Lời nói của Văn Mạt đã gợi ý cho tôi một chút, tia sáng lóe lên trong đầu vừa rồi đã được tôi tóm c.h.ặ.t lấy.
Thế nhưng, tôi lại không thể nào suy nghĩ kỹ thêm được nữa.
Chỉ có giọng nói mang theo chút thả lỏng của Lam Thúy cắt ngang bầu không khí trầm nặng:
"Được rồi, tối nay chúng mình ngủ một giấc thật ngon đi, ngày mai ban ngày lại tiếp tục chạy trốn. Yên tâm đi, thầy giáo của tôi đã ở Nam Thành đợi chúng mình rồi, đến được đó thì mọi câu hỏi đều sẽ có lời đáp thôi."
Lam Thúy nhắc đến thầy giáo của cô ấy, tôi bèn hỏi một câu: "Sao cậu lại tách khỏi thầy giáo của cậu vậy?"
Cô ấy cười khổ: "Tôi và thầy lén lút nghiên cứu đề tài nên đã bị ‘hắn’ phát hiện ra. Đêm hôm đó, trợ quỷ đã đến truy sát chúng tôi."
"May mà lúc đó thầy đang ở gần Nam Thành nên đã lập tức chạy vào trong Nam Thành. Thầy gửi tin nhắn cho tôi, bảo tôi lập tức đến tìm thầy. Trên đường đi thì tôi gặp được chị em Lý Tĩnh Hi."
Cô ấy nhìn sâu vào chúng tôi một cái: "Con đường chúng ta đang đi hiện tại rất hẻo lánh, ngoài trợ quỷ ra thì toàn là những người chạy trốn giống như chúng ta thôi. Các cậu không giống trợ quỷ nên Lý Tĩnh Hi mới dám cứu các cậu đấy."
Lý Tĩnh Hi ngồi ở góc hang ôm lấy em trai mình, Lý Trọng Hoài ngoan ngoãn tựa vào lòng cô ấy.
Tôi nhẹ nhàng trút một tiếng thở dài.
8
Ngày thứ hai, chúng tôi đặt chân lên con đường hướng về Nam Thành.
Dải đồi núi chập chờn kéo dài vốn là một khung cảnh đẹp hiếm có, nhưng chúng tôi lại chẳng có tâm trí đâu mà thưởng ngoạn.
Đi suốt một ngày, khi đêm đen chuẩn bị buông xuống, chúng tôi tìm một nơi để dựng lều bạt.
Đêm tối không thể vội vã lên đường, tất cả chúng tôi đều hiểu rõ trợ quỷ sẽ xuất hiện vào lúc này nên chỉ biết co quắp trốn trong lều.
Càng đi về phía Tây, giọng nói kỳ quái từng hiện lên trong đầu trước đây lại càng ít xuất hiện hơn.
Trời sáng, chúng tôi lại tiếp tục tiến về phía trước; trời tối thì dừng lại nghỉ ngơi.
Cho đến ngày thứ ba, cuối cùng chúng tôi cũng vượt qua dải đồi núi. Trước mắt chỉ còn lại một con đường rải đầy đá dăm.
Chỉ cần bước qua con đường này là có thể tiến vào Nam Thành rồi!
Chúng tôi nhìn nhau, trong lòng ai nấy đều không giấu nổi sự phấn khích tột cùng.
Chỉ có Văn Mạt là hơi nhíu mày: "Tớ cứ thấy hình như có gì đó không đúng lắm."
Tôi an ủi cô ấy: "Ban ngày trợ quỷ không thể hành động được đâu, không sao đâu Văn Mạt, chúng mình sắp an toàn rồi."
Lý Tĩnh Hi ngẩng cao đầu, cô ấy dắt tay em trai, trên mặt ngập tràn vẻ kiên định:
"Đúng thế, đi qua con đường này là chúng ta có thể tới Nam Thành rồi! Tiểu Hoài, đừng sợ, chị sẽ bảo vệ em."
Cậu thanh niên lặng lẽ kia gật đầu một cái khó mà nhận ra.
Tất cả chúng tôi đều hít một hơi thật sâu, không còn ngập ngừng mà bước lên con đường đá dăm, tiếp tục tiến về phía trước.
Lý Tĩnh Hi đi đầu đến giữa đường đột nhiên khựng lại.
"Không đúng... Hình như tôi... giẫm phải cái gì rồi?"
Đó là một cảm giác va chạm rất kỳ quái. Lý Tĩnh Hi cúi gập người xuống, muốn nhìn cho kỹ.
Tim tôi đột nhiên ngừng đập một nhịp, theo bản năng gào lên: "Đừng nhìn nó!"
Nhưng đã quá muộn.
Hay nói đúng hơn, nó đã nằm im ở đó từ lâu rồi, chỉ cần chúng tôi đi qua là sẽ giẫm phải nó.
Cho dù không nhìn thấy thì cũng đã đụng chạm phải nó rồi.
Nằm trên con đường đá dăm là một bức tượng thần cũ kỹ cổ xưa.
Bên cạnh bức tượng thần, một chiếc khăn phủ đầu màu đỏ đang bồng bềnh trôi.
Khoảnh khắc Lý Tĩnh Hi nhìn rõ nó, đồng t.ử cô ấy co rụt lại dữ dội, lảo đảo lùi lại hai bước. Mọi lời định nói đều nghẹn lại nơi cổ họng, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Sự im lặng kỳ quái bao trùm lấy chúng tôi. Không chỉ có cô ấy, tất cả chúng tôi đều không thể cất lời được nữa.
Tôi liếc nhìn Văn Mạt một cái, trong mắt cô ấy ngập tràn sự tuyệt vọng.
‘Hắn’...
Sắp sửa giáng lâm rồi……
Tôi không khỏi nhắm c.h.ặ.t mắt lại, chẳng lẽ thực sự phải c.h.ế.t ở đây sao?
Một trận gió thổi qua, một giọng nói trong trẻo vang lên.
"Chị... chị..."
Lý Tĩnh Hi không thể tin nổi quay đầu nhìn về phía sau.
Lý Trọng Hoài bước đi loạng choạng. Cậu ấy là người duy nhất còn có thể cất tiếng nói. Khi bước về phía trước, cậu ấy không cẩn thận bị đá dăm ngáng chân, ngã nhào một cái.
Rất nhanh sau đó, cậu ấy lại lồm ngồm bò dậy, tiếp tục đi về phía trước, bước đến bên cạnh Lý Tĩnh Hi.
"Chị... chị... đi đi..."
Lý Tĩnh Hi giống như nhận ra điều gì đó, nước mắt giàn giụa chảy dài trên mặt, há to miệng nhưng không sao phát ra được bất kỳ âm thanh nào.
Cô ấy điên cuồng lắc đầu, nhưng chỉ có thể trố mắt nhìn Lý Trọng Hoài cúi người xuống, nhặt bức tượng thần lên.
Cậu ấy nở một nụ cười rực rỡ với Lý Tĩnh Hi: "Chị ơi, em biết tất cả mọi chuyện. Em yêu chị, cũng yêu cả bố mẹ nữa."
Lãnh địa sắp sửa giáng lâm, nhưng cậu ấy lại dùng chiếc khăn phủ đầu màu đỏ bọc kín bức tượng thần lại, sau đó…
Giơ cao lên, đập mạnh bức tượng thần xuống đất!
Cùng với việc bức tượng thần vỡ tan thành từng mảnh nhỏ, cơ thể cậu ấy cũng bắt đầu xuất hiện những vết nứt, dần dần tan biến thành tro bụi.
Lãnh địa kết thúc rồi.
‘Hắn’ đã bị người ta ngắt đứt giữa chừng khi đang trên đường giáng lâm.
Rốt cuộc chúng tôi cũng khôi phục lại quyền kiểm soát cơ thể.
Lam Thúy lôi xồng xộc Lý Tĩnh Hi đang sụp đổ khóc lớn, tiếp tục cắm đầu chạy về phía trước.
"Tĩnh Hi! Đi mau! Cậu bắt buộc phải sống tiếp!"
"Tĩnh Hi, chỉ có như vậy em trai cậu mới không c.h.ế.t oan uổng!"
Tiếng khóc và tiếng gào thán cùng với tiếng gió dần dần trôi về phía xa.
Khi hoàng hôn chập chờn buông xuống, cuối cùng chúng tôi cũng đặt chân vào Nam Thành.
9
Trong một khoảnh khắc, mọi thứ tưởng chừng như một giấc mơ.
Chạy trốn lâu như vậy, chúng tôi rốt cuộc cũng an toàn rồi sao?
Lam Thúy nắm c.h.ặ.t lấy tay Lý Tĩnh Hi, dẫn chúng tôi đến một nơi.
Mở cửa ra, môi trường bên trong đập vào mắt rõ mồn một. Ngay chính giữa là một chiếc máy tính.