm trà cho bà là bà ta lại đứng bật dậy, châm đến nỗi sau cùng Chu Nguyệt cảm thấy thật áy náy.

“Nguyệt Nguyệt bé bỏng à...” Dì Lâu đi đâu cũng vẫn khoác chiếc khăn lụa tơ tằm Nam Mỹ hoa lệ nhưng lúc này cũng không màng tới nữa, bà ta túm một góc khăn xoắn lại thành một đoàn, “Căn phòng này ấy mà, dì phải lấy lại rồi! Hết cách rồi, con trai dì sắp kết hôn!”

Dì Lâu không có con trai, bà đã quên mất mình từng nói với Chu Nguyệt như vậy.

Thế là Chu Nguyệt đứng dưới khu nhà tập thể cao chọc trời, nhìn qua giếng trời về phía bầu trời đen kịt lúc hoàng hôn, nhìn từng chuyến máy bay bay về phương Bắc rồi ngay đêm đó cô dọn đến căn hộ mà Giang Hoài đã đưa cho.

Lúc sắp đi, cô lại gọi một cuộc điện thoại để lại lời nhắn sau tiếng bíp:

“Em đang ở Thâm Quyến, địa chỉ là quận Phúc Điền…tìm em.” Sau một khoảng lặng dài dằng dặc, cô nói: “Đừng không cần em.”

--

Hết chương 28.