"Các người để cái gì trong này?" Gian sương phòng trống rỗng, chẳng có thứ gì.
Khâu Tứ quan sát xung quanh, cửa sổ không bị hư hại, chỉ có ổ khóa cửa bị phá hỏng.
"Để lương thực." Giang Phúc Lai nhắm mắt lại, ép mình bình tĩnh.
"Lương thực?" Khâu Tứ liếc nhìn Giang Phúc Lai: "Cả bảy gian phòng đều để lương thực sao?"
"Sáu gian lương thực, một gian d.ư.ợ.c liệu." Điểm này Giang Phúc Lai không cần thiết phải giấu giếm.
Khâu Tứ cùng Lại Hòa liếc nhau, hắn sờ sờ thanh xà ngang trên cửa sổ: "Bao nhiêu lương thực?"
"Có mười vạn cân, quan gia, ngài nhất định phải bắt được tên trộm c.h.ế.t tiệt kia." Giang Phúc Lai nghiến răng nói ra số lượng lương thực, không nhịn được kêu lên nhờ Khâu Tứ làm chủ.
Khâu Tứ nhíu mày, sắc mặt trầm xuống: "Chỉ trong một đêm, ai có thể trộm của ông mười vạn cân lương thực?" Giọng điệu mang theo vẻ chất vấn: "Sao đây... coi mấy huynh đệ chúng ta là kẻ ngốc à?"
Giang Phúc Lai ngơ ngác nhìn Khâu Tứ, cái đầu óc đang choáng váng dường như đã tỉnh táo lại.
Đúng vậy!
Sáu gian phòng của ông ta đều là lương thực.
Tổng cộng mười vạn cân!
Làm sao có thể bị trộm sạch sành sanh chỉ trong một đêm được chứ.
Chuyển lên xe, một người vác hai bao thì cũng phải đi năm trăm chuyến. Nếu năm mươi người cùng chuyển thì cũng phải mất mười chuyến mới dọn hết được.
Năm mươi người vào viện nhà hắn, sao có thể lặng yên không tiếng động?
Nếu không có năm mươi người thì cũng chẳng thể nào trộm hết lương thực và d.ư.ợ.c liệu trong bảy gian phòng chỉ trong một đêm được.
"Đưa tất cả người trong phủ các ngươi về nha môn thẩm vấn." Trong mắt Khâu Tứ, chắc chắn là người của Giang phủ "gian thủ tự đạo", lén lút trộm dần lương thực, rồi mới báo quan để "vừa ăn cướp vừa la làng".
Giang Phúc Lai nheo mắt đầy hung ác, lẽ nào thật sự là người trong phủ "ăn cây táo rào cây sung", trộm mất mười vạn cân lương thực của hắn sao?
"Làm cái gì thế..."
"Bắt chúng ta làm gì..."
"Tam lão gia..."
Hạ nhân trong phủ đều bắt đầu hoảng sợ.
"Ngày hôm qua vẫn còn tốt cơ mà?" Giang Phúc Lai nhìn chằm chằm bọn họ.
Thái bà bà gật đầu: "Phải ạ, hôm qua vẫn còn tốt."
"Hôm nay cả bảy gian phòng đều trống không?"
"Đúng vậy ạ!" Thái bà bà không hiểu nổi, chẳng lẽ Tam lão gia vì lương thực bị trộm mà phát điên rồi sao?
Chẳng phải mắt đều nhìn thấy rõ rồi sao, sạch bách cả rồi.
"Coi ta là kẻ ngốc sao." Giang Phúc Lai đá một cước vào vai Thái bà bà: "Mười vạn cân lương thực, ngươi có thể trộm đi trong một đêm sao?"
Thái bà bà bị đá đến ngây người.
Đúng vậy!
Nhưng mà...
Đây là sự thật mà.
"Quan sai nghi ngờ các ngươi gian thủ tự đạo, tất cả đều phải giải về nha môn lấy lời khai. Các ngươi... nếu thành thật khai báo, giao lương thực ra, ta sẽ bỏ qua chuyện cũ." Giang Phúc Lai nhìn chằm chằm đám người đang bị áp giải trong viện, trầm giọng hỏi.
Thái bà bà lắc đầu: "Tam lão gia, oan uổng quá..."
"Không có, chúng ta không có làm..."
Từng người một đều kinh hãi lắc đầu.
Sao tự dưng lại thành bọn họ gian thủ tự đạo rồi.
Nhìn đám hạ nhân không ai chịu thừa nhận, Giang Phúc Lai vô cùng hung ác: "Xem ra phải nếm chút khổ đầu mới được."
"Quan sai đại huynh, làm phiền các vị rồi. Nhất định phải tìm ra hung thủ." Giang Phúc Lai nghiến răng nghiến lợi nói.
Khâu Tứ gật đầu: "Có phát hiện gì mới nhớ thông báo cho chúng ta."
"Nhất định." Giang Phúc Lai hận không thể lập tức bắt được hung thủ, lấy lại mười vạn cân lương thực của mình.
"Tất cả mang đi." Toàn bộ hạ nhân Giang phủ đều bị đưa đi, tiếng kêu oan vang lên không ngớt.
Trong Giang phủ trống rỗng, Giang Phúc Lai kiểm tra kỹ lưỡng từng gian phòng trong ngoài, ổ khóa bị hỏng đã được thu giữ làm vật chứng.
"Cha, nhất định là Lục Thất." Giang Bảo Ngọc đôi mắt tối sầm, nhìn Giang Phúc Lai chằm chằm.
Giang Phúc Lai vốn đang nôn nóng, nghe vậy lập tức nổi giận: "Giang Bảo Ngọc, làm sao có thể là Lục Thất được! Con đừng có lúc nào cũng nhìn chằm chằm vào nhà cô nhi quả phụ đó nữa, bọn họ căn bản không đáng để con phải để tâm như vậy. Cho dù Lục Thất có nhận được lệnh khen thưởng, có quan hệ tốt với nha môn nơi này, nhưng con đừng quên trong tay con có lệnh bài của thiếu tướng quân Chu gia, chỉ cần động ngón tay là có thể xử lý cả nhà bọn họ rồi."
Mười vạn cân lương thực chứ không phải hai trăm cân.
Cả nhà Lục Thất có ra tay hết cũng không thể nào dọn sạch chỗ lương thực đó chỉ trong một đêm.
Rõ ràng hắn rất không hài lòng với việc Giang Bảo Ngọc cứ chấp nhất với Lục Thất.
Dù dự ngôn và hiện thực có sai lệch đôi chút, nhưng sai lệch này chẳng đáng là bao. Chẳng qua là Lục Chương Trình thi đỗ hạng hai thôi sao, không nói đến thứ hạng, thi đỗ được đã là tốt rồi.
Cả trấn Nam Loa này cũng chỉ có hai người thi đỗ Tú tài.
Vì vậy, lúc đó Giang Phúc Lai cảm thấy khó chịu vì Lục Thất cản đường bọn họ, nhưng sau đó nghĩ lại... chuyện này cũng chỉ là một sự ngoài ý muốn mà thôi.
"Cha, Lục Thất cứu dân làng thôn phía Đông, khiến dịch bệnh bị dập tắt sớm hơn. Giờ lại cứu Chung Kim Thần, khiến Lục Chương Trình vốn dĩ hạng nhất biến thành hạng hai, sau này thì sao nữa... Nàng ta chính là một biến số, mà biến số này ngày càng lớn." Giang Bảo Ngọc vô cùng cố chấp, nàng ta nhất quyết không buông tha Lục Thất.
"Cha biết nàng ta là biến số, nên sẽ xử lý nàng ta. Nhưng mà... số lương thực này con nói là Lục Thất trộm, chuyện này hoàn toàn không thể nào, người của nha môn cũng sẽ không tin." Giang Phúc Lai xoa xoa thái dương, Giang Bảo Ngọc nói có lý, nhưng trong lòng hắn vẫn luôn coi thường nhà cô nhi quả phụ của Lục Thất, cả nhà đó cũng chỉ có mỗi Lục Thất là có chút bản lĩnh mà thôi.
Giang Bảo Ngọc c.ắ.n môi: "Cha, người hãy tin con, nhất định là nàng ta."
"Bảo Ngọc, con bị ma ám rồi." Giang Phúc Lai bất lực thở dài, xoa đầu trấn an Giang Bảo Ngọc: "Sớm thôi, con sẽ không còn thấy Lục Thất nữa đâu, hãy tin Cha."
Nếu nữ nhi của mình không thích Lục Thất thì cứ xử lý đi là được.
"Cha, đây không phải là toàn bộ lương thực chứ?" Giang Bảo Ngọc biết Giang Phúc Lai không tin, nàng ta mím môi, không tranh cãi về chuyện Lục Thất nữa.
Giang Phúc Lai nghĩ đến mười vạn cân lương thực mà xót xa...
Nhưng cũng may mắn là hắn không để hết ở Giang phủ mà chia ra vài nơi khác nhau.
"Không phải, lời nhắc nhở của con rất đúng." Trứng không thể để hết vào một giỏ.
Giang Bảo Ngọc cụp mắt: "Cha, con muốn ra ngoài đi dạo."
"Bảo Nương đưa con đi." Giang Phúc Lai không ngăn cản, nhưng nha hoàn của Giang Bảo Ngọc đã bị bán đi, hạ nhân trong phủ đều bị bắt đi thẩm vấn, Giang Phúc Lai không yên tâm để nàng ta đi một mình.
Giang Bảo Ngọc không quan tâm ai đi cùng mình, chỉ cần được ra ngoài là được.
"Đại phu, ta muốn hỏi một chút, ngài có quen ai tên là Lục Thất không?" Giang Bảo Ngọc đi thẳng tới Tế Thế Đường. Nàng ta nhìn Hồ đại phu, vị nam nhân trung niên trước mặt này lẽ ra phải mất mạng ở thôn phía Đông, vậy mà giờ đây ông ta lại trở thành ân nhân của thôn đó, không chỉ chữa khỏi cho tất cả mọi người mà còn phát hiện ra nguồn cơn dịch bệnh.
"Cô nương, cháu tìm Lục Thất sao?" Hồ đại phu không quen Giang Bảo Ngọc, cứ ngỡ là bằng hữu của Lục Thất.
Nghe giọng điệu của Hồ đại phu, rõ ràng ông ta có quen biết Lục Thất.
Giang Bảo Ngọc mỉm cười lắc đầu, nàng ta không hỏi thêm gì nữa, xoay người rời đi.
"Lạ thật." Hồ đại phu nhíu mày, tiểu cô nương này... xem ra không phải đến tìm Lục Thất.
May mà ông không lỡ miệng nói Lục Thất vừa mới về.
"Bảo nhi, con còn muốn đi đâu nữa?" Thái Dung Liễu đi theo sau Giang Bảo Ngọc, thấy nàng ta đi đứng rất có mục đích.
Giang Bảo Ngọc nhìn thấy Khâu Lai Phát...
Hắn ta lẽ ra phải c.h.ế.t ở Ưng Câu Lĩnh mới đúng.
"Thúc thúc~" Giang Bảo Ngọc không kìm lòng được tiến lên chặn đường Khâu Lai Phát.
"Thật ngại quá, con trẻ... thấy quan sai có chút kích động." Thái Dung Liễu kéo Giang Bảo Ngọc, xin lỗi Khâu Lai Phát.
Thái Dung Liễu bế thốc Giang Bảo Ngọc lên: "Đừng quậy nữa, chúng ta về thôi..."
Khâu Lai Phát thấy vậy cũng không để tâm, tiếp tục đi về hướng Giang phủ.
Sau khi biết Giang gia mất mười vạn cân lương thực và một căn phòng đầy d.ư.ợ.c liệu, hắn cảm thấy rất kỳ lạ. Giang gia quả thực có một tiệm lương thực, nhưng cái tiệm đó có cần phải dự trữ nhiều lương thực đến thế không?
Khâu Lai Phát nhạy bén đã điều tra tình hình Giang gia, phát hiện bọn họ có dấu hiệu thu mua lương thực ở khắp nơi.
Tại sao lại tích trữ lương thực?
Vì sao lại chuẩn bị d.ư.ợ.c liệu?
Nếu Giang gia là thế gia quý tộc, trải qua mấy đời truyền thừa, tự thân có gia sản tích lũy thì còn nói được.
Đằng này Giang gia mới chỉ phất lên vài năm, sao lại bắt đầu tích trữ lương thực?
Vì nguyên cớ gì chứ?
Hắn phải đi hỏi cho rõ ràng, Giang gia này quá mức kỳ lạ.
"Nương, con không có quậy." Giang Bảo Ngọc đẩy Thái Dung Liễu ra, nhìn theo bóng lưng Khâu Lai Phát đang rời đi.
Đã là cuối tháng mười, gió thu hiu hắt mang theo cái se lạnh của đầu đông. Dường như... mùa đông năm nay đến hơi sớm, Giang Bảo Ngọc rụt cổ lại.
Trước đây, vào lúc này cũng là thời tiết như vậy sao?
Giang Bảo Ngọc mím môi, đúng là thời tiết này, giống hệt như vậy.
Cuối tháng mười, mùa đông lặng lẽ kéo đến.
Rõ ràng là ngày nắng gắt, nhưng gió lại lạnh đến cắt da cắt thịt.
Thời tiết giống hệt nhau, vậy những người đáng lẽ phải mất mạng kia, là vì thời gian chưa tới sao?
Vậy nàng sẽ đợi thêm chút nữa.
Giang Phúc Lai không hề hay biết vì tổn thất lần này mà trong nhà đã náo loạn cả lên.
Đúng là cái kiểu "lo được đầu thì hở đuôi".
"Bà nói xem chúng ta mua nhiều lương thực như vậy để làm gì chứ?"
"Lão tam cũng thật là, tự ý quyết định, giờ thì hay rồi... Giang gia bị trộm, trộm cái gì không trộm lại trộm đúng chỗ đó."
"Bây giờ lương thực đắt đỏ như vậy mà vẫn cứ mua không ngừng."
Giang lão gia t.ử đập bàn: "Đừng cãi nhau nữa." Ông nhìn Giang Tiền Lai: "Đã bảo huynh đệ đồng lòng, các ngươi... giờ nhìn xem mình ra cái thể thống gì?"
Giang Tiền Lai hậm hực ngậm miệng.
Với tư cách là trưởng t.ử, Giang Lương Lai nhíu c.h.ặ.t mày: "Chuyện này là lão tam làm sai, chúng ta không được nói sao?"
"Vậy ngươi muốn phân gia sao?" Giang lão gia t.ử hừ lạnh một tiếng, nhìn chằm chằm Giang Lương Lai.
Giang Lương Lai cứng họng...
Bạc trong nhà đều nằm trong tay Giang Phúc Lai, nếu phân gia... hắn có thể nhận được cái gì chứ.
"Không muốn đúng không." Nhìn sắc mặt của Giang Lương Lai và Giang Tiền Lai là ông đủ biết.
Trong nhà người có triển vọng nhất chính là Giang Phúc Lai, bọn họ sẽ không ngu ngốc đến mức buông bỏ cái đùi lớn đầy lực lượng này đâu.
Thực ra Giang lão gia t.ử vẫn coi là công bằng, nhưng vì tiểu t.ử thứ ba ngày càng có tiền đồ nên ông tự nhiên có phần thiên vị.
Nếu thật sự thiên vị quá mức thì đã sớm đuổi đại nhi t.ử và nhị nhi t.ử ra ngoài rồi, để bọn họ khỏi đeo bám lấy lão tam.
"Chuyện này lão tam sẽ xử lý, các ngươi không cần phải lo hão." Giang lão gia t.ử quyết định, không cho hai huynh đệ đứng một bên nói lời mỉa mai nữa.
Giang Tiền Lai và Giang Lương Lai sắc mặt không tốt rời đi, trong lòng đều cho rằng lão gia t.ử và lão thái thái thiên vị.
Thay vì để lão tam nắm thóp, chi bằng bản thân tự mình chuẩn bị trước.
Giang gia vốn đoàn kết, nay vì việc mất lương thực mà xuất hiện vết nứt. Một ngày nào đó, bức tường vốn tin tưởng và đoàn kết lẫn nhau này sẽ vì vết nứt ngày càng lớn mà sụp đổ.
Lục Thất không hề hay biết bản thân chỉ là làm chuyện mình sớm muốn làm, kết quả lại "nhổ củ cải kéo theo bùn", khiến mọi chuyện phát triển theo nhiều hướng khả quan hơn.
Tiệc rượu của Lục Chương Trình không hề vì chuyện mất lương thực mà bị hủy bỏ, trái lại còn được tổ chức linh đình hơn hẳn.
"Lục Chương Trình rốt cuộc có ý gì?" Lục Thông Lai không thể ngờ tới, con cháu Lục gia đỗ đạt công danh, mà tiệc mừng không phải do Lục gia đứng ra tổ chức, lại là người ngoài như Giang gia đứng ra?
Lục Thông Lai vô cùng phẫn nộ, cây gậy chống trong tay gõ mạnh xuống nền đất, phát ra những tiếng kêu 'bộp bộp'.
"Tam Thái gia, Lục Chương Trình đang ở bên ngoài, nói là muốn mời ngài sang dự tiệc."
"Bảo nó cút đi, ta không đi." Lục Thông Lai sa sầm nét mặt.
Lục Chương Trình giờ đã là Tú tài, hắn trực tiếp bước tới: "Tam Thái gia, hôm nay là ngày vui Chương Trình đỗ Tú tài, vẫn mong ngài có thể góp mặt." Lục Thông Lai là người có bối phận cao nhất trong tộc, Lục Chương Trình đương nhiên mong ông lão có thể hiện diện.
"Lục Chương Trình, ngươi nay đã có tiền đồ rồi... Lão hủ đương nhiên là không dám trèo cao." Lục Thông Lai chẳng nể mặt Lục Chương Trình chút nào.
Chính Lục Chương Trình là kẻ đã rũ bỏ Lục gia trước, ông là trưởng bối có vai vế nhất trong nhà, sao có thể mặt dày mày dạn mà đi nịnh bợ hắn cho được.
"Tam Thái gia, Chương Trình có nỗi khổ tâm riêng, vốn tưởng rằng ngài có thể thấu hiểu." Lục Chương Trình biết rõ sự ngăn cách trong lòng Lục Thông Lai, hắn bày ra vẻ mặt đầy đắng cay, như thể bản thân đang rơi vào cảnh thân bất do kỷ.
Lục Thông Lai chỉ phẩy tay: "Tiễn khách."
"Thật ngại quá, Lục Tú tài..." nhi t.ử của Lục Thông Lai mang theo vẻ cười cợt, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc mời Lục Chương Trình ra ngoài.
Địa chủ của mười phương tám hướng, các hộ giàu có trên trấn, tất cả đều mang theo không ít lễ vật chúc mừng vô cùng giá trị.
Lục Chương Trình đang ở đỉnh cao phong độ, khuôn mặt thanh tú vì nụ cười đầy tự tin mà càng thêm phần tuấn lãng.
"Chúc mừng, Lục Tú tài."
"Tiền đồ vô lượng, Lục Tú tài."
Người đến chúc mừng nườm nượp không ngớt, mấy cỗ xe ngựa dừng ở bên ngoài, ai nấy đều vận những bộ gấm vóc lụa là đắt tiền.
Trái ngược hoàn toàn với sự náo nhiệt của Giang gia, nhà Lục Thất lại vô cùng yên tĩnh.
Lục Thất không hề để tâm đến tiến triển vụ mất trộm lương thực của Giang gia, nàng lúc thì dẫn theo Lục Bạch và Lục Lan lên núi náo loạn, lúc lại giúp cả nhà thu hoạch khoai lang, khoai tây cùng các loại nông sản khác.
Một cỗ xe ngựa vừa đến trước cửa Giang gia đã bị người làm nhà họ chặn lại: "Vị quý khách này chắc hẳn là đến dự tiệc, để tiểu nhân giúp ngài đỗ xe." Nói đoạn liền đưa tay nắm lấy dây cương ngựa.
Chung Kim Thần vén rèm lên, nhìn cổng Giang gia đang tấp nập người qua lại: "Không phải ở đây, cứ đi tiếp lên phía trên." Dứt lời y liền ngồi lại vào trong.
"Quý khách, chính là ở đây mà." Tên người làm vội vàng giải thích: "Tiệc rượu của Lục Tú tài Lục Chương Trình đang được bày biện ở đây..."
Chung Kim Thần nhíu mày, bước xuống khỏi xe ngựa: "Ta không phải đến để dự tiệc rượu, mau tránh ra, ta muốn đi lên ngôi nhà phía trên kia." Y đưa tay chỉ về phía sân nhà Lục Thất.
"Cái gì?"
Động tĩnh này lập tức thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.
Tên người làm mím c.h.ặ.t môi, nào ngờ bản thân lại chặn nhầm khách của Lục Thất.
Thật là xui xẻo!
Hắn lạnh mặt đáp: "Nơi này xe ngựa không qua được, các hạ tự đi bộ vào đi." Lối vào đã bị xếp đầy xe ngựa, chặn đứng con đường dẫn đến nhà Lục Thất.
Người thì có thể lách qua, nhưng xe ngựa thì tuyệt đối không thể.
"Một kẻ hạ nhân mà cũng dám kiêu ngạo như thế sao? Thật không biết là gia đình nào dạy dỗ ra nữa." Chung Kim Thần vốn là người ôn hòa, nhưng lúc này thực sự đã nổi giận.
Vốn dĩ họ có mời Lục Chính Đường, nhưng vì Lục Thông Lai không đi nên Lục Chính Đường đương nhiên cũng chẳng tới, ông chỉ bảo trưởng t.ử dẫn theo Thê t.ử sang đó một chuyến cho có lệ.
"Kia chẳng phải là Chung Kim Thần sao?" Lý thị đứng từ xa nhìn thấy Chung Kim Thần, liền giật giật vạt áo của Lục Đại Tráng.
"Đúng, chính là y."
Mắt Lý thị sáng rực lên: "Chung Kim Thần, Chung tiên sinh, Chung Tú tài..." Thị vội vàng vẫy tay, rảo bước thật nhanh, bỏ lại phu quân của mình ở phía sau.
Chung Kim Thần là Thủ khoa Tú tài của phủ thành ta, người đưa tin mừng đã từng nói qua, người trong thôn đến chúc mừng cũng đều nghe thấy cả rồi, Chung Kim Thần đứng thứ nhất, Lục Chương Trình đứng thứ hai.
Thế nên khi Lý thị vừa hô lên như vậy, những người trong nhà đều nghe thấy rõ mồn một.
Nụ cười trên mặt Lục Chương Trình cứng lại trong chốc lát.
"Chung Kim Thần?"
"Thủ khoa Tú tài Chung Kim Thần sao?"
Các hộ giàu và địa chủ đang ngồi trong nhà đồng loạt nhìn nhau.
Đã có người đứng thứ nhất, thì ai còn nhớ đến kẻ đứng thứ hai nữa chứ.
Chi bằng ra ngoài xem thử xem sao...