Lúc rời Hồi Xuân Đường, cha ta tiễn ra tận cửa.

Ông nắm lấy cổ tay ta, mấy ngón tay lạnh ngắt, siết đến đau.

"Vãn nương, nghe cha nói một câu cuối."

Ông hạ giọng, thấp đến mức chỉ đủ hai cha con nghe.

"Mười lăm năm trước, sau khi lão Hầu c.h.ế.t, có một người tới tìm cha. Mặc áo hạ nhân Hầu phủ. Hắn nói — nếu cha hé nửa lời về chén t.h.u.ố.c năm ấy, thì cái xác trôi sông sáng hôm sau sẽ là con gái cha."

"Khi ấy con mới lên hai."

Ta lặng người.

Thì ra không phải cha hèn nhát. Không phải cha tham sống.

Cha bịt miệng suốt mười lăm năm, là vì ta.

Đọc thêm nhiều Truyện Full tại trang web:

"Cha không thấy mặt hắn. Hắn cúi đầu, nón lá che kín. Cha chỉ kịp thấy một thứ — lúc hắn đặt bạc lên bàn, ống tay áo trái tuột xuống." Cha nhìn ta, ánh mắt khẩn thiết. "Trên cổ tay trong có xăm một hình. Một cánh sen."

"Người trong Hầu phủ, cổ tay trái xăm cánh sen. Con tìm ra hắn thì lùi lại, nghe chưa? Đừng đụng vào. Biết để mà tránh. Chỉ cần tránh."

Ta gật đầu.

Nhưng trong lòng, ta biết rõ.

Cả đời ta chưa từng làm được cái chuyện "biết để mà tránh".

Việc nên làm, ta nhất định làm.

Về đến Hầu phủ thì trời đã tối mịt.

Suốt đường về, Tạ Trạm không nói một lời.

Chàng ngồi trong xe, lưng vẫn thẳng, nhưng ánh mắt nhìn ra ngoài rèm xe thì để rơi đi đâu mất, như người mất hồn.

Ta hiểu.

Mười lăm năm, chàng vẫn tưởng cha mình c.h.ế.t vì bệnh.

Đêm ấy, sau khi cài cửa buông rèm, ta lại châm cứu cho chàng như thường lệ, ép chút hàn khí trong hương độc ra ngoài.

Chàng để yên cho ta làm, ngoan lạ thường.

Cắm xong kim cuối cùng, ta định thu tay thì chàng bỗng lên tiếng.

"Năm ta mười tuổi, cha ta bệnh."

Giọng chàng rất khẽ.

"Nửa năm. Ta ngày ngày ở bên giường, tự tay bưng t.h.u.ố.c cho ông uống. Thái y bảo là lao lực, là hư suy, không cứu được. Ta tin. Ta nghĩ đó là số trời."

"Ông c.h.ế.t trong một đêm mùa đông. Sáng ra người đã lạnh. Mặt mũi an lành như đang ngủ."

Chàng ngẩng đầu nhìn ta. Trong đôi mắt vốn luôn tính toán ấy, lần đầu tiên ta thấy một thứ tr*n tr** đến mức ta phải quay đi — nỗi đau của một đứa trẻ.

"Ta đã bưng t.h.u.ố.c cho ông. Chính tay ta. Suốt nửa năm." Chàng nói. "Hóa ra mỗi chén ta bưng, đều đang g.i.ế.c ông nhanh thêm một chút."

Ta im lặng một lúc.

Rồi ta rút chiếc kim cuối, lau sạch, cất vào hộp.

"Chàng năm ấy mười tuổi." Ta nói, giọng bình thản như đang giảng y lý. "Một đứa trẻ mười tuổi thì biết gì về độc? Thái y viện cả mười mấy người, ăn lộc triều đình, còn không nhận ra Băng Tằm. Chàng nhận ra kiểu gì?"

"Người g.i.ế.c cha chàng không phải chén t.h.u.ố.c. Cũng không phải bàn tay bưng t.h.u.ố.c. Là kẻ bỏ độc vào. Chàng nhớ cho kỹ, đừng có nhận vơ tội của người khác vào mình. Nhận vơ như thế, mệt lắm."

Tạ Trạm ngẩn ra nhìn ta.

Ta không biết mình vừa nói có gì buồn cười.

Nhưng chàng nhìn ta rất lâu.

Lâu đến mức ánh nến in bóng ta vào trong mắt chàng.

"Diệp Thanh," chàng nói khẽ, "nàng có biết nàng rất khác người không?"

"Người khác gặp cảnh này, sẽ ôm lấy ta mà khóc."

"Ta không rảnh khóc." Ta thu hộp kim, đứng dậy. "Khóc thì độc trong người chàng có tự ra được không?"

Chàng bật cười.

Tiếng cười lần này không lạnh, không tính toán, cũng chẳng phải diễn.

Chỉ là cười thật.

Ta quay đi, giả bộ dọn dẹp hộp t.h.u.ố.c, mặc kệ tai mình đang nong nóng.

Trên bàn, không biết từ lúc nào, có một đĩa bánh quế hoa.

Loại bánh ta thích nhất. Loại mà ba ngày nay ở Hầu phủ ta chưa từng nhắc tới với một ai.

Ta cầm một cái, c.ắ.n một miếng, định hỏi ai bày ra đây.

Nhưng ngoảnh lại, thấy Tạ Trạm đã nhắm mắt, tựa vào đầu tràng kỷ, hơi thở đều đều — mệt đến ngủ thiếp đi mất rồi.

Ta nuốt câu hỏi xuống bụng.

Đứng nhìn chàng một lúc.

Lúc ngủ, gương mặt chàng bớt đi mấy phần sắc lạnh, trông trẻ hơn hẳn, thoáng còn thấy được dáng vẻ đứa trẻ mười tuổi từng bưng t.h.u.ố.c bên giường cha.

Ta kéo tấm chăn mỏng, đắp lên người chàng.

"Chỉ là bệnh nhân thôi." Ta lẩm bẩm với chính mình. "Thầy t.h.u.ố.c chăm bệnh nhân, lẽ thường."

Nói xong ta cũng chẳng tin mình mấy.

Đêm đó ta không ngủ được.

Không phải vì đĩa bánh quế hoa.

Mà vì cánh sen trên cổ tay.

Nằm trằn trọc mãi, ta chợt bật dậy.

Ta là ai chứ?

Ta là đại phu.

Trên đời này, có nghề nào danh chính ngôn thuận cầm lấy cổ tay người khác lật lên xem, hơn nghề bắt mạch không?

Cả Hầu phủ, còn ai hợp lý hơn ta — vị Thế t.ử phi vừa mới qua cửa, đại phu tận tâm, muốn bắt mạch thỉnh an từng người hầu để "tích phúc cho Thế t.ử đang lâm bệnh"?

Ta nằm xuống, trong đầu bắt đầu lên danh sách.

Sáng hôm sau, ta gọi quản gia tới.

"Ta nghe nói, muốn xung hỉ cho người bệnh nặng, thì cả nhà trên dưới đều phải mạnh khỏe, âm khí mới không lấn được dương khí." Ta nói dối mặt không đổi sắc. "Từ hôm nay, mỗi ngày ta sẽ bắt mạch cho hạ nhân trong phủ. Ai có bệnh, ta chữa sớm. Coi như tích phúc cho Thế t.ử."

Quản gia mừng rỡ, khen phu nhân có lòng.

Ta bắt mạch từ nhà bếp, tới nha hoàn, tới bà t.ử quét sân.

Lật hết cổ tay này đến cổ tay khác.

Trắng có, đen có, chai sạn có, gân guốc có.

Không có cánh sen.

Đến chiều, ta lau tay, hỏi quản gia một câu, cố làm ra vẻ tùy tiện.

"Trong phòng Thế t.ử ngày nào cũng đốt hương an thần. Hương ấy do ai lo liệu?"

"Hương à?" Quản gia đáp ngay. "Là ma ma Từ ạ. Từ ma ma theo hầu Hầu phủ đã hơn ba mươi năm, từ đời lão Hầu gia. Chính bà bế Thế t.ử từ lúc lọt lòng. Hương trong phòng Thế t.ử, ba mươi năm nay, chỉ có một tay bà pha. Người ngoài, Thế t.ử không cho đụng vào."

Ta cầm chén trà, tay khựng lại giữa chừng.

Ba mươi năm.

Từ đời lão Hầu gia.

Người duy nhất được pha hương cho chàng.

Và trong danh sách hạ nhân ta bắt mạch suốt cả ngày hôm nay...

Không có tên bà.

Không ai nghĩ tới việc bắt mạch cho ma ma Từ.

Kể cả ta.

Bởi bà là người thân cận nhất, đáng tin nhất, gần như là nửa người mẹ của Thế t.ử.

Người mà cả phủ này, kể cả Tạ Trạm, chưa từng một giây nghi ngờ.

=====Nhật Hạ - Ngôn Tình Truyện====

Chương 5: Chương 5 - Chàng Nói Mình Sắp Chết Cơ Mà? - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia