Trang nhật ký này lại nhắc đến Tiểu Huân một lần nữa và cũng là lần đầu tiên nhắc đến tôi.
Từ những dòng nhật ký này, tôi mơ hồ đoán ra thân phận của người tên Tiểu Huân đó.
Cô ấy chắc hẳn là bạn học cũ ở ngôi trường trước đây của Trương Trình.
Nếu đúng là vậy, liệu sau này Tiểu Huân có tìm gặp Trương Trình không?
Liệu cô ấy có phải chính là cô gái mà Trương Trình đã nhắc đến trong đêm đó, người đã gọi tên cậu ấy?
Tôi lật thêm vài trang phía sau.
Tiếp theo là nhật ký của tháng 11, tháng 12.
Tôi có thể thấy tần suất tên mình xuất hiện ngày càng nhiều.
Hơn nữa, các bài nhật ký cũng ngắn dần đi.
Đối với kiểu người như Trương Trình, nhật ký càng dài chứng tỏ tâm tư càng nhiều. Nhật ký ngắn đi, nghĩa là cuộc sống của cậu ấy đã đủ đầy và bớt suy nghĩ hơn.
Lật thêm vài trang nữa, thời gian đã bước sang tháng 1 năm 2002.
Tôi nhớ năm đó mùa đông lạnh kinh khủng, bố tôi đã mua cho tôi một chiếc áo khoác màu be to sụ từ trung tâm thương mại.
Trương Trình còn viết vào nhật ký trêu chọc tôi, nói rằng tôi mặc đồ trông chẳng khác nào chiếc bánh bao nhồi thịt bị phồng nhân và tháng 1 năm đó, đối với Trương Trình mà nói, đã xảy ra một biến cố lớn.
Cuối cùng, tôi cũng lật đến trang này.
Ngày 20 tháng 1 năm 2002.
Trên trang này, tôi lại nhìn thấy những dòng chữ dài lê thê và cái tên quen thuộc ấy đã lâu không xuất hiện: Tiểu Huân.
10
Tháng 1 năm 2002.
Để hưởng ứng phong trào "Đại khai phá phía Tây", trường học đã tổ chức chuyến đi học tập thực tế kéo dài 3 ngày tại Cam Túc.
Lớp tôi chọn ra 6 người, tôi và Trương Trình đều nằm trong số đó.
Khi gần đến nơi, bên ngoài tuyết rơi trắng xóa. Mọi người ngồi trên xe, tay chân lạnh cóng đến mức không còn cảm giác, chỉ biết xoa liên tục và lầm bầm c.h.ử.i thầm nhà trường: "Đúng là dở hơi mới bắt bọn mình đi hoạt động vào lúc này!"
Vậy mà giáo viên lại đặt cho cái tên mỹ miều là: "Để các em trải nghiệm xem trẻ em nông thôn miền Tây phải học tập gian khổ thế nào."
Cũng may khi đến nơi, phía chủ nhà đón tiếp chúng tôi rất nồng hậu.
Bữa ăn đầu tiên là tiệc bàn tại khách sạn, trên bàn bày hai đĩa thịt bò và thịt cừu đầy ắp, đó là những món đồ xa xỉ với chúng tôi thời bấy giờ.
Tôi cùng mọi người cắm cúi ăn uống một lúc lâu mới phát hiện ra Trương Trình không thấy đâu.
Tôi gắp cho cậu ấy vài miếng thịt vào bát, chờ mãi mới thấy cậu ấy quay lại, mặt mũi tái mét.
"Cậu đi đâu thế? Thức ăn hết sạch rồi, ăn nhanh đi!"
"Tớ không ăn nổi... Vừa tới khách sạn, tớ đã tìm lễ tân mượn điện thoại gọi về cho bà, muốn báo bình an, nhưng gọi mấy cuộc rồi mà không ai nghe..."
"Có khi nào bà đi ra ngoài không?"
"Có thể... Nhưng trời lạnh thế này, bà có thể đi đâu được chứ?"
"Hôm qua lúc đến thăm, bà có chỗ nào không khỏe không?"
"Không, hôm qua bà vẫn khỏe mạnh bình thường."
"Vậy không sao đâu, cậu cứ ăn uống đàng hoàng đi, lát nữa ăn xong thử gọi lại lần nữa xem."
"Được."
Kết quả là vừa ăn xong, chúng tôi bị thông báo phải lên đường đi ngay đến trường học ở vùng nông thôn.
Đến khoảng năm giờ chiều, Trương Trình bị thầy giáo gọi ra ngoài.
Chưa đầy nửa phút sau, tôi nghe thấy tiếng khóc của Trương Trình.
Tôi vội vàng chạy ra ngoài, thấy Trương Trình đang ngồi xổm dưới đất khóc nức nở, bên cạnh là thầy giáo với vẻ mặt đầy lo âu.
Thầy nói: "Người nhà của Trương Trình gọi đến trường, nói rằng bà nội cậu ấy đã qua đời trưa nay... chắc là do bệnh đột ngột."
Lúc này, Trương Trình hoàn toàn vỡ òa gào khóc: "Bà ơi...! Bà ơi...! Cháu còn chưa báo đáp được ơn dưỡng d.ụ.c của bà! Sao bà nỡ lòng nào bỏ cháu mà đi chứ!"
Tình cảm của Trương Trình dành cho bà nội thế nào tôi vẫn luôn thấy rõ. Tôi đứng bên cạnh mà cũng không cầm lòng nổi.
Thầy giáo lúc này cũng không muốn làm phiền cậu ấy, thầy bảo tôi: "Em quay lại lớp trước đi, để cậu ấy ở một mình một lát."
Sau khi trở lại lớp, thầy giáo bước lên bục giảng, vẻ mặt có chút khó xử nhìn mọi người: "Xin lỗi, thầy ngắt lời một chút. Người thân của bạn Trương Trình đã qua đời, bây giờ cậu ấy phải lập tức về nhà, không thể tiếp tục tham gia các hoạt động cùng mọi người được nữa…”
“Theo lẽ thường, thầy sẽ đi cùng cậu ấy, nhưng vì ở đây thầy vẫn còn công việc không thể rời đi được…”
“Hiện giờ đã quá muộn, có lẽ Trương Trình phải ở lại khách sạn gần nhà ga một đêm, rồi sáng sớm mai mới có chuyến xe về. Vì lý do an toàn, thầy không thể để cậu ấy đi một mình. Có bạn nam nào sẵn lòng đi cùng để bầu bạn và chăm sóc cho bạn ấy không?"
Mọi người nhìn nhau ngơ ngác, tốn công tốn sức mới đến được đây, chẳng ai muốn phải lặn lội quay lại lần nữa trong đêm nay cả.
Tôi suy nghĩ một chút rồi đứng dậy nói: "Thưa thầy, để em đi cùng cậu ấy ạ."
Thầy giáo lúc này mới thở phào, nhìn tôi đầy cảm kích: "Cảm ơn em, Vương Kiệt."
Trên đường nhà trường cho xe chở chúng tôi tới ga tàu, Trương Trình vẫn khóc không ngừng, cứ gọi "Bà ơi..., Bà ơi..." như cái cách cậu ấy hay gọi điện về cho bà hằng ngày.
Tôi ngồi cạnh cậu ấy, nhìn ra ngoài cửa sổ đầy tuyết trắng, nghe tiếng hạt tuyết rơi lộp độp trên kính xe.
Một lúc lâu sau, tiếng khóc đã dứt, tôi nghe thấy từ phía sau vang lên một tiếng "cảm ơn" khe khẽ.
Tôi quay lại nhìn, đôi mắt cậu ấy đã sưng vù cả lên. Tôi muốn nói vài lời an ủi, nhưng cuối cùng chỉ lặng lẽ vỗ vai cậu ấy.
Sau khi đến ga, tôi bảo Trương Trình ngồi đợi ở phòng chờ, còn mình thì chạy thẳng đến phòng bán vé.