Ta không hét.

Người làm nghề của ta, nửa đêm bị gọi đi đỡ đẻ ngược, gặp cảnh m.á.u me gãy xương còn nhiều hơn cơm ăn. Hét lên chẳng cứu được ai.

Ta chỉ cúi nhìn bàn tay đang khóa c.h.ặ.t cổ tay mình, rồi ngẩng lên nhìn chàng.

"Buông ra. Chàng bóp gãy cổ tay ta rồi thì lấy ai bắt mạch cho chàng."

Tạ Trạm khựng lại một thoáng.

Rồi chàng buông.

Kiểu buông rất thong thả — như thể nãy giờ siết hay không, cũng đều nằm trong tính toán của chàng cả.

Chàng chống tay ngồi dậy.

Chăn gấm trượt xuống.

Đọc thêm nhiều Truyện Full tại trang web:

Bên dưới không phải một tấm thân tàn tạ chờ liệm, mà là vai rộng, lưng thẳng, từng cử động đều gọn gàng dứt khoát. Đúng là một người từng ở biên ải.

Cái "xác sắp c.h.ế.t" mà cả kinh thành thương xót, giờ ngồi ngay trước mặt ta, khỏe mạnh đến chướng mắt.

"Nàng không sợ."

Chàng nói, như đang nhận xét một chuyện lạ.

"Sợ gì?" Ta hỏi lại. "Sợ chồng mình không c.h.ế.t à? Cái đó thì nên mừng mới phải."

Chàng nhìn ta hồi lâu, rồi bật cười. Tiếng cười rất khẽ.

"Quả nhiên không sai người."

Ba chữ ấy làm ta chột dạ.

*Không sai người.*

Nghĩa là — ta được chọn.

Ta nhặt lại chút bình tĩnh, ngồi thẳng lưng, cố ra dáng một Thế t.ử phi đường hoàng.

"Tạ Trạm, chàng nói rõ đi. Chàng không bệnh, vậy cưới ta vào làm gì? Diễn một vở người sắp c.h.ế.t cho cả kinh thành xem, chàng được lợi gì?"

"Ai bảo ta không bệnh?"

Chàng chìa cổ tay ra, rất tự nhiên, như đang mời ta.

"Bắt lại đi. Lần này bắt cho kỹ."

Ta nghi hoặc, lại đặt ba ngón lên cổ tay chàng.

Lần này ta nhắm mắt, dồn hết tâm trí xuống đầu ngón tay.

Mạch trầm, ổn, có lực — vẫn là mạch của người khỏe. Nhưng ở tận sâu bên dưới cái ổn định ấy, có một tầng rất mảnh, rất lạnh, len lỏi trong mạch như một sợi tơ băng.

Ta từng đọc về nó trong y án cũ của cha.

Không nhiều đại phu bắt được sợi tơ này.

Bắt được rồi, phần lớn cũng đã muộn.

Tay ta hơi run.

"Chàng trúng độc thật."

"Ừ." Chàng thu tay về. "Độc là thật. C.h.ế.t thì chưa."

"Loại độc này không phát tác một lần cho c.h.ế.t ngay. Nó ngấm dần, mỗi ngày ăn mòn một chút. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy ta ngày một yếu đi, thầy t.h.u.ố.c bó tay, ai cũng đoán ta chẳng qua khỏi mùa đông."

Chàng ngừng lại.

"Ta để họ đoán như vậy."

"Vì sao?"

Chàng không đáp ngay. Chàng với tay lấy chén t.h.u.ố.c đặt trên án bên giường — chén t.h.u.ố.c đại bổ mà ta ngửi thấy từ ngoài cổng — nhấc lên, đưa tới trước mặt ta.

"Trước khi ta nói, nàng ngửi thử chén này xem."

Ta cầm lấy.

Vừa đưa lên mũi, ta đã cau mày.

Đương quy, hoàng kỳ, nhân sâm, thêm cả tê giác mài. Toàn vị đại bổ, đại nhiệt.

Nhưng...

"Không đúng." Ta buột miệng.

Ta ngẩng lên nhìn chàng.

"Loại độc trong người chàng thuộc âm hàn, phải dùng t.h.u.ố.c dẫn cho nó nổi lên rồi từ từ giải. Đằng này lại đổ một chén đại nhiệt đại bổ vào — chẳng khác nào lấy củi khô chèn vào lò. Bổ càng mạnh, độc càng ngấm sâu."

Ta nhìn chén t.h.u.ố.c trong tay, sống lưng lạnh dần.

"Người bốc thang này... hoặc là một tên lang băm mù nghề, hoặc là..."

Ta không nói hết.

Tạ Trạm nói thay ta.

"Hoặc là cố ý muốn ta c.h.ế.t."

Trong phòng, ngọn nến long phụng nổ tí tách một tiếng.

"Thang t.h.u.ố.c này do thái y viện kê." Chàng nói, giọng vẫn bình thản đến lạ. "Từng vị đều được ghi trong y án, đóng dấu son đàng hoàng. Ngày ngày có người sắc, có người bưng, có người nếm trước rồi mới đưa ta uống. Chỉnh chu vô cùng."

"Vậy nên ta mới không uống."

Chàng hất đầu về phía chậu hoa lan đặt dưới cửa sổ. Ta nhìn theo — gốc lan héo rũ, lá vàng ệch, rõ ràng bị người ta ngày ngày tưới t.h.u.ố.c cho.

"Trong phủ này," chàng nói, "có một người mỗi ngày đều muốn ta c.h.ế.t. Ta không biết là ai. Ta chỉ biết, chừng nào hắn còn tin ta sắp c.h.ế.t, hắn sẽ không ra tay lần thứ hai. Hắn sẽ nhẫn nại chờ ta tự tắt thở."

"Ta cần thời gian để tìm ra hắn. Và ta cần một thầy t.h.u.ố.c — một người không phải của thái y viện, không dính dáng gì tới triều đình, không ai ngờ tới."

Chàng nhìn ta.

"Một người mà cả phủ này chỉ coi là con nhà t.h.u.ố.c quê mùa, được mua về xung hỉ cho một kẻ sắp c.h.ế.t."

Ta hiểu ra.

Cả cuộc hôn nhân này, từ đầu đến cuối, là một cái bàn cờ chàng bày sẵn.

Còn ta là quân cờ vừa được đặt xuống.

Ta hít một hơi, cố nén cơn giận đang dâng lên.

"Chàng lừa cha ta. Lừa cả nhà ta. Chàng bỏ ra một đống sính lễ, chẳng qua là để mua một đại phu kín tiếng."

"Ta không lừa." Chàng đáp. "Ta trả giá rất sòng phẳng. Nàng cứu ta, ta cho nàng thứ nàng muốn."

"Chàng biết ta muốn gì?"

Chàng cong khóe môi.

Rồi chàng nói ra một câu khiến m.á.u ta lạnh toát từ đỉnh đầu xuống gót chân.

"Diệp Thanh, ba tháng trước, Hồi Xuân Đường của cha nàng từng có một người khách lạ tới hỏi mua một vị t.h.u.ố.c — thứ mà trên đời này chỉ còn hai nơi có. Cha nàng đuổi hắn đi, còn dặn nàng nếu hắn quay lại thì đóng cửa không tiếp."

Ta sững người.

Chuyện đó là thật.

Chuyện đó chỉ có cha ta, ta, và người khách kia biết.

"Sao chàng...?"

"Vì cái vị t.h.u.ố.c hắn hỏi mua," Tạ Trạm nói chậm rãi, từng chữ rơi xuống như giọt nước lạnh, "chính là thứ duy nhất giải được loại độc trong người ta."

Chàng nghiêng người lại gần.

"Kẻ muốn ta c.h.ế.t, ba tháng trước đã tới trước cửa nhà nàng."

"Diệp đại phu, nàng có chắc — cha nàng thật sự chỉ đuổi hắn đi thôi không?"

=====Nhật Hạ - Ngôn Tình Truyện====

Chương 2: Chương 2 - Chàng Nói Mình Sắp Chết Cơ Mà? - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia