Ta làm dâu Hầu phủ được ba ngày.
Ban ngày, ta là một quả phụ tương lai đáng thương.
Áo xám nhạt, nói năng nhỏ nhẹ, thỉnh thoảng lấy khăn chấm khóe mắt trước mặt gia nhân — ra dáng một cô nương quê mùa gả nhầm người sắp c.h.ế.t, trong lòng rối bời mà chẳng dám than.
Diễn không khó.
Ta lớn lên ở tiệm t.h.u.ố.c, xem người ta khóc cha khóc mẹ nhiều rồi, học lỏm được cả.
Ban đêm mới là lúc ta làm việc thật.
Cửa cài, rèm buông, đèn hạ xuống chỉ còn một ngọn.
Tạ Trạm ngồi trên tràng kỷ, xắn tay áo, chìa cổ tay ra cho ta như thể đó đã thành lệ mấy năm.
Ta không khách khí, kéo ghế ngồi đối diện, đặt tay lên mạch chàng.
"Ba ngày rồi." Ta vừa bắt mạch vừa nói. "Chàng vẫn chưa cho ta gặp cha ta."
"Chưa phải lúc."
Đọc thêm nhiều Truyện Full tại trang web:
"Chàng bảo kẻ hạ độc từng tới Hồi Xuân Đường. Chàng bảo cha ta có thể giấu chuyện. Rồi chàng nhốt ta trong phủ, không cho ta về hỏi cha lấy một câu." Ta ngước lên. "Tạ Trạm, chàng đang phòng cả ta đấy à?"
Chàng nhìn ta, khóe môi cong lên nửa phần.
"Nếu ta phòng nàng, ta đã không đưa cổ tay cho nàng bắt mạch mỗi đêm."
Câu đó cũng có lý.
Một người sợ ta, sẽ không để ta đặt tay lên mạch mình trong bóng tối, khi trong phòng chỉ có hai người.
"Vậy vì sao là ta?" Ta hỏi thẳng. "Kinh thành thiếu gì đại phu. Chàng nói cần người ngoài thái y viện — người ngoài thái y viện cũng đâu chỉ mình ta."
Tạ Trạm im lặng một lúc.
Rồi chàng nói, giọng bình thản, không chút màu mè:
"Ba tháng trước, ta còn không biết trên đời có một người tên Diệp Thanh."
Ta khựng tay.
"Ta trúng độc nửa năm. Thái y viện thay nhau tới, mười mấy người, không ai gọi được tên loại độc này. Có kẻ còn bảo ta bị lao lực, tâm bệnh." Chàng khẽ nhếch môi. "Ta biết mình bị đầu độc. Nhưng ta cần một người chứng thực — một người sờ vào mạch ta mà nói ra được thứ mười mấy thái y không thấy."
"Ta lần theo vị t.h.u.ố.c giải. Cả kinh thành chỉ hai nơi có nó: một là ngự d.ư.ợ.c phòng trong cung, hai là Hồi Xuân Đường của cha nàng."
Chàng nhìn ta.
"Ta cho người tới Hồi Xuân Đường, giả làm bệnh nhân, để cha nàng bắt mạch. Ông không nhận ra. Nhưng con gái ông, đứng sau quầy, chỉ liếc qua sắc mặt người ấy đã nói: 'Vị này mạch có tơ lạnh, không phải bệnh thường, tiệm nhỏ chúng tôi không chữa được.'"
Ta nhớ ra người khách ấy.
Ta nhớ ta từng nói đúng câu đó.
"Tơ băng." Tạ Trạm nói. "Cả kinh thành, người gọi được tên nó ra chỉ có nàng. Ta không chọn nàng vì nàng là con nhà t.h.u.ố.c. Ta chọn nàng vì nàng là người duy nhất nhìn thấy thứ đang g.i.ế.c ta."
Ta ngồi im rất lâu.
Thì ra không phải duyên phận gì cả.
Không phải chàng thầm để ý ta từ lâu, không phải trời xui đất khiến.
Chàng đi tìm một con d.a.o mổ vừa tay.
Và con d.a.o ấy tình cờ là ta.
Lạ thay, cách giải thích lạnh lùng ấy lại khiến ta yên tâm hơn.
Ta thà làm một con d.a.o có giá, còn hơn làm một quân cờ bị thương hại.
"Được." Ta thu tay về. "Vậy ta nói cho chàng nghe về cái thứ đang g.i.ế.c chàng."
"Độc này tên Băng Tằm. Trong y án tổ truyền nhà ta có ghi. Nó không g.i.ế.c bằng một đòn, mà nuôi trong người ta như nuôi tằm — mỗi ngày nhả một sợi tơ lạnh, quấn dần lấy tạng phủ. Đến khi tơ kín tim, người ta tắt thở trong giấc ngủ, mặt mũi an lành như c.h.ế.t già. Không ai nghi ngờ."
"Cho nên hạ Băng Tằm là ngón của kẻ muốn g.i.ế.c người mà không muốn để lại vết. Muốn cả thiên hạ tin chàng c.h.ế.t vì bệnh, c.h.ế.t vì số."
Tạ Trạm nghe, ánh mắt sâu lại.
"Bao lâu?" Chàng hỏi. "Ta còn bao lâu?"
Đây mới là câu chàng thật sự muốn hỏi.
Và ta nhận ra — chàng không biết.
Cái người biết hết mọi thứ này, người bày sẵn cả bàn cờ này, lại không biết chính mình còn sống được bao lâu.
"Không chắc." Ta đáp thật. "Băng Tằm phát theo hàn khí. Trời càng lạnh, tơ nhả càng nhanh. Nếu có người cố ý thúc nó—"
Ta chưa nói hết câu.
Tạ Trạm bỗng nhíu mày.
Bàn tay chàng đang đặt trên đầu gối siết c.h.ặ.t lại.
Sắc mặt vốn đã hơi tái, trong chớp mắt trắng bệch không còn một giọt m.á.u.
"Tạ Trạm?"
Chàng không đáp.
Chàng gập người xuống, một tay chống lấy n.g.ự.c, hơi thở đứt quãng, từng hơi rít lên như bị bóp nghẹn.
Ta chồm tới bắt mạch.
Tơ băng — sợi tơ lạnh lúc nãy còn mảnh — giờ trong khoảnh khắc đã dày lên gấp bội, cuộn siết lấy mạch tim, lạnh đến buốt cả đầu ngón tay ta.
Không đúng.
Sáng nay mạch còn ổn. Không thể phát nhanh thế này.
Trừ phi hôm nay có người vừa cho thêm hàn khí vào người chàng.
"Chàng tối nay ăn gì? Uống gì? Trong phòng có gì khác thường?" Ta hỏi dồn, tay đã rút hộp kim châm giấu trong tay áo.
Chàng không đáp nổi. Ánh mắt đờ đẫn đảo một vòng, cuối cùng dừng lại nơi góc phòng — chiếc lư hương bằng đồng đang lặng lẽ nhả một sợi khói mỏng.
Rồi người ngã xuống tràng kỷ, môi tím lại.
Ta không còn thời gian sợ.
Ta x.é to.ạc vạt áo trước n.g.ự.c chàng, ba ngón tay dò huyệt, kim châm lần lượt cắm xuống Đản Trung, Cưu Vĩ, Nội Quan — dồn hết hỏa khí trong người chàng ép ngược lên, chặn sợi tơ lạnh lại trước khi nó siết kín tim.
Kim thứ tư cắm xuống, ta c.ắ.n răng vặn nửa vòng.
Tạ Trạm bật ho một tiếng, ho ra một ngụm m.á.u đen.
Máu đen — độc đã bị ép ra.
Chàng thở được.
Ta thở phào, cả lưng áo ướt đẫm mồ hôi.
Nhưng ta chưa dám ngồi yên.
Ta đứng dậy, đi thẳng tới chiếc lư hương nơi góc phòng — thứ duy nhất khi nãy chàng còn đủ sức đưa mắt nhìn.
Ta khều một nhúm tro trong lư ra lòng bàn tay, đưa lên mũi.
Trầm hương. Cam tùng. Và lẫn bên dưới, một mùi hơi tanh, lành lạnh, mảnh đến mức gần như không có.
Ta chà lớp tro giữa hai ngón tay.
Là nó.
Một vị t.h.u.ố.c tính đại hàn, nghiền mịn, trộn lẫn vào hương liệu. Đốt lên không đổi mùi, không đổi khói. Nhưng người ngồi trong phòng, ngày ngày hít vào, chẳng khác nào ngày ngày nuốt băng.
Với người thường, cùng lắm là hư hàn, đau bụng vài hôm. Nhưng với người mang Băng Tằm trong mạch — mỗi làn khói là một roi quất, thúc con tằm nhả tơ.
Ta quay lại nhìn chàng.
Phải một lúc lâu chàng mới mở mắt.
Ánh mắt nhìn lên nóc màn, trống rỗng, rồi dần tụ lại tiêu cự.
"...Không phải hắn." Chàng lẩm bẩm, giọng còn run. "Đồ ăn thức uống, ta đều tự phòng. Người nếm thử ta đã đổi sang người tâm phúc. Chén t.h.u.ố.c thái y kê, ta chưa từng uống lấy một ngụm."
Chàng đưa mắt về phía nhúm tro trong tay ta.
"Chỉ có hương trong phòng là ta không phòng. Nửa năm nay ngày nào nó cũng cháy. Ta ngửi quen đến mức... quên mất khói cũng g.i.ế.c được người."
Chàng quay sang nhìn ta, trong mắt lần đầu tiên có thứ gì đó gần như hoang mang.
"Hắn hạ độc ta ngay dưới mắt ta. Suốt nửa năm. Còn ta thì nhắm nhầm người."
Ta hiểu ý chàng.
Nghĩa là kẻ chàng vẫn nghi, không phải hung thủ.
Nghĩa là suốt nửa năm bày mưu, chàng đã tính sai.
Kẻ thật sự muốn chàng c.h.ế.t, vẫn đang đứng đâu đó trong phủ này, bình thản nhìn chàng giãy giụa — và ta còn không biết mặt hắn.
Ta thu kim, lau m.á.u đen trên khóe môi chàng, tay vẫn chưa hết run.
Lúc gấp kim châm bỏ lại vào hộp, ánh đèn lướt qua ngụm m.á.u đen trên khăn.
Ta khựng lại.
Máu độc Băng Tằm khi bị ép ra, phải đen ánh xanh.
Nhưng vệt m.á.u này, giữa sắc đen lại ánh lên một tia đỏ rất nhạt — như có vật gì khác trộn thêm vào.
Ta từng thấy màu m.á.u này.
Chỉ một lần.
Trong một quyển y án cũ ở Hồi Xuân Đường — quyển mà cha ta khóa trong đáy rương, cả đời không cho ta đọc.
=====Nhật Hạ - Ngôn Tình Truyện====