Căn hộ kia được trang hoàng theo phong cách rất đơn giản, tương tự với căn phòng nhỏ mà cô từng ở tại phố Sa Hà. Vẫn là chiếc sô pha đen, chỉ có điều là chất da sang quý, mềm mại mà mát lạnh. Đêm đầu tiên cô đã ngủ trên sô pha, vừa nằm xuống liền giống như được bao bọc lấy, cơn buồn ngủ ập đến bủa vây.
Bàn trà cũng là bàn trà kính cùng một màu nâu đậm nhưng dài và rộng hơn, có thể đặt hết đống nồi niêu xoong chảo lỉnh kỉnh của cô, thậm chí cô còn có thể trải bột lên trên đó để làm sủi cảo.
Cô lại một lần nữa có được phòng tắm và phòng bếp độc lập, phòng ngủ chính và phòng ngủ phụ chỉ cách nhau một bức tường. Tất cả các phòng đều không lớn cũng không có trang trí dư thừa. Trong phòng ngủ chính có một giá sách thật lớn, bên trong chỉ có một cuốn bản bìa cứng <Đồi Gió Hú>.
Giang Hoài thực sự đã biến mất, chỉ là việc kiểm tra sức khỏe đối với cô đã trở thành chuyện thường ngày. Vẫn là nơi đó, mặc bộ đồ hồng nhạt, đeo thẻ số, mỗi một lần đều phải mang về nhà một đống t.h.u.ố.c bổ, chủ yếu là bổ sắt còn lại là Canxi, kẽm và vitamin tổng hợp.
Cô vẫn thích ăn lẩu cay không tê không cay, ăn bát bánh cuốn vài đồng bạc bên lề đường nhưng mắt thường cũng có thể thấy cô bắt đầu đầy đặn và hồng hào lên. Hàm răng từng lung lay nay đã trở nên chắc chắn, tóc dài ra và đen nhánh sáng bóng, dây thun vốn phải quấn ba bốn vòng thì nay chỉ cần hai vòng là đủ.
Mỗi lần cô tắm xong đứng trước tấm gương mờ mịt hơi nước để ngắm nhìn chính mình, mỗi lần đều thấy mình càng thêm minh diễm động lòng người. Tuổi mười chín và tuổi hai mươi hóa ra lại khác biệt đến thế, chút mỡ trẻ con phiền não trước kia đã biến mất, đường nét khuôn mặt tinh tế hơn, đôi mắt từng ảm đạm nay linh động như dòng suối trong dưới bóng cây mùa hạ.
Đóa nụ hoa từng chỉ cần gió thổi qua là rụng cánh cuối cùng cũng đã nở rộ nhưng cô chỉ cảm thấy cô đơn.
Khách khứa thích nghe cô hát nhạc Quảng Đông, không phải vì cô nói tiếng Quảng thạo đến mức nào mà trái lại họ thích cái phát âm ngô nghê vụng về của cô, nói là “như đứa trẻ bô bô tập nói, có một vẻ phong tình riêng”. Sau này những lời khen lộ liễu như vậy cũng không còn mà biến thành những lời ca tụng thương mại kiểu “diễm lệ như đào mận, lạnh lùng tựa băng sương”. Nhưng đàn ông tới nơi này là để tìm vui, không phải để thưởng thức giai nhân phương bắc cho nên cuối cùng những từ ngữ nhạt nhẽo như nước ốc ấy cũng chẳng ai buồn nói. Cô thực sự trở thành một người hát khúc, có người nghe nhưng không có người xem. Khi các gã đàn ông nhìn lướt qua cô, ánh mắt họ giống như đang vượt qua chướng ngại vật vậy.
Đứng trên đài hát đã thuần thục, cô cũng có tâm trí để quan sát những người dưới đài. Những người có m.á.u mặt tới Lam Hải vẫn là những gương mặt cũ không thay đổi, duy chỉ có vị ông chủ đầu tiên gọi cô là “Bảo Khí” là chưa từng thấy lại, cũng giống như Tiểu Đồng Đậu vậy.
Cũng không ai nhắc tới Giang Hoài, dù là “Giang tổng” hay “Giang tiên sinh” đều không. Giống như hắn đã nói, hắn không tồn tại, chỉ là bớt chút thời gian trong muôn vàn công việc để đ.á.n.h dấu lên người cô một cái: Đồ của tôi, đừng chạm vào. Sau đó hắn liền trở lại thế giới của chính mình, đó là một thế giới khác mà cô không thể nhìn thấy cũng không thể chạm tới. Chính như đêm mưa tầm tã ấy hắn ngã vào vũng bùn lầy, đó là một sự sai lệch ngẫu nhiên của thời không. Hắn vì thế mà bày tỏ một chút cảm ơn nhưng nó giống như một sự bố thí hơn.
Đó là những ngày tháng bình yên nhất kể từ khi không có Khang Tinh Tinh, cô tận hưởng sự bình yên này vì chỉ có bình yên mới giúp cô chịu đựng được nỗi đau.
Cho nên khi gặp lại Giang Hoài, Chu Nguyệt ít nhiều có chút đột ngột không kịp đề phòng.
“Chu tiểu thư, hôm nay hát bài gì?”
Ngày hôm đó Lão Hắc vẫn đeo kính râm, ngậm tẩu t.h.u.ố.c, vắt chéo chân ngồi bên cạnh đàn điện t.ử, cây Saxophone được ông ta dùng làm gậy chống.
Mỗi lần Chu Nguyệt nhìn thấy ông ta lại nhớ đến Vương Gia Vệ cho nên ngày đó cô đã hát nhạc phim Đọa Lạc Thiên Sứ bài .
Trên đài, đèn tụ quang tỏa ra ánh sáng hồng lam mờ ảo luân phiên khi sáng khi tắt. Quả cầu đèn khổng lồ trên đỉnh đầu chậm rãi xoay tròn tạo ra những màu sắc kỳ quái, giống như những chú cá nhỏ ngũ sắc đang bơi trong phòng, lướt qua từng gương mặt người dưới đài, những gương mặt ấy đều trở nên vụn vỡ.
Dưới đài một mảnh đen kịt, đứng trên sân khấu chỉ có thể nhìn thấy hai ba hàng ghế gần nhất, xa hơn nữa là từng quầng đen mờ mịt. Nhưng cửa ra vào thỉnh thoảng sẽ sáng lên một chút, ánh sáng từ hành lang hắt vào có thể mơ hồ thấy dòng người chen chúc xô đẩy, khách đến rồi lại đi.
Chu Nguyệt vẫn mặc chiếc váy múa màu đỏ của mình. Chiếc váy này nếu treo trên dây phơi đồ thì trông rẻ tiền như đạo cụ trong mấy tiệm chụp ảnh nhưng trên sân khấu thì sự tục khí ấy lại hóa thành diễm lệ, giống như lớp trang điểm đậm phù hoa dưới đài khi mang lên sân khấu lại trở nên vừa vặn.
Cô vẫn thích đứng hát:
“Quên anh ấy
Tương đương với quên đi tất thảy
Tương đương với vứt bỏ phương hướng
Đánh mất chính mình
Quên anh ấy
Tương đương với quên đi vui
Hát đến đây thì có người bước vào, đứng ở cửa một lát rồi chậm rãi đi đến hàng ghế cuối cùng ngồi xuống.
“Trước nay chỉ có anh ấy
Có thể khiến em biết trân trọng chính mình
Càng có thể khiến em dùng tình yêu
Để biến mọi điều bình phàm
Trở nên mỹ
……”
Lúc dạo nhạc, Chu Nguyệt nhìn thoáng qua phía cửa. Trên mặt đất ngoài cửa có một bóng người, dưới ánh đèn vàng của hành lang bị kéo dài ra thật dài. Chắc là có người đứng ở đó nhưng sau đó không thấy ai vào thêm.
“Quên anh ấy
Làm sao có thể quên được
Khắc cốt ghi tâm để nhớ mãi về sau
Từ đây vĩnh viễn không có ngày kết thúc
……”
Sau đó cô hát thêm vài bài nữa, cả tiếng phổ thông lẫn tiếng Quảng. Cô để ý thấy chỉ có người đi ra và vẫn không có ai đi vào.
Lúc nghỉ giữa giờ để uống nước, cô vén màn sân khấu nhìn qua một cái. Người ở hàng ghế cuối cùng kia vẫn chưa đi nhưng trên sân khấu các vũ công mặc váy múa ba lê đang nhảy rất sung, ánh đèn nhấp nháy còn nhanh và sáng hơn lúc nãy, căn bản không nhìn rõ mặt người ở hàng cuối.
Lại nhìn ra cửa, cái bóng kia vẫn còn đó, bất động. Cô thậm chí nghi ngờ đó có phải là người thật hay không, hay là ai đó đặt một cái đạo cụ ở đó.
Trước khi trở lại sân khấu, cô nhìn đồng hồ, đã 12 giờ đêm.
Lần này cô chỉ hát một bài <Đốt tình> rồi không hát tiếp nữa. Dì Liễu ở dưới đài làm mặt quỷ với cô, ý bảo cô hát xong thì vào hậu trường.
Chu Nguyệt cũng không rõ tình hình, thất thần hát xong rồi vội vàng chào khán giả rồi lao vào hậu trường. Lúc ra tới nơi thì cửa đã không còn ai, nhìn lại hàng ghế cuối cùng cũng đã trống không.
Hành lang dài dằng dặc với những ánh đèn nhấp nháy xanh hồng lướt qua đỉnh đầu cô. Từ xa đã thấy dì Liễu đứng trước cửa phòng hóa trang, cười nịnh nọt với người bên trong. Bà ta muốn khom lưng nhưng lại không dám, tay chân không biết để vào đâu. Nhìn thấy Chu Nguyệt mà như thấy cứu tinh, bà ta hớn hở bước nhanh tới kéo tay cô đẩy cô đến cửa sau đó dùng giọng điệu nũng nịu nói với người trong phòng:
“Giang tiên sinh! Nguyệt Nguyệt tới rồi đây.”
Chu Nguyệt nhìn người trong phòng hóa trang rồi lại nhìn dì Liễu, cũng chào một tiếng:
“Chào Giang tiên sinh.”
“Ừm! Xin chào!” Hắn vẫn đáp lại một cách dứt khoát và trong trẻo. Chiếc áo gió dáng dài màu đen với những đường nét lưu loát, hắn chắp tay sau lưng đứng trước dãy gương trang điểm, ngắm nghía đồ đạc trên bàn. Không những không ghét bỏ mùi vị trong phòng mà hắn còn cầm một hộp phấn má lên ngửi rồi quay đầu nhìn Chu Nguyệt: “Chỗ nào là vị trí của em?”
Dì Liễu đã lặn mất tăm từ lúc nào, Chu Nguyệt quay đầu nhìn hành lang trống rỗng, nhích vào trong một bước:
“Tôi trang điểm xong mới tới, trước khi lên đài mọi người đều rất bận nên tôi không chen chúc với họ.”
“Ồ…” Hắn đặt hộp phấn xuống tiến về phía cô, nâng cằm cô lên. Lúc này trên mặt hắn mới hiện lên ý cười mềm mại như lớp phấn hồng, nụ cười dính dấp ấy lướt qua lướt lại trên mặt cô: “Thấy tôi không vui sao?”
Không vui, Chu Nguyệt rất muốn nói như vậy, đôi môi mím c.h.ặ.t, một chữ “Không” suýt chút nữa đã thốt ra. Nhưng rất nhanh cô liền nhớ tới dãy số không dài dằng dặc trên cây ATM ngày hôm đó. Cô nên cảm thấy vui vẻ mới đúng.
“Vui ạ.” Cô ngẩng đầu cười, lớp nhũ xanh trên mí mắt lấp lánh như sóng nước: “Chỉ là có chút khẩn trương.”
“Khẩn trương cái gì?”
Giọng hắn cũng trở nên mềm và dính. Khi đầu ngón tay lướt qua má cô, hắn mang theo một mùi hương u ẩn, vén lọn tóc mai đã để dài của cô lên, dùng đầu ngón tay vê nhẹ như thể đang kiểm tra xem mạ non lớn có tốt không.
“Có lẽ là do chúng ta vẫn chưa thân thuộc lắm.” Nói xong chính cô cũng ngượng ngùng cười. Hắn cũng cười, ôm lấy eo cô: “Vậy sao?”
Chu Nguyệt cúi đầu tránh ánh mắt thiêu đốt của hắn, thoáng thấy trên ghế có một bó hoa hồng xanh rực rỡ. Hắn đứng bên cạnh, hơi thở phả trên đỉnh đầu cô, gần đến mức có thể nghe thấy l.ồ.ng n.g.ự.c hắn rung động:
“Thích không?”
“Thích ạ, cảm ơn Giang tiên sinh.”
“Tạ ơn thế nào đây?”
Cô không có gì để cho hắn, từ lúc bắt đầu cho đến cuối cùng cũng chỉ có bấy nhiêu thứ đó thôi. Hắn đương nhiên cũng sẽ chẳng phí tâm trí để làm gì khác, chẳng buồn tốn công vô ích để mong cầu điều gì từ một món đồ chơi ngoài chút lạc thú đàn ông. Hắn muốn thì sẽ tới lấy và chẳng bao giờ hỏi cô có sợ không hay có đau không.
“Em không hợp với thứ này.”
Hắn quệt một cái lên mí mắt cô, lớp phấn mắt màu xanh bị lem từ hốc mắt ra tận thái dương rồi lại quệt một cái lên miệng cô hoàn toàn biến cô thành một chú mèo hoa. Thế là cô ngoan ngoãn đi vào phòng rửa mặt để rửa sạch rồi bước lên xe của hắn.
Ra khỏi Lam Hải, chiếc xe đỗ ngay đối diện phố, dưới ánh đèn đường mờ ảo tỏa ra ánh kim loại xa hoa lộng lẫy trông giống như một con cá biển sâu phủ đầy vảy bạc. Tài xế ngồi trong bóng tối không rõ mặt, hoàn toàn im lặng, chỉ thấy một đôi tay đeo găng da đen đặt trên vô lăng. Khi họ bước xuống bậc thềm đi tới bên cạnh xe, tài xế mới nhìn thẳng phía trước và khởi động máy một cách thuần thục…
Nếu muốn nói về sự “bắt đầu” với Giang Hoài thì Chu Nguyệt cảm thấy nên tính từ ngày hôm nay mới là chính xác nhất.
Trong một hai năm đầu tiên, Chu Nguyệt không biết Giang Hoài sống ở đâu. Lần nào cũng là hắn tới chỗ cô và lần nào cũng không ở lại qua đêm. Khi tâm trạng tốt, hắn cùng cô đùa giỡn thân mật, từ trên cao nhìn xuống cười ngắm cô, ép cô phải cầu xin hắn. Vệt đỏ nơi đuôi mắt lá liễu của hắn giống như giọt chu sa nhỏ vào nước, thấm từ hốc mắt ra đến thái dương. Cô không cầu xin, hắn liền thở dốc cười, ôm lấy cô xoay người để cô ở phía trên. Cô vốn chưa từng trải sự đời, bị giày vò một hồi liền rơi nước mắt.
“Cuối cùng em hát bài gì vậy?”
Khi tâm trạng tốt, xong chuyện hắn cũng sẽ nói thêm vài câu. Hôm đó hắn đột nhiên hỏi lúc hắn đợi ở hậu trường cô đã hát bài gì.
“Đốt Tình.”
“Hát tôi nghe xem.”
Hắn hứng thú bừng bừng nằm lên đùi cô, nắm lấy tay cô rồi bắt hai cánh tay cô quàng qua cổ hắn như một chiếc khăn quàng cổ.
“Cầu xin anh đừng ở lại bên em
Đừng muốn ở em quá nhiều
Cứ theo ý anh mà chấp nhận kết quả
Cho phép em giữ lại chính mình
……
Ngọn lửa tàn vẫn còn lại vẻ đẹp
Đã từng thiêu đốt ấm áp và trân quý
Mà mối quan hệ khổ luyến thiêu thân này
Tình đã phai phôi, chôn giấu tận đáy lòng
……”
Cô tựa vào đầu giường nhìn ra ngoài cửa sổ mà hát. Hắn nằm trên đùi cô tươi cười ngắm nhìn, hát xong rồi vẫn cứ nhìn. Nhìn một hồi lâu hắn mới vỗ tay:
“Hay!”
Trong phòng ngủ vang lên tiếng vỗ tay bộp bộp của hắn, vỗ xong hắn lại mạnh tay nhào nặn trước n.g.ự.c cô làm đau đến mức cô nhíu c.h.ặ.t mày.
“Lần sau không được hát bài này nữa.”
Hắn nói xong liền đứng dậy đi tắm, tiếng nước chảy róc rách vang lên một hồi lâu.
Hắn là người tính khí thất thường. Chu Nguyệt cảm thấy những người mắc bệnh sạch sẽ ít nhiều đều có chút quái gở nhưng nghĩ đi nghĩ lại cô lại thấy khâm phục. Ở cùng cô trong căn phòng thuê nhỏ phố Sa Hà lâu như vậy, trên người lại đầy vết thương vậy mà hắn vẫn chịu đựng đau đớn, mỗi ngày nán lại trong khu vực công cộng bẩn thỉu, lê bước chân chậm chạp, dưới tiết trời nóng nực như thế, có thể tưởng tượng được sự dày vò và nôn nóng ra sao nhưng trên mặt hắn chưa bao giờ biểu lộ điều đó. Hắn thực sự là một người rất lợi hại và kiên cường.
Cô khâm phục hắn, cảm tạ hắn liền đứng ngoài cửa cầm quần áo chờ hắn ra. Chờ lâu quá cô tựa vào khung cửa rồi bị hơi nước nóng ẩm bốc ra từ bên trong làm mồ hôi vã ra đầy đầu. Cửa vừa mở, cô lập tức thu lại cái ngáp mà đứng thẳng dậy đưa khăn tắm cho hắn lau, rồi hầu hạ hắn mặc quần áo.
Trong khoảng thời gian này hắn sẽ không nói lời nào, chỉ ngẩng cằm và giơ cánh tay để cô hầu hạ. Mái tóc chưa khô hẳn vừa ẩm ướt vừa thơm tho, mặc đồ xong hắn cúi đầu ngắm nghía một hồi, tự lẩm bẩm một câu:
“Vẫn là màu trắng đẹp hơn.”
“Vâng, đúng vậy.”
Nhưng không phải lúc nào hắn cũng có tâm trạng tốt. Có khi vào cửa đến đèn cũng chẳng buồn bật liền trực tiếp làm ở trên sô pha. Cô đau đến mức mặt trắng bệch, trên trán đầy mồ hôi lạnh. Xong chuyện là hắn đi ngay cũng chẳng buồn tắm rửa, từ đầu đến cuối không nói một lời, một bộ tâm sự nặng nề. Chỉ khi cô nương theo ánh trăng mờ ảo ngoài cửa sổ, quỳ trên mặt đất thắt thắt lưng cho hắn thì hắn mới như chợt nhận ra có sự hiện diện của cô rồi nhàn nhạt mỉm cười. Giọng điệu lúc đó ôn nhu đến mức khác hẳn với sự bạo ngược lúc trước, hắn nói:
“Không cần nghiêm túc thế, bộ đồ này về nhà là vứt đi rồi.”
Cô nghe xong vẫn chỉ cụp mi cười, điều chỉnh thắt lưng đến vị trí hợp với hắn nhất, khóa thắt lưng nằm ngay chính giữa.
Hắn đứng đó nhìn, không nhẹ không nặng vỗ vỗ mặt cô, cười mắng một câu “Đồ bướng bỉnh”, chờ cô chuẩn bị xong xuôi liền không quay đầu lại mà xuống lầu.
Nhưng qua một thời gian, khi quay lại hắn lại mặt mày rạng rỡ và tặng cô rất nhiều đồ. Hắn nằm nghiêng trên giường ngắm nhìn làn da hồng nhạt của cô đang run rẩy dưới thân mình, trêu chọc cô “giống như heo con”. Giày vò đến khi cô không còn chút sức lực nào hắn mới chịu dừng lại.
Về phương diện này hắn thực sự bạo ngược, dù tâm trạng tốt đến đâu cũng vậy, khiến cô rã rời nằm trên giường không dậy nổi còn hắn thì ở trong phòng tắm hét to gọi nhỏ:
“Tôi xong rồi nhé!”
Một lát sau lại gọi:
“Tôi xong rồi đấy!”
Hắn sẽ không gọi cô quá ba lần bao giờ. Quá ba lần sẽ có hậu quả gì cô cũng không biết, chỉ biết có một buổi tối ở Lam Hải, cô hết bài để hát mà khách vẫn đang đợi thế là cô lại hát bài <Đốt tình>. Hơn một tuần sau hắn tới, lúc đang thủ thỉ tâm tình thì hắn vuốt mặt cô và nói:
“Chẳng lẽ tôi chưa từng nói là không được hát bài đó sao? Đừng để tôi phải nói lần thứ ba.”
Kể từ đó về sau, cô đã cẩn thận ghi nhớ.
Cô gượng dậy, trước khi hắn gọi đến lần thứ ba đã cầm khăn tắm vào hầu hạ hắn tắm xong và mặc quần áo.
Hắn cười mà đến rồi lại cười mà đi. Chu Nguyệt không biết hắn có thực sự vui vẻ không, chắc là có nhỉ, vì cô đã hầu hạ tận tâm tận lực không phụ lòng biết bao nhiêu con số không kia.
Cứ thay đổi thất thường như vậy, Chu Nguyệt cảm thấy hắn là một kẻ quái đản xảo quyệt. Có đôi khi hắn quay lưng về phía cô lầm bầm vài câu phương ngôn mà cô nghe không hiểu. Hắn đợi mãi không thấy hồi âm liền quay đầu lại nhìn bằng ánh mắt lạnh băng nhưng khi thấy khuôn mặt ngây ra của cô thì hắn lại cười. Không hẳn là tức giận mà giống như đang trêu chọc thì đúng hơn.
Cô là người phương bắc, không nghe hiểu tiếng vùng Giang Chiết cũng là chuyện bình thường nhưng cô vẫn cố gắng học, cũng may trí nhớ tốt nên sau này phần lớn đều có thể hiểu được.
Qua lại nhiều lần cô cũng nắm thấu tâm tính hắn, ở bên hắn mấu chốt nhất là “câu nào cũng phải có hồi âm”, sau đó là phải nghe lời lại còn phải uống t.h.u.ố.c ngay trước mặt hắn, như vậy hắn sẽ rất khoan dung. Sự khoan dung đó với cô là đã đủ rồi.
Mỗi lần tiễn hắn đi, cô đều thở phào nhẹ nhõm. Nhưng tính đi tính lại vẫn là hắn cho cô nhiều hơn, vì thế sự mắc nợ và lòng cảm kích trộn lẫn vào nhau còn có chút gì đó khác nữa, là sợ hãi? Hay là chán ghét? Chính cô cũng không phân định rõ được.
Nói tóm lại nó giống như một bát nước bị bưng nghiêng, làm sao cũng không thể bình lặng.
Hắn từng nói sẽ không thường xuyên tới làm phiền nhưng chẳng biết từ bao giờ, từ không thường xuyên dần biến thành thường xuyên. Cô không hỏi hắn tại sao cũng không cảm thấy hắn sai, chỉ là cô chưa từng được bình yên lần nữa.
--
Hết chương 29.