Hai vé xem phim.

Ngày tháng là ngày 15.

Khi đó thấy thời gian trùng với hôm Triệu Mỹ Lâm nói mình bận ở siêu thị, Quách Tiểu Noãn đã thuận tay chụp lại tờ hóa đơn rồi mới đặt về chỗ cũ.

Triệu Mỹ Lâm nói hôm đó cô ta “đi dạo phố với bạn thân”.

Nhưng ngày hôm ấy Quách Tiểu Noãn từng gọi điện cho cô ta, muốn nhờ cô ta đón An An tan học.

Triệu Mỹ Lâm nói mình đang ở siêu thị, không thể rời đi.

Siêu thị và rạp chiếu phim cách nhau ba con phố.

Khi đó Quách Tiểu Noãn không nghĩ nhiều.

Nhưng bây giờ, cô nhớ lại rất nhiều chi tiết.

Tối thứ Tư hằng tuần Triệu Mỹ Lâm đều “tăng ca”, trở về rất muộn.

Thứ Tư là ngày nhân viên sắp xếp hàng hóa ở siêu thị luân phiên nghỉ.

Quách Gia Thành không biết mật khẩu điện thoại của Triệu Mỹ Lâm.

Nhưng có một lần Quách Tiểu Noãn từng giúp cô ta mở khóa.

Khóa vân tay bằng ngón cái tay phải của Triệu Mỹ Lâm.

Hình nền điện thoại là một bức ảnh phong cảnh, nhưng trên thanh thông báo màn hình khóa thường xuyên xuất hiện tin nhắn của một người tên “anh Cường”.

“Hôm nay trời lạnh hơn, mặc thêm áo nhé.”

“Cuối tuần đi xem phim không?”

“Nhận được tiền rồi, cảm ơn Lâm Lâm.”

Khi đó Quách Tiểu Noãn tưởng đó là đồng nghiệp hoặc người thân của Triệu Mỹ Lâm.

Nhưng bây giờ cô không còn chắc nữa.

Cô trở lại phòng khách.

Triệu Mỹ Lâm đã về phòng.

Quách Gia Thành vẫn đang ngủ gật trên sofa.

Quách Tiểu Noãn bước tới, nhẹ nhàng vỗ vai anh.

“Anh, về phòng ngủ đi, đừng để nhiễm lạnh.”

Quách Gia Thành mơ mơ màng màng mở mắt, nhìn cô.

“Ừm… Tiểu Noãn, cảm ơn em mấy hôm nay giúp làm việc nhà.”

“Anh em với nhau còn khách sáo gì.”

Quách Gia Thành ngồi dậy, xoa mặt.

“An An ngủ rồi à?”

“Vâng, ngủ rồi.”

“Con bé… khá hiểu chuyện.”

Khi nói câu này, giọng anh rất thấp.

Giống như sợ Triệu Mỹ Lâm trong phòng nghe thấy.

Quách Tiểu Noãn đứng yên tại chỗ, nhìn gương mặt nghiêng mệt mỏi của anh trai.

Năm nay người đàn ông này 33 tuổi, tóc đã bạc khá nhiều.

Anh nhận thầu một điểm giao nhận chuyển phát nhanh, mỗi ngày 4 giờ sáng thức dậy, tối 8, 9 giờ mới được về.

Kiếm được không ít tiền, nhưng mọi chuyện trong nhà đều mặc kệ.

Không phải không muốn quản.

Mà là không dám quản.

Anh biết tính khí Triệu Mỹ Lâm.

Một khi cãi nhau có thể làm rung cả mái nhà, làm loạn thì bỏ về nhà mẹ đẻ, khóc lên có thể khiến cả làng đều biết nhà họ Quách bắt nạt cô ta.

Vì vậy Quách Gia Thành chọn cách đơn giản nhất.

Không chọc cô ta.

Không chọc cô ta thì ngày tháng còn có thể tiếp tục.

Không chọc cô ta thì An An còn có một người cậu.

Không chọc cô ta thì Quách Tiểu Noãn có thể dẫn con gái về nhà họ Quách mà có một chỗ dừng chân.

Quách Tiểu Noãn bỗng cảm thấy rất bi thương.

Không phải vì bản thân.

Mà vì anh trai.

Một người đàn ông 33 tuổi, sống như một cái bóng.

Ngay trong chính nhà mình, đến một câu lớn tiếng cũng không dám nói.

“Anh.”

Quách Tiểu Noãn nhẹ giọng nói.

“Mùng 2 sang nhà bác cả ăn cơm, em làm món gì mang sang?”

Quách Gia Thành nghĩ một lúc.

“Làm cá kho em giỏi nhất đi, bác cả thích ăn.”

“Được.”

Quách Tiểu Noãn trở về phòng rồi đóng cửa.

An An trở mình trong giấc ngủ, bàn tay nhỏ nắm c.h.ặ.t góc chăn.

Quách Tiểu Noãn ngồi xuống mép giường, mở điện thoại.

Cô lật album ảnh, tìm được bức ảnh vô tình chụp được năm ngoái.

Ngày ấy Triệu Mỹ Lâm bảo cô chụp giúp một bức ảnh gia đình.

Cô giơ điện thoại lên, Triệu Mỹ Lâm và Quách Gia Thành đứng trong khung hình.

Nhưng màn hình điện thoại của Triệu Mỹ Lâm đang sáng, hình nền là một bức ảnh chụp chung.

Một người đàn ông đứng sát Triệu Mỹ Lâm, hai người cười rất thân mật.

Khi ấy Quách Tiểu Noãn tưởng đó là một bức ảnh cũ nào đó nên không để ý.

Nhưng bây giờ cô phóng to lên xem.

Cô lại mở trang cá nhân của Triệu Mỹ Lâm.

Mùa hè năm ngoái, Triệu Mỹ Lâm từng đăng một trạng thái.

“Có những người đã rời đi, nhưng có vài thứ vẫn còn ở lại.”

Ảnh kèm theo là một cốc trà sữa với hai ống hút.

Có người bình luận:

“Đi với ai vậy?”

Triệu Mỹ Lâm trả lời:

“Bạn.”

Ảnh đại diện của người “bạn” ấy chính là người đàn ông trong bức ảnh chụp chung, cũng là người có tên “anh Cường” thường xuất hiện trong thông báo WeChat của Triệu Mỹ Lâm.

Quách Tiểu Noãn tắt điện thoại, tựa vào đầu giường.

Gió ngoài cửa sổ thổi khung cửa phát ra tiếng ù ù.

Cô nhắm mắt.

Trong đầu như đèn kéo quân hiện lên những hình ảnh mấy ngày qua.

Triệu Mỹ Lâm nói An An là “cục nợ”.

Triệu Mỹ Lâm nói con gái “sớm muộn cũng là người nhà người khác”.

Triệu Mỹ Lâm nói An An “kén ăn sau này khó lấy chồng”.

Triệu Mỹ Lâm chuyển 3.500 tệ cho một người đàn ông tên “anh Cường”, ghi chú là “sinh hoạt phí”.

Nhiều hơn tiền cho con trai ruột 500 tệ.

Quách Tiểu Noãn mở mắt, nhìn trần nhà.

Cô nhớ đến lúc mẹ phẫu thuật, Triệu Mỹ Lâm từng nói một câu.

“Bệnh của mẹ em chữa tốn nhiều tiền như vậy có đáng không?”

“Dù sao sau này cũng chẳng làm việc được nữa.”

Khi đó Quách Gia Thành ở bên cạnh, không nói một lời.

Quách Tiểu Noãn một mình gánh toàn bộ viện phí, một mình túc trực ngoài phòng phẫu thuật.

Triệu Mỹ Lâm đến một bát cháo cũng không mang cho cô.

Cô từng nghĩ mình có thể nhịn mãi.

Vì anh trai.

Vì An An.

Vì cái nhà này.

Nhưng khoảnh khắc này, cô đột nhiên cảm thấy đủ rồi.

Không phải giận dỗi.

Không phải bốc đồng.

Mà là một nhận thức cực kỳ tỉnh táo và bình tĩnh.

Cô không thể để An An tiếp tục sống trong môi trường thế này.

Một đứa trẻ 5 tuổi, ngày ngày sống dưới cái bóng của câu “mày là đồ lỗ vốn”.

Con bé sẽ lớn lên.

Nhưng vết thương trong lòng có thể cả đời cũng không lành.

Quách Tiểu Noãn xuống giường, đi tới tủ quần áo.

Cô mở cửa tủ, nhìn vài bộ quần áo của An An bên trong.

2 chiếc áo khoác, 3 chiếc áo len, 2 chiếc quần.

Tất cả đều do cô tự mua.

Triệu Mỹ Lâm chưa từng mua cho An An một món nào.

Trong tủ quần áo của Hạo Hạo, quần áo nhiều đến xếp thành mấy tầng.

Quách Tiểu Noãn đóng tủ, quay lại bên giường.

Cô cầm điện thoại lên, mở ứng dụng ghi chú.

Tạo một ghi chú mới.

Tiêu đề là:

“Chuyện của Triệu Mỹ Lâm.”

Cô nghĩ một lúc rồi gõ vài dòng.

“Ngày 28 tháng Chạp, chuyển 3.500 tệ cho Cường, ghi chú sinh hoạt phí.”

“Hai vé xem phim tại rạp Wanda vào ngày 15, thời gian trùng với ngày nói đi cùng bạn thân.”

“Tối thứ Tư hằng tuần ‘tăng ca’, hành tung thực tế không rõ.”

“Ảnh chụp chung trên trang cá nhân, nghi là bạn trai cũ.”

3 - Chị Dâu Coi Con Gái Tôi Là Cục Nợ, Tôi Lật Tẩy Chuyện Cô Ta Chu Cấp Bạn Trai Cũ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia