Đầu óc tôi choáng váng, những hình ảnh của đêm đó cách đây hai mươi bốn năm lại hiện lên trước mắt.

Trong khu rừng tối tăm, Trương Trình dừng bước, nhìn tôi nói: "Hình như có nữ sinh nào đang gọi tên tớ."

Về sau, khi đứng dưới ánh đèn đường, cuối cùng tôi cũng thấy cậu ấy bước ra khỏi rừng và khi cậu ấy nhìn tôi, ánh mắt đó khiến tôi cảm thấy vừa lạ lẫm vừa sợ hãi.

Chẳng lẽ, người bước ra năm đó, không phải là cậu ấy?

Nhìn từng bộ quần áo treo trên móc tôi cảm thấy lạnh sống lưng.

Tất cả toàn bộ đều là quần áo phụ nữ.

04

"Chẳng lẽ Trương Trình này bị bệnh thích cải trang? Nhưng chúng tôi đã hỏi qua đồng nghiệp cũ và những người từng tiếp xúc với anh ta, đâu có ai đề cập tới việc này đâu." Tiểu Chu nói.

"Không thể nào, không thể nào, đêm hôm đó chắc chắn cậu ấy đã gặp phải chuyện gì đó..."

Đầu óc tôi rối bời, những bộ quần áo trong tủ và hình ảnh của hai mươi bốn năm trước cứ thay phiên nhau chớp nháy trong tâm trí. 

Tôi vịn vào chiếc ghế bên cạnh rồi ngồi xuống, tay siết c.h.ặ.t cuốn sổ vừa tìm được.

"Tiểu Chu, tôi có chuyện này muốn nói với cậu. Thực ra Trương Trình là bạn học cấp ba của tôi từ hơn hai mươi năm trước..."

"Á, đội trưởng Vương, còn có chuyện này nữa sao?"

"Đúng vậy, sau khi tốt nghiệp cấp ba thì mất liên lạc, tôi cũng không biết cậu ấy lại ở ngay trong thành phố này..."

"Hơn nữa hồi cấp ba, tôi từng chứng kiến một chuyện rất kỳ lạ xảy ra với Trương Trình... Bây giờ nghĩ lại vẫn thấy thật quỷ dị..."

"Cậu nói xem, trên đời này thực sự có oan hồn dã quỷ sao? Khi đi đêm, con người ta thực sự có thể bị đoạt xác ư..."

Tôi kể lại toàn bộ sự việc của đêm đó cách đây hai mươi bốn năm cho Tiểu Chu nghe.

Tiểu Chu nghe xong cũng thấy rợn cả người, cả hai chúng tôi đều cảm thấy đống quần áo trong tủ lại càng trở nên đáng sợ.

Tay tôi đẫm mồ hôi, lúc này tôi mới nhớ ra mình vẫn còn đang cầm cuốn sổ đó.

Mở trang đầu tiên ra, tôi mới nhận ra đây chính là nhật ký của Trương Trình.

Nhìn ngày tháng ghi trên đó, tim tôi đập thắt lại.

05

Ngày 2 tháng 9 năm 2001, thời tiết đẹp.

Phía dưới ngày tháng là ba chữ to được viết nổi bật: "Khởi đầu mới."

Đó là ngày khai giảng năm lớp 11, cũng là ngày đầu tiên Trương Trình chuyển tới trường chúng tôi, vào lớp của chúng tôi.

Thời đó rất ít khi có học sinh chuyển trường. Khi nghe giáo viên chủ nhiệm thông báo có học sinh mới, cả lớp lập tức im phăng phắc, ai nấy đều tò mò nhìn về phía cửa.

Giáo viên chủ nhiệm gọi Trương Trình, bảo cậu ấy bước vào.

Tôi nhớ lúc Trương Trình vừa bước vào, cô bạn cùng bàn với tôi đã nhìn chằm chằm không chớp mắt vào cậu ấy.

Cậu ấy thực sự rất đẹp trai, da trắng trẻo, ngũ quan sắc nét, dáng người cũng cao ráo. Mặc trên người bộ đồng phục mới, quả thực khiến người ta phải trầm trồ.

Cậu ấy bẽn lẽn bước lên bục giảng tự giới thiệu, nói tên mình và vài câu kiểu như "Hy vọng sẽ cùng mọi người cố gắng nỗ lực".

Giáo viên nhìn quanh lớp một lượt, thấy chỗ ngồi ngay phía trước tôi đang trống, nên đã bảo cậu ấy ngồi đó.

Tôi nhìn rõ ràng khi Trương Trình đi tới, khóe môi cô bạn cùng bàn của tôi bất giác cong lên.

Tôi nhớ lúc đó mình cảm thấy hơi chán nản, tự nhủ: đẹp trai thì giỏi lắm sao.

Sau khi cậu ấy ngồi xuống, tôi không nhịn được mà quan sát cậu ấy.

Cậu ấy có vẻ rất căng thẳng, ngồi thẳng đơ. Nhưng ngay sau đó, tôi đã chú ý tới phần gáy lộ ra dưới cổ áo của cậu ấy có vài vết bầm tím và vết cào.

Những vết thương đó kéo dài xuống dưới, e rằng trên lưng cậu ấy cũng có.

May là cổ áo đồng phục khá cao, nếu không nhìn kỹ thì sẽ không thấy.

Khi đó tôi liền nghĩ, liệu điều này có liên quan tới lý do cậu ấy chuyển trường hay không?

Dù sao thời đó sự người dân di cư không nhiều, cộng thêm thủ tục chuyển trường cấp ba rất khó khăn, trừ phi gặp biến cố lớn, nếu không chẳng ai chọn chuyển trường cả.

Thế nên kể từ ngày đó, tôi luôn tò mò, nhưng ngay cả khi sau này mối quan hệ của chúng tôi trở nên rất thân thiết, cậu ấy cũng chưa bao giờ nói với tôi lý do vì sao mình chuyển trường.

Giờ đây, cuốn nhật ký năm đó của cậu ấy đang nằm trong tay tôi.

Liệu trong nhật ký có đề cập tới chuyện đó không?

Và lý do này có liên quan tới cuộc chạm trán quỷ dị trong rừng đêm hôm đó, cũng như cái c.h.ế.t t.h.ả.m khốc của cậu ấy sau hai mươi năm hay không?

Lòng tôi càng thêm căng thẳng, bắt đầu đọc tiếp.

06

(Nhật ký của Trương Trình)

Ngày 2 tháng 9 năm 2001, thời tiết đẹp.

Khởi đầu mới.

Đối mặt với môi trường xa lạ, mình lại không thấy sợ hãi như vậy nữa.

Việc đầu tiên khi bước vào cổng trường là mình bắt đầu đếm xem trong trường có bao nhiêu trạm điện thoại.

Hôm nay bước đầu tìm được ba cái, cũng khá nhiều đấy chứ.

Bà nội mới mua cho mình một chiếc thẻ IC, sau này mỗi khi nhớ bà, mình đều có thể gọi điện cho bà.

Thế nhưng, khi bước vào lớp học mới, lúc giáo viên bảo mình lên bục giới thiệu bản thân, cảm giác sợ hãi đó lại ùa về.

Họ đều nhìn mình như thể đang nhìn một sinh vật lạ.

Mình là học sinh chuyển trường, định mệnh là mình sẽ không thể hòa nhập với họ và họ cũng sẽ giống như đám bạn cũ, sẽ lại...

Không, Trương Trình, mày phải mạnh mẽ lên, mày phải xứng đáng với bà nội, đây chắc chắn là một khởi đầu mới, mày nhất định làm được!

Ngủ sớm thôi, ngày mai mình phải dùng tinh thần tốt nhất để đối diện với bạn mới, học hành chăm chỉ, bù đắp lại những kiến thức đã hổng trước đó.

Cuối cùng, mình muốn hy vọng một chút rằng ở môi trường mới này, mình có thể có được người bạn đầu tiên.

Ngủ ngon.

Chương 2 - Chân Tướng Vụ Án - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia