Ba ngày trôi qua, ta vẫn chưa bắt được mạch cho ma ma Từ.

Không phải ta không thử.

Ta thử ba lần.

Lần đầu, bà cười hiền, nói lão nô thân phận thấp hèn, đâu dám phiền phu nhân bắt mạch, rồi lui ra.

Lần thứ hai, bà bưng tới một chén chè hạt sen, bảo phu nhân chăm Thế t.ử vất vả, uống chút cho mát, rồi lựa lúc ta đặt chén xuống mà rút lui.

Lần thứ ba, ta vừa mở lời, bà đã "sực nhớ" nồi t.h.u.ố.c trên bếp, vội vàng cáo lui.

Bà lúc nào cũng cười.

Lúc nào cũng lễ phép.

Và lúc nào cũng — vừa kịp đi trước khi ta chạm được vào cổ tay bà.

Người thường sẽ chẳng để ý.

Nhưng ta là đại phu.

Ta biết, một người khỏe mạnh không có lý do gì phải sợ bị bắt mạch.

Trừ phi trên cổ tay có thứ không thể cho người khác thấy.

Mấy ngày ấy, bệnh của Tạ Trạm khá lên trông thấy.

Đọc thêm nhiều Truyện Full tại trang web:

Ta đã cho người lặng lẽ thay hết hương trong phòng chàng bằng hương ta tự pha — trầm hương thường, sạch trơn, không lẫn thứ gì. Băng Tằm mất hàn khí tiếp sức, tơ nhả chậm hẳn.

Sắc mặt chàng hồng hào hơn. Đêm ngủ được. Đôi khi còn tranh với ta phần long nhãn trong chén chè.

"Chàng là Thế t.ử." Ta gõ đũa lên mu bàn tay chàng. "Tranh long nhãn với vợ, không sợ mất mặt à?"

"Vợ ta keo kiệt." Chàng thản nhiên gắp mất viên cuối. "Có mỗi chén chè cũng đếm."

Ta trừng mắt.

Chàng cười.

Đĩa bánh quế hoa trên bàn vẫn ngày ngày được thay mới.

Ta hỏi nha hoàn, chúng lắc đầu bảo không biết.

Ta hỏi thẳng Tạ Trạm, chàng chỉ nhướng mày: "Bánh gì? Ta không thấy."

Nói dối còn chẳng thèm nói cho khéo.

Ta c.ắ.n bánh, không vạch trần chàng.

Trong lòng, chẳng hiểu sao, ngòn ngọt.

Đêm thứ tư, ta quyết định không chờ nữa.

Việc nên làm, ta nhất định làm.

Ta biết mỗi tối sau canh hai, ma ma Từ sẽ vào tiểu viện phía sau — nơi bà pha hương — chuẩn bị hương cho ngày hôm sau.

Ta đợi bà vào trong, rồi lặng lẽ theo sau.

Cửa khép hờ.

Trong phòng, ma ma Từ ngồi quay lưng ra ngoài, trước mặt là một dãy hũ sứ nhỏ.

Ta nín thở nhìn.

Bà mở một chiếc hũ đặt riêng trong góc, dùng thìa bạc xúc ra chút bột trắng, trộn vào đám hương liệu đang nghiền dở.

Bột trắng.

Tính đại hàn.

Chính là thứ ta ngửi thấy trong tro lư hương đêm ấy.

Tay ta lạnh đi.

Vậy là thật.

Ta lùi một bước, định quay đi tìm Tạ Trạm.

Nhưng gót chân đá phải một cái đôn gỗ.

Tiếng động vang lên trong đêm khuya, rõ mồn một.

Ma ma Từ quay phắt lại.

Nụ cười hiền hậu thường ngày trên mặt bà, trong khoảnh khắc, biến mất sạch.

Ta không chạy.

Chẳng hiểu lấy đâu ra can đảm, ta lao tới, chụp lấy cổ tay trái của bà, kéo tuột ống tay áo lên.

Dưới ánh đèn, trên mặt trong cổ tay nhăn nheo ấy —

Một cánh sen.

Nét xăm đã mờ theo năm tháng, nhưng vẫn rõ.

"Là bà." Ta thốt lên. "Mười lăm năm trước, dọa cha ta. Nửa năm nay, hạ độc Thế t.ử. Là bà."

Ma ma Từ nhìn ta.

Rồi bà làm một việc ta không kịp trở tay.

Bà không kêu cứu. Không chối cãi.

Bà vớ lấy chiếc hũ sứ đựng bột trắng, đập vỡ tan ngay dưới chân lò than đang cháy.

Bột gặp lửa, bốc lên một làn khói trắng đục.

Căn phòng nhỏ, cửa lại đóng, trong nháy mắt mù mịt.

Hàn khí.

Nồng đặc.

Liều này đủ g.i.ế.c mấy người khỏe mạnh — với ta thì...

Đầu ta choáng váng, n.g.ự.c tức nghẹn, hai chân mềm nhũn khuỵu xuống nền đất.

Ma ma Từ đứng dậy, chậm rãi lấy khăn bịt kín mũi miệng, nhìn ta lịm dần.

"Phu nhân là người tốt." Giọng bà vẫn hiền, nghe càng thêm rợn người. "Nhưng phu nhân không nên lật cái cổ tay này lên."

Ta ngã xuống nền đất lạnh.

Ý thức mờ dần.

Câu cuối cùng ta còn nghe được, đến từ ngoài cửa.

Một tiếng gọi.

Gọi tên ta.

"Diệp Thanh!"

Cửa bị đá tung.

Bóng người ngoài cửa khựng lại nơi ngưỡng.

Chỉ một khắc thôi.

Nhưng ta biết, trong khắc ấy chàng đã thấy gì.

Làn khói trắng đục cuộn kín căn phòng — trên đời này, không ai hiểu hàn khí hơn chàng. Chàng biết rõ thứ đang bốc lên kia là gì. Biết rõ mang Băng Tằm trong người mà bước vào đây, thì cũng như tự tay bóp nghẹt tim mình.

Chàng dừng một khắc.

Rồi chàng bước vào.

Ta chưa từng thấy Tạ Trạm như thế. Người luôn ung dung tính toán, luôn giữ lại ba phần chưa nói, nửa năm giả bệnh không loạn một nhịp thở — giờ tự mình bước vào chỗ c.h.ế.t, mắt không rời khỏi ta lấy một khắc.

Không phải chàng không kịp nghĩ.

Là chàng đã nghĩ. Và vẫn vào.

Chàng gạt phăng ma ma Từ sang một bên, quỳ sụp xuống, ôm lấy ta.

"Diệp Thanh, tỉnh lại. Nhìn ta."

Tay chàng run.

Không phải vì độc.

Là vì sợ.

Ta muốn nói, chàng ngốc quá, xông vào đây thì hai đứa cùng c.h.ế.t.

Nhưng ta không mở miệng nổi.

Chàng xốc ta lên, vừa định lao ra ngoài, cả người bỗng chấn động một cái.

Ta cảm nhận được — qua lần áo, tim chàng đập loạn, rồi hẫng đi một nhịp.

Hàn khí trong phòng, với người thường chỉ là choáng.

Với người mang Băng Tằm trong mạch — là thúc mệnh.

Chàng cũng độc phát.

Ngay giữa lúc đang ôm ta.

Máu tươi trào ra khóe miệng chàng, nhỏ xuống mặt ta, nóng hổi.

Nhưng chàng không buông.

Chàng nghiến răng, lết từng bước, kéo cả ta lẫn chính mình ra khỏi căn phòng mù khói.

Ra tới hành lang, hít được khí trời, ta mới tỉnh lại đôi phần.

Và ta thấy chàng gục xuống bên cạnh, sắc mặt trắng bệch, môi tím, tơ băng đang siết lấy tim — ta nhìn mạch là biết.

Ý thức ta còn chưa hồi hẳn.

Nhưng tay ta đã tự động rút hộp kim.

Ta không cho phép mình choáng.

Ta là đại phu. Trước mặt có người sắp c.h.ế.t. Đại phu không được phép ngất trước bệnh nhân.

Ta c.ắ.n mạnh vào đầu lưỡi, mượn cơn đau ép mình tỉnh, run rẩy cắm kim vào Đản Trung, Nội Quan, Nhân Trung.

Từng mũi. Từng mũi.

"Tạ Trạm, chàng dám c.h.ế.t thử xem." Ta vừa châm vừa mắng, nước mắt chẳng hiểu sao cứ thế rơi xuống. "Chàng còn nợ ta một y quán lớn nhất kinh thành. Chưa trả, không được c.h.ế.t."

Chàng ho ra một ngụm m.á.u đen.

Thở được.

Ta thở phào, cả người rũ xuống.

Mãi đến lúc ấy, khi cơn nguy đã qua, ta mới nhận ra một chuyện.

Lúc nãy, khi thấy chàng gục xuống, khi thấy tơ băng siết lấy tim chàng —

Ta sợ.

Không phải cái sợ của đại phu trước một ca bệnh nặng.

Mà là một nỗi sợ khác. Sâu hơn. Buốt hơn.

Nỗi sợ mất đi.

Ta cúi nhìn người đàn ông thoi thóp trong lòng mình, m.á.u me, tóc tai rũ rượi, chẳng còn nửa phần dáng vẻ Thế t.ử ung dung.

Và ở một chỗ nào đó trong lòng ta, khẽ động.

"...Phiền phức thật." Ta lẩm bẩm, đưa tay quệt vệt m.á.u trên mặt mình — vệt m.á.u của chàng. "Rõ ràng chỉ định làm một con d.a.o vừa tay thôi mà."

Ma ma Từ không chạy.

Bà đứng ở góc hành lang, nhìn cảnh Tạ Trạm vì ta mà suýt mất mạng, gương mặt già nua giàn giụa nước mắt.

Khi thân binh ập tới trói bà lại, bà không phản kháng.

Bà chỉ nhìn Tạ Trạm.

Ánh mắt ấy, ta từng thấy nơi những người v.ú già nhìn đứa trẻ mình bồng bế từ tấm bé — trong veo, xót xa, ngập tràn hối lỗi.

"Thiếu gia." Bà lắp bắp, giọng vỡ nát. "Lão nô bế thiếu gia từ lúc lọt lòng... ru thiếu gia ngủ, đút thiếu gia ăn... Lão nô cũng không còn đường nào khác. Nó nắm trong tay tính mạng con trai lão nô..."

Bà run rẩy đưa tay về phía chàng, như muốn chạm vào gương mặt ấy một lần cuối, hệt cái thuở còn dỗ chàng nín khóc.

"Thiếu gia... tha cho lão nô..."

"Nó" là ai, bà chưa kịp nói.

Một mũi tên từ trong bóng tối bay tới, xuyên qua cổ họng bà.

Máu nóng b.ắ.n lên tường.

Bàn tay đang vươn về phía Tạ Trạm khựng lại giữa không trung, rồi rơi thõng xuống.

Ma ma Từ ngã xuống, đôi mắt vẫn mở trừng trừng, câu nói dang dở mãi mãi không nói hết.

Ta ngẩng phắt lên, nhìn về hướng mũi tên bay tới.

Cuối hành lang, bóng tối trống không.

Kẻ thật sự muốn g.i.ế.c cả nhà họ Tạ — kẻ sai khiến ma ma Từ, kẻ của mười lăm năm trước và của nửa năm nay — vẫn đang ẩn trong chính tòa Hầu phủ này.

Và hắn vừa g.i.ế.c người diệt khẩu.

Ngay trước mắt ta.

=====Nhật Hạ - Ngôn Tình Truyện====