Chấp Thoa Sư

Chương 28

Khi chàng đọc thư này, thiếp đã đi g.i.ế.c Kỳ Vương rồi.

Thiếp sẽ không quay về nữa.

Nhưng chàng đừng đau buồn.

Thiếp không c.h.ế.t đâu.

Chỉ là đến một triều đại nào đó, yên bình sống nốt những năm tháng còn lại.

Chàng phải sống thật tốt, làm một vị hoàng đế tốt, chăm sóc con gái chúng ta.

Rảnh rỗi có thể nhớ đến thiếp, nhưng đừng nhớ đến quá nhiều.

Dẫu thiếp không thể ở bên cạnh chàng, thì trên thế gian này, giữa vô vàn thời không, chúng ta vẫn không ngừng gặp lại, vẫn không ngừng yêu nhau.

Vĩnh viễn không dừng lại.

Phu quân, hãy nghe lời.

Nếu một ngày nào đó chàng nhớ thiếp đến mức không sống nổi nữa, vậy thì thiếp sẽ tiết lộ cho chàng biết một bí mật nữa.

Rất rất nhiều năm sau, chàng sẽ gặp lại thiếp một lần nữa.

Hôm ấy, thiếp vẫn sẽ hôn chàng.

Như vậy thì chàng nhất định sẽ chịu sống tiếp rồi.

Mỗi khi tuyết lớn phủ trắng đất trời, mọi phiên bản của chàng và thiếp đều sẽ lại đoàn viên.

Tình yêu, hận thù, sinh t.ử ly biệt, cuối cùng rồi cũng sẽ lại gặp nhau, không bao giờ chấm dứt.

Nơi núi sông gặp gỡ, nguyện thấy chàng tóc đã điểm sương.】

Tiêu Dực đọc xong phong thư ấy, nước mắt rơi lã chã, ruột gan đứt đoạn.

Thì ra thật sự là nàng.

Nàng quả thực đã làm được, vẫn luôn ở bên cạnh ta.

Vậy mà ta chẳng những không nhận ra nàng, lại còn nói bao lời làm tổn thương nàng.

Những ký ức từng cùng Nguyên Y sống chung khi xưa, giờ phút này từng chút hiện rõ trước mắt.

Tiêu Dực hối hận đến mức muốn c.h.ế.t đi cho rồi, run rẩy chống tay lên bàn, dốc hết sức mà tát vào miệng mình, hết lần này đến lần khác, không chịu dừng, đến khi m.á.u tươi nhuộm đỏ môi răng.

Thực Hà trông thấy vội vàng xông lên, ngăn cản hành động điên cuồng của hắn.

"Bệ hạ——"

Tiêu Dực lúc này mới dừng tay, đứng yên tại chỗ, hồn vía tiêu tán.

Kỳ thực xưa nay hắn chẳng phải chưa từng hoài nghi Nguyên Y, thậm chí từng đích thân điều tra xem liệu Thực Hà có phải là con ruột nàng hay không.

Thế nhưng duy chỉ có một chuyện hắn chưa từng nghĩ tới — năm ấy, A Kiều đã m.a.n.g t.h.a.i cốt nhục của hắn.

Ngày đó, nàng từng dang hai tay, chắn trước ngựa của hắn.

Hai người bị truy sát, cùng nắm tay nhau mà chạy trốn. 

Nàng bảo mình không chịu nổi xóc nảy, khuyên hắn đi dụ quân địch rời đi.

Ngày ấy, từng động tác, từng lời nói của A Kiều, giờ đây bỗng trở nên rõ ràng đến đau lòng.

Hắn bừng tỉnh, nước mắt lại lã chã tuôn rơi.

Nàng quả thực đã mang thai.

Và đứa trẻ ấy, là huyết mạch của Tiêu Dực năm mười tám tuổi.

Không biết đã qua bao lâu, Tiêu Dực mới ngẩng đầu, mang theo nỗi hối hận mà nhìn Thực Hà.

Người con gái mà xưa nay hắn chẳng mấy để tâm, giờ đây nhìn thật kỹ càng: từ lông mày, sống mũi, đến bờ môi… tất cả đều giống hệt nàng.

"Con…" 

Tiêu Dực định đưa tay ra, lại sợ làm con gái hoảng sợ, đành khẽ thu tay về, thấp giọng hỏi:

"Con là… mẫu thân con là Nguyên Y?"

Thực Hà và hắn bốn mắt nhìn nhau.

"Mẫu thân của ta tên thật là Giang Hoàn, mượn danh A Kiều, lại đổi tên thành Nguyên Y. Người từng nói, tên của người cũng chính là tên của phụ thân."

Tiêu Dực đau khổ cực độ, phun ra một ngụm m.á.u tươi ngay tại chỗ.

Năm Lâm An thứ sáu, Hoàng đế phong cho thị nữ của tiên hoàng hậu làm công chúa, tế trời tuần du, nhập hoàng tộc gia phả.

Năm Lâm An mười hai, công chúa vào triều nghe chính sự, các đại thần dâng sớ can ngăn, đều bị đế vương gạt bỏ.

Năm Lâm An mười chín, đế vương lập Thái nữ, công chúa vào ở Đông cung.

Năm Lâm An hai mươi lăm, đế vương nhường ngôi, Thái nữ kế vị.

Năm ấy, Tiêu Dực đã năm mươi tám tuổi.

Hắn lại sống thêm hai mươi năm, vất vả muôn phần, vượt trăm ngàn gian khó, cuối cùng giao ngôi báu cho con gái.

Thực Hà tiếp nhận ngọc tỷ.

"Tất cả những thứ nơi này đều giao lại cho con, chỉ trừ vật này."

Thái thượng hoàng chỉ ôm lấy chiếc hộp quý giá nhất trong lòng, còn lại mọi vinh hoa quyền thế đều buông tay.

Thực Hà nhận ra chiếc hộp ấy.

Bên trong đặt lá thư mẫu thân để lại cho phụ hoàng.

Trong mấy chục năm dài đằng đẵng ấy, mỗi khi phụ hoàng nhớ đến mẫu thân, liền lấy thư ra đọc, hết lần này đến lần khác; từ ban đầu là đau thấu tâm can, dần dần hóa thành nỗi sầu muộn, rồi về sau, chỉ còn lại niềm vui mừng ấm áp.

"Con nói xem, nàng làm sao biết được? Tới ngày gặp lại, nàng thực sự sẽ hôn ta sao? Nàng có lừa ta không?"

Thực Hà mỉm cười nói: "Mẫu thân sẽ không lừa người đâu."

Tiêu Dực lặng lẽ nhìn phong thư, đôi mắt dần dần hoe đỏ, miệng lẩm bẩm:

"Nhưng ta đã già rồi, không còn đẹp nữa, nàng liệu còn nhận ra ta không?"

Thực Hà ngắm nhìn người cha già nua trước mặt, không nói gì, khóe mắt cũng hoe đỏ.

Thì ra, vào đêm giao thừa năm ấy, nàng đã từng gặp Thái thượng hoàng rồi.

"Đã hai mươi năm trôi qua…"

Lão nhân chậm rãi ngẩng đầu, ánh mắt đục ngầu:

"Vẫn chưa chịu… đưa t.h.u.ố.c cho ta sao?"  

Ông mang theo giọng điệu như kẻ khẩn cầu: 

"Ta thật sự… rất muốn… rất muốn được gặp lại mẫu thân con…"

Vài chữ sau cùng, giọng run lên, tưởng như đã dốc hết toàn bộ sức lực.

Thực Hà khép mắt, giọt lệ lặng lẽ lăn xuống.

"Phụ hoàng, người đi rồi… sẽ chẳng thể quay về nữa đâu."

Tiêu Dực chẳng những không buồn, mà ánh mắt còn sáng lên hy vọng:

"Vậy chẳng phải là… ta có thể ở bên nàng rồi sao?"

Thực Hà xoay người, che mặt khóc.

Tân đế không chịu giao t.h.u.ố.c cho hắn.

Thái thượng hoàng tuổi gần sáu mươi bắt đầu tuyệt thực.

Theo lời dặn của mẫu thân, phải đợi đến khi phụ hoàng thật sự không còn muốn sống nữa, Thực Hà mới trao cho hắn một viên t.h.u.ố.c "thoa".

Đêm ấy, Tiêu Dực thu dọn mọi thứ, ăn mặc chỉnh tề, nằm trên giường, uống t.h.u.ố.c.

Khóe môi mang ý cười.

Trước mắt tràn ngập ánh sáng trắng.

Tiêu Dực mở mắt, thấy mình đang ở nơi vườn hoang năm xưa lần đầu gặp A Kiều.

Hắn vội vã men theo ký ức tìm tới giếng cạn, gặp lại A Kiều. Đối phương hốt hoảng lùi lại mấy bước.

Nhưng đó không phải là A Kiều của hắn.

Mà là nữ t.ử năm ấy từng dụ hắn tới đây, rồi từ phía sau đẩy hắn xuống giếng, một A Kiều tàn nhẫn.

Nàng thấy bị lão già bắt gặp, liền cầm đá lao đến định đập hắn.

Tiêu Dực tuy già yếu nhưng thân thủ vẫn còn, dễ dàng chế ngự nàng chỉ trong vài chiêu.

Chợt ở nơi xa có tiếng động.

Hắn bịt miệng nữ t.ử ấy, nhanh ch.óng lôi vào trong nhà.

Khi còn đang cảnh giác, bỗng nghe bên ngoài vọng tới thanh âm mà hắn day dứt suốt ba mươi năm qua.

"Này — có ai không?"

Tiêu Dực ghé mắt qua khe cửa, lặng người nhìn.

Chính là Giang Hoàn năm hai mươi ba tuổi, vừa mới xuyên tới nơi này, đang nằm bò bên thành giếng mà gọi xuống.

Hắn tận mắt chứng kiến cảnh Giang Hoàn cứu mình lên khỏi giếng.

Còn tiểu Tiêu Dực thì kề d.a.o vào cổ nàng.

"Ngươi làm gì vậy? Ta vừa mới cứu ngươi đó!"

Hắn lặng lẽ ẩn mình trong góc tối, nghe lại giọng nói đã xa cách bao năm, nước mắt tuôn như mưa.

Khi Tiêu Dực mười hai tuổi vừa khởi sát tâm, định xuống tay với Giang Hoàn, thì chính hắn ở tuổi năm mươi tám cuống cuồng b.úng ra một viên đá, đ.á.n.h rơi con d.a.o trong tay mình năm xưa.

"Ai đó?"

Ngay khi thiếu niên Tiêu Dực kéo Giang Hoàn xông vào nhà, hắn đã ra tay g.i.ế.c nữ nhân kia, rồi nhảy qua cửa sổ mà trốn đi.

Bởi hắn trở về đây, chỉ để nhận lại nụ hôn ấy.

Chỉ là không biết, sẽ gặp ở nơi nào?

Hoàn.

Chương 28 - Chấp Thoa Sư - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia