Vừa bước vào cửa đã ngửi thấy mùi thức ăn, trên mặt hiếm khi xuất hiện nụ cười.

“Thơm vậy?”

“Hôm nay làm món gì ngon thế?”

“Cá kho, canh sườn, rau xào, còn có gà xào ớt anh thích.”

Quách Tiểu Noãn ló đầu từ bếp.

Quách Gia Thành thay giày rồi bước tới cửa bếp nhìn.

“Vất vả cho em rồi, Tiểu Noãn.”

“Anh em với nhau còn khách sáo gì.”

Mẹ Triệu Mỹ Lâm nghe thấy Quách Gia Thành về, lập tức đổi sắc mặt.

“Ôi chao, Gia Thành về rồi!”

“Mau lại ngồi đi, hôm nay mệt lắm đúng không?”

Quách Gia Thành cười gật đầu.

“Mẹ, mẹ tới rồi.”

“Đến rồi, sắp Tết nên qua thăm hai đứa.”

“Vợ con ấy mà, cả ngày chỉ biết lo việc nhà, cũng chẳng để mẹ bớt lo.”

Triệu Mỹ Lâm đứng bên cạnh cười lấy lòng.

“Mẹ, mẹ lại nói con.”

Cả nhà ngồi quanh bàn ăn.

Mẹ Triệu Mỹ Lâm ngồi vị trí chính.

Quách Gia Thành ngồi bên trái, Triệu Mỹ Lâm bên phải, Triệu Mỹ Phương và Triệu Mỹ Kỳ ngồi đối diện.

Quách Tiểu Noãn bưng món cuối cùng lên rồi chuẩn bị cơm.

“Tiểu Noãn, An An đâu?”

Quách Gia Thành hỏi.

“Con bé ăn trong phòng, em đã múc cho một bát nhỏ.”

“Nó thích ăn thanh đạm.”

“Cho con bé ra ăn cùng đi, Tết nhất mà.”

Quách Tiểu Noãn còn chưa trả lời thì Triệu Mỹ Lâm đã lên tiếng.

“Con bé thích yên tĩnh, cứ để nó ăn trong phòng đi.”

Quách Gia Thành do dự một chút rồi không kiên trì nữa.

Mẹ Triệu Mỹ Lâm gắp một miếng cá, vừa ăn vừa hỏi:

“Gia Thành, điểm giao nhận chuyển phát nhanh của con một năm kiếm được bao nhiêu?”

Quách Gia Thành sững lại.

“Cũng được, đủ tiêu.”

“Đủ tiêu?”

“Thế sao Mỹ Lâm nói hai đứa đến một bộ sofa tốt hơn cũng không nỡ mua?”

“Tôi đến nhà lão Vương làng bên, con trai người ta mở công ty trên thành phố, năm ngoái đổi sofa da thật hơn 30.000 tệ.”

Đũa của Quách Gia Thành khựng lại.

“Mẹ, hoàn cảnh nhà chúng con khác người ta.”

“Có gì khác?”

“Đều hai tay hai chân.”

Mẹ Triệu Mỹ Lâm bĩu môi.

“Tôi thấy Mỹ Lâm quá thật thà, không biết làm chủ gia đình.”

“Nếu là tôi, tôi đã giữ tiền trong tay mình từ lâu.”

Triệu Mỹ Lâm đá mẹ mình dưới bàn.

Bà ta không nói nữa, cúi đầu ăn cơm.

Triệu Mỹ Phương gắp một miếng gà xào ớt, cay đến hít hà.

“Mỹ Lâm, gà này em làm cay quá, dạ dày chị không tốt, không ăn nổi.”

“Chị, em đã bớt 2 quả ớt rồi, rất nhạt.”

“Nhạt gì mà nhạt?”

“Cay c.h.ế.t đi được.”

Triệu Mỹ Phương nhổ miếng gà vào đĩa.

“Tiểu Noãn làm cơm mà sao không lên bàn ăn?”

Đúng lúc Quách Tiểu Noãn bưng canh từ bếp ra.

“Chị Phương, canh xong rồi, cẩn thận nóng.”

“Này, cô em, tôi đang nói cô đấy.”

“Nấu ăn sao không hỏi khẩu vị mọi người?”

“Chị tôi không ăn cay cô không biết à?”

Quách Tiểu Noãn đặt bát canh xuống, nhìn Triệu Mỹ Phương.

“Chị Phương, món gà xào ớt này là chị dâu làm, không phải em.”

Gương mặt Triệu Mỹ Phương cứng lại.

Triệu Mỹ Lâm vội hòa giải.

“Chị, đừng giận, lần sau em làm nhạt hơn.”

Triệu Mỹ Kỳ bật cười.

“Chị, chị cũng có ngày hôm nay.”

“Câm miệng!”

Bàn ăn lập tức rối tung.

Quách Gia Thành cúi đầu, từng miếng từng miếng ăn cơm, giống như muốn chôn luôn mặt vào bát.

Quách Tiểu Noãn đứng bên cạnh, đột nhiên cảm thấy rất hoang đường.

Đây đâu phải ăn Tết.

Rõ ràng là một phiên tòa.

Ai cũng soi mói.

Ai cũng chỉ trích.

Ai cũng muốn chứng minh mình cao hơn người khác một bậc.

Còn cô và con gái là đối tượng bị xét xử.

Sau bữa tối, người nhà mẹ đẻ của Triệu Mỹ Lâm ra về.

Trước lúc đi, mẹ Triệu Mỹ Lâm nhét cho cô ta một bao lì xì, bên trong có 200 tệ.

“Tiền mừng tuổi cho Hạo Hạo.”

Không có phần của An An.

Quách Tiểu Noãn đứng ở cửa, nhìn bóng lưng còng của bà ta biến mất cuối ngõ.

Hai tờ tiền màu đỏ trong bao lì xì mỏng manh và nhẹ bẫng.

Giống như một cái tát.

Triệu Mỹ Lâm tiễn người xong trở vào, vươn vai.

“Cuối cùng cũng đi, mệt c.h.ế.t tôi.”

Quách Gia Thành ngồi trên sofa, châm một điếu t.h.u.ố.c.

“Hôm nay mẹ nói mấy lời đó, em đừng để trong lòng.”

Anh nói với Quách Tiểu Noãn.

Quách Tiểu Noãn nhìn anh trai.

Trong làn khói, khuôn mặt anh mờ đi.

“Anh, em không để trong lòng.”

Cô nói thật.

Cô thực sự không để trong lòng.

Bởi vì trái tim cô đã lạnh rồi.

Không phải thất vọng với một người cụ thể.

Mà là tuyệt vọng với cả môi trường này.

Trong căn nhà này, cô và An An mãi mãi là “người ngoài”.

Người nhà mẹ đẻ của Triệu Mỹ Lâm đến thì họ là “người một nhà”.

Em gái ruột của Quách Gia Thành đến thì lại thành “người ngoài”.

An An là con gái, càng trở thành “người ngoài trong những người ngoài”.

Quách Tiểu Noãn quay vào bếp thu dọn bát đũa.

Đĩa xếp chồng lên nhau, phát ra tiếng va chạm.

Cô rửa rất chậm, rất kỹ.

Mỗi chiếc đĩa đều lau sáng bóng.

Giống như từng lời châm chọc lạnh lùng mà cô phải chịu trong những ngày qua cũng được cô ghi nhớ thật kỹ.

Không phải để ghi thù.

Mà là ghi sổ.

Từ nhỏ cô đã giỏi toán.

Nợ cô bao nhiêu, cô ghi từng khoản.

Đến lúc phải trả, một xu cũng không thiếu.

Hơn 10 giờ đêm, An An đã ngủ say.

Quách Tiểu Noãn ngồi bên giường, gửi cho mẹ một tin nhắn WeChat.

“Mẹ, mai là giao thừa, con gọi video cho mẹ nhé.”

“An An nói nhớ bà ngoại rồi.”

Mẹ nhanh ch.óng trả lời.

“Được, mẹ cũng nhớ An An.”

“Tiểu Noãn, con nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng mệt quá.”

Quách Tiểu Noãn nhìn dòng chữ trên màn hình, hốc mắt nóng lên.

Cô gõ.

“Mẹ, con vẫn ổn.”

“An An cũng rất ngoan.”

“Mẹ yên tâm.”

Gửi xong, cô đặt điện thoại xuống rồi đi tới bên cửa sổ.

Cửa sổ ngôi nhà cũ họ Quách quay về phía Bắc nên không nhìn thấy trăng.

Chỉ có ánh đèn đường vàng vọt ở xa, chiếu lên những cành cây trơ trụi.

Gió thổi qua, cành cây lay động giống những bàn tay khô héo.

Quách Tiểu Noãn áp tay lên kính.

Mặt kính rất lạnh.

Nhưng lòng cô còn lạnh hơn.

Cô nhớ lực tay của Triệu Mỹ Phương khi véo má An An ban ngày.

Nhớ câu Triệu Mỹ Kỳ nói “đến một bộ quần áo t.ử tế cũng không mua nổi cho con gái”.

Nhớ câu “chỉ là một đứa con gái” của mẹ Triệu Mỹ Lâm.

Nhớ Triệu Mỹ Lâm nói “đừng để nó lên bàn”.

Nhớ khoản chuyển kia.

3.500 tệ.

Nhiều hơn Hạo Hạo 500 tệ.

Quách Tiểu Noãn nhắm mắt.

Ngày mai là giao thừa.

Ngày kia là mùng 1.

Sau nữa là mùng 2.

Nhà bác cả mời ăn cơm.

6 - Chị Dâu Coi Con Gái Tôi Là Cục Nợ, Tôi Lật Tẩy Chuyện Cô Ta Chu Cấp Bạn Trai Cũ - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia