Trong thành ai cũng bảo ta số khổ.
Diệp Thanh ta, con gái độc nhất của Hồi Xuân Đường, mười tám tuổi, chưa kịp gả cho ai thì đã sắp thành quả phụ.
Người ta gả ta đi "xung hỉ".
Xung hỉ, nói cho dễ nghe là lấy hỉ khí của hôn sự để xua đi tà bệnh cho tân lang. Nói cho đúng thì là — nhà người ta có một vị sắp c.h.ế.t, cần một cô nương tới bái đường, may ra níu được chút dương khí.
Vị sắp c.h.ế.t ấy là Thế t.ử Trấn Quốc Hầu, Tạ Trạm.
Nghe nói nửa năm trước chàng trúng một loại kỳ độc nơi biên ải, thái y viện bó tay, giờ chỉ còn thoi thóp nằm trên giường, chờ ngày trời gọi.
Nghe nói mà thôi.
Ta chưa từng gặp chàng lần nào.
"Vãn nương, con thật sự không trách cha chứ?"
Đêm trước ngày xuất giá, cha ngồi bên đèn, mài mãi một thanh d.a.o cầu t.h.u.ố.c đã sáng loáng, chẳng dám nhìn ta.
Ta biết vì sao nhà họ Tạ tìm đến Hồi Xuân Đường.
Không phải vì ta xinh đẹp.
Mà vì ta là con nhà t.h.u.ố.c, biết chút y lý, hầu hạ người bệnh thì tiện.
Người ta trả sính lễ hậu đến mức đủ cho Hồi Xuân Đường mở thêm ba gian.
"Không trách."
Ta c.ắ.n một miếng bánh quế, nhồm nhoàm đáp.
"Cha nghĩ mà xem, gả cho người sắp c.h.ế.t cũng đâu hẳn là thiệt."
Cha ngẩng đầu, sững sờ nhìn ta.
Ta bẻ ngón tay tính cho cha nghe.
"Bái đường xong, con là chính thất Thế t.ử phi, danh phận đã có. Chàng ấy... nếu chẳng may đi rồi, con thủ tiết ba năm cho phải phép, sau đó xin về nhà mẹ đẻ. Hầu phủ giàu nứt đố đổ vách, của hồi môn góa phụ chẳng lẽ họ tiếc con? Con cầm số ấy về, mở y quán lớn nhất kinh thành."
Cha nghe xong, tay cầm d.a.o run lên, nửa muốn mắng, nửa lại chẳng nỡ.
"Con bé này... trời sinh cái tâm lớn bằng trời."
Mẹ ta mất sớm.
Từ nhỏ ta lớn lên trong mùi t.h.u.ố.c bắc, ngày ngày nhìn người ta khiêng vào Hồi Xuân Đường lúc thoi thóp, khiêng ra lúc đã cứng đờ.
Sinh lão bệnh t.ử, ta nhìn nhiều đến mức chai sạn.
Người ta sợ c.h.ế.t.
Ta thì không.
Ta chỉ sợ nghèo.
Cho nên khi kiệu hoa dừng trước cổng Hầu phủ, giữa một rừng đèn l.ồ.ng trắng treo lẫn trong lụa đỏ — vừa như đám cưới, vừa như đám tang — lòng ta cũng chẳng gợn chút sóng nào.
Hỉ bà dìu ta xuống kiệu, giọng thấp đến mức gần như thì thầm.
"Phu nhân đi khẽ thôi... Thế t.ử đang dưỡng bệnh, cả phủ không ai dám lớn tiếng."
Ta gật đầu.
Bước qua cửa Hầu phủ, ta ngửi thấy mùi.
Không phải mùi rượu hỉ.
Mà là mùi t.h.u.ố.c.
Mùi t.h.u.ố.c rất nồng, sực lên từng đợt theo gió — có đương quy, có hoàng kỳ, thoang thoảng cả mùi tê giác mài, toàn những vị đại bổ đắt như vàng.
Mũi ta, cái mũi lớn lên trong Hồi Xuân Đường, nhận ra ngay.
Người ta sắc thứ t.h.u.ố.c này để hút một hơi tàn.
Xem ra vị Thế t.ử kia đúng là chẳng còn được bao lâu.
Ta bị dìu vào chính đường, lạy trời lạy đất.
Bên cạnh ta không có tân lang.
Chỉ có một con gà trống buộc nơ đỏ, đặt trên ghế thay người.
Bái đường với gà.
Ta nhịn cười, c.ắ.n c.h.ặ.t bên trong má.
Lạy xong, ta được đưa thẳng vào tân phòng.
Cửa khép lại.
Trong phòng chỉ có một ngọn nến long phụng cháy leo lét, ánh sáng đỏ quạch phủ lên mọi thứ.
Trên giường có người nằm.
Ta ngồi xuống mép giường, cách chàng một khoảng.
Người kia nằm nghiêng, quay lưng về phía ta, hơi thở dài và chậm, tấm chăn gấm khẽ phập phồng.
Tóc chàng đen, xõa trên gối trắng.
Ta chờ một lúc, chẳng thấy động tĩnh, đoán chàng đã ngủ mê man vì bệnh.
Cũng phải. Người sắp đi rồi, lấy đâu ra sức mà vén khăn động phòng.
Ta thở phào, tự tay tháo khăn voan đỏ trên đầu xuống.
Rồi rất tự nhiên, ta vươn tay, đặt ba ngón lên cổ tay người kia.
Nghề nghiệp thành thói quen.
Đã là chồng ta, sống c.h.ế.t thế nào, ta cũng nên biết trong lòng bàn tay.
Đầu ngón tay ta chạm vào mạch.
Ta khựng lại.
Mạch này...
Ta nhíu mày, ấn sâu thêm một phần, đổi từ thốn sang quan, từ quan sang xích.
Trầm, ổn, có lực.
Nhịp đều như trống canh.
Đây là mạch tượng của một nam nhân đang tuổi khỏe mạnh nhất.
Đừng nói là sắp c.h.ế.t.
Người này khỏe hơn cả cha ta.
Tay ta lạnh đi.
Ngay khoảnh khắc ấy, cổ tay đang nằm im dưới ba ngón tay ta bỗng khẽ động.
Rồi lật lại.
Chàng nắm lấy tay ta.
Người "sắp c.h.ế.t" chậm rãi xoay người, mở mắt.
Dưới ánh nến, ta nhìn thấy một gương mặt sắc lạnh, sống mũi cao, sắc mặt hơi tái — nhưng đôi mắt thì đen thẫm, sáng và tỉnh táo, chẳng có nửa phần hơi tàn của kẻ hấp hối.
Chàng nhìn ta, khóe môi khẽ nhếch lên.
"Bắt mạch cho phu quân,"
Giọng chàng trầm, khàn, nhưng rõ ràng từng chữ.
"Diệp đại phu thấy ta còn sống được mấy ngày?"
Ta há miệng, một chữ cũng không thốt nên lời.
Chàng biết ta họ Diệp.
Chàng biết ta biết bắt mạch.
Và cái người mà cả kinh thành đồn rằng chỉ còn thoi thóp này...
Đang nắm cổ tay ta, c.h.ặ.t đến mức ta rút không ra.
=====Nhật Hạ - Ngôn Tình Truyện====