Khoang tàu ổn định không thể làm dịu đi tâm trạng bất ổn, cánh đồng xa xăm một màu thản nhiên, nơi phương xa hiu quạnh và trống rỗng chẳng có lấy một vật gì.

Cảnh sắc trên đường về nhà dù có nhìn bao lần vẫn thấy lạ lẫm.

Những hình ảnh từng hiện trên võng mạc chưa bao giờ để lại ấn tượng gì, dù là tận mắt nhìn thấy, nhưng cũng chỉ là đã nhìn qua mà thôi.

Những năm tháng đi làm này cũng vậy, dù là bản thân tự mình trải qua, nhưng nhìn lại lại cảm thấy có chút xa lạ.

Kể từ sau khi tốt nghiệp đại học, tôi vào làm công ty, kể từ đó cuộc sống dường như chẳng hề thay đổi.

Giống như một cỗ máy bị rút hết động lực, khựng lại đúng ở khoảnh khắc ngừng hoạt động.

Em gái sau khi tốt nghiệp đại học đã ở lại phía bên nhà, làm nhân viên tại một hiệu sách.

Con bé cũng không còn sống cùng bố mẹ nữa, mà tự mình chuyển đến ngôi nhà cũ để ở.

Nói là nhà cũ, nhưng cũng chẳng bao nhiêu năm tuổi, hai năm sau khi em gái chào đời thì cả nhà mới chuyển từ đó sang ngôi nhà hiện tại.

Ngôi nhà đó chỉ nhỏ hơn nhà bây giờ một chút, phòng ốc ít hơn, nhưng tiện nghi rất đầy đủ, ở đó chẳng có vấn đề gì cả.

Nghe mẹ kể lại rằng cứ dăm ba bữa mẹ lại bắt em gái về ăn cơm cùng, cuối tuần lại kéo em đi chơi, nên em gái cũng không đến nỗi cô đơn.

Kể từ lần chạy đi đó, em gái đã không còn đến gần tôi nữa, ánh mắt né tránh và sợ sệt của em khiến tôi khó thở.

Thứ tình cảm sai trái luôn hiện hữu quấn c.h.ặ.t lấy trái tim đang đập, mỗi lần nhìn em gái bị tôi làm tổn thương, tôi lại cảm thấy trái tim như bị những cảm xúc căng tràn chèn ép.

Nhưng như vậy mới là đúng, trong thế giới ngoài mà hai chúng tôi ra, thì hiện tại như thế này mới là hợp lý.

Ngay từ đầu, tôi đã không nên giữ tâm tư riêng không thuộc về thân phận chị gái để cứ tiến lại gần em gái với tư cách là chị.

Thứ tình cảm bị che đậy và kìm nén này sẽ đ.â.m thủng thực trạng mà tôi muốn duy trì.

Tôi không thể làm được việc đón nhận em gái một cách thản nhiên.

Để em gái cả đời dùng thân phận em gái ở bên cạnh tiếp nhận thứ tình cảm khác thường của tôi là không công bằng với em.

Nhưng sự yếu hèn lại khiến tôi không dám cho em gái thêm chút gì nữa, nếu bố mẹ biết thứ tình cảm giữa hai cô con gái của mình là như thế này thì sẽ ra sao đây?

Tôi rất sợ, sợ đủ mọi ánh nhìn, sợ bị bố mẹ chán ghét.

Vì vậy cuối cùng tôi đã trốn chạy, cứ thế trốn chạy ra ngoài xã hội, nhờ vào việc làm tổn thương em gái để duy trì sự bình yên giả tạo.

Trốn chạy ra xã hội, tôi cố gửi gắm tình cảm của mình vào những lẽ thường.

Có lẽ vì luôn dõi theo em gái nên mới trở nên kỳ quặc, tìm một đối tượng yêu đương hợp lẽ thường có lẽ sẽ thay đổi được điều gì đó.

Giữa công việc bộn bề và tâm trí rối bời, sự chú ý của tôi thường bị thu hút bởi một nữ đồng nghiệp vào làm trước tôi vài năm.

Gương mặt xinh đẹp luôn phủ vẻ lạnh lùng, mái tóc đen dài suôn mượt vô cùng tinh tế, gương mặt trông rất thông minh, cả người toát ra vẻ thanh cao khó gần.

Trông không có điểm nào giống với em gái, em gái từ nhỏ đã hơi ngốc nghếch, gương mặt rất dịu dàng, không hề có chút tính tấn công nào.

Thế nhưng nhìn cô ấy lại luôn khiến tôi cảm giác như đang nhìn em gái.

Tôi càng ngày càng khó hiểu chính mình, từ nhỏ đã thích em gái, bây giờ lại để ý đến một nữ đồng nghiệp, chỉ vì cảm thấy cô ấy giống em gái mình một cách khó hiểu.

Xét về mọi khía cạnh thì đều khá kỳ lạ, khiến tôi vô cùng nghi ngờ bản thân.

Trong bốn năm làm việc, tôi thậm chí còn chẳng nói với cô ấy được mấy câu.

Bản thân cô ấy khó tiếp cận cũng là một lý do, nhưng lý do chính vẫn là ở trong lòng tôi, là tôi đang bài xích việc bản thân mang theo mục đích liên quan đến yêu đương để tiếp xúc với người khác ngoài em gái.

Tận sâu trong thâm tâm, tôi luôn cảm thấy mọi thứ liên quan đến tình yêu của bản thân đều nên dành cho em gái mới phải.

Thời gian vô nghĩa trôi qua một cách tùy tiện, cuộc đời lại như giậm chân tại chỗ.

Càng xa em gái, nỗi khát khao trong lòng càng bành trướng.

Tôi chạy trốn khỏi bên cạnh em gái là vì muốn đứng ở vị trí chị gái, nhưng tôi không thể làm được.

Những tình cảm, d.ụ.c vọng và khát khao dành cho em gái đã đan xen hoàn toàn vào cuộc đời tôi, giống như một loài cây kiên cường bò ra từ những khe nứt của cuộc đời vậy.

Khi cuộc đời đang được xây dựng thì tình cảm cũng không kiểm soát được mà sinh sôi, đã sớm không thể thay đổi, muốn nhổ đi loài cây không nên tồn tại này đồng nghĩa với việc cuộc đời sẽ sụp đổ.

Tôi cứ thế ngơ ngác, tê liệt mà sống cùng thứ tình cảm đáng lẽ phải bị trừ tận gốc.

Giống như kim đồng hồ xoay vòng mỗi ngày, thức dậy, vệ sinh cá nhân, đi làm, ăn cơm, tan làm, ăn cơm, vệ sinh cá nhân, đọc sách, ngủ, thức dậy...

Thỉnh thoảng đồng nghiệp tụ tập tôi cũng sẽ vì muốn hòa nhập mà tham gia.

Trong những hoạt động không mang tính bắt buộc này chưa bao giờ thấy bóng dáng của nữ đồng nghiệp đó, điều này ngược lại làm tôi thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Đến tận bây giờ tôi cũng không nói rõ được cô ấy và em gái rốt cuộc giống nhau ở điểm nào, bởi vì tôi chưa từng lại gần cô ấy ngoài công việc.

Vào cái đêm mưa rơi lất phất không ngớt, cô ấy lại phá lệ xuất hiện trong buổi tụ tập sau giờ làm.

Vẫn giống như thường ngày, không mấy giao tiếp với người khác, chỉ lặng lẽ ngồi đó.

Đôi bàn tay thon dài đẹp đẽ đang cầm chiếc cốc trong suốt, trên chất lỏng màu vàng óng ánh là lớp bọt trắng nổi lên.

Khác với mọi ngày, ánh mắt hơi có chút trống rỗng của cô ấy khiến tôi thấy ngạc nhiên, một người lãnh đạm thế này mà cũng có lúc đau lòng vì điều gì đó sao?

Không hiểu sao, nỗi ưu sầu mang chút cảm giác quen thuộc đó khiến tôi cũng thấy nhói đau.

Mưa rơi từng chút một xuống mặt đất, hòa vào mặt nước đang phản chiếu ánh đèn.

Tôi cầm cốc nước cam, bâng quơ trò chuyện cùng các đồng nghiệp xung quanh.

Đến bây giờ tôi cũng không uống rượu, vì tôi nghĩ em gái sẽ không thích.

Đúng lúc tâm trí tôi đang rối bời, một cô gái che ô đen đi tới, đôi mắt to tràn đầy vẻ nghiêm túc, bước đến bên cạnh nữ đồng nghiệp đó.

“Em đến đón chị về nhà à?”

“Vâng.”

Một người hỏi, người kia thực sự gật đầu.

“Hai người quen nhau à?”

Một người đồng nghiệp bên cạnh lên tiếng hỏi.

“Chúng tôi sống cùng nhau.”

“Chúng tôi còn đang lo không biết phải làm sao nếu cô ấy say, chẳng ai biết cô ấy sống ở đâu cả.”

“Làm phiền các vị rồi.”

Cô gái lễ phép gật đầu chào hỏi những người xung quanh.

Nhìn bóng lưng hai người rời đi xa, tôi vẫn không sao thoát khỏi sự kinh ngạc.

Giọng cô gái ấy rất nhỏ, nên ban đầu câu đó gần như chẳng ai nghe thấy, nhưng tôi loáng thoáng nghe được cô ấy gọi hình như là… chị họ?

Những ngày sau đó vẫn diễn ra như thường lệ, chỉ là thỉnh thoảng tan làm lại thấy cô đồng nghiệp đó và cô gái nọ cùng nhau về nhà.

Tôi cũng biết được từ những đồng nghiệp khác rằng hai người họ đúng là chị em họ.

Thái độ của các đồng nghiệp xung quanh khá phức tạp, nhưng cô ấy dường như chẳng mấy để tâm.

Tôi cảm nhận rõ ràng sự yếu hèn và ngu ngốc của bản thân, thật sự đã làm chuyện rất tệ với em gái.

Tôi muốn gặp em gái.

Sau khi suy nghĩ kỹ lưỡng, tôi vẫn quyết định nghỉ việc để về nhà, cuộc đời tôi không nên mãi dậm chân tại vị trí này nữa.

Trước khi về nhà, tôi đã đặc biệt đi gặp em họ của cô đồng nghiệp đó một lần.

Cô gái này lớn hơn em gái tôi vài tháng, nhưng gạt bỏ vẻ lạnh lùng trên gương mặt ra thì cô ấy cũng giống như một học sinh cấp ba, lúc nào cũng mang vẻ không vui.

Lúc trò chuyện, tuy trên mặt cô ấy không biểu cảm gì, nhưng vẫn chăm chú lắng nghe, công tâm mà nói thì là một đứa trẻ khá tốt, chỉ là không thể tưởng tượng nổi cô ấy và người chị họ có tính cách như vậy đã chung sống với nhau thế nào.

“Được rồi, nói chuyện xong rồi, tạm biệt.”

“Ừm… tạm biệt. À, em lại thấy em gái chị sẽ không ghét chị đâu.”

“Hửm? Sao lại nói vậy?”

“Cảm giác thôi.”

Cảnh vật ngoài cửa sổ trôi qua, tâm trạng tôi bất an chìm xuống.

Thật sự quá ích kỷ.

Nhưng tôi muốn gặp em gái, nỗi khát khao cực độ và cấp bách này khiến l.ồ.ng n.g.ự.c tôi nghẹn lại.

Em gái có quyền ghét tôi, cũng có lý do để ghét tôi, nhưng dù bị em ghét, tôi vẫn muốn gặp em.

Em gái đến với thế giới này cũng chính là đến bên cạnh tôi, bao năm nay vẫn luôn ở bên cạnh tôi.

Vậy mà tôi lại đi đường vòng thật xa mới nhận ra nơi dành cho mình chỉ có thể là bên cạnh em gái.

Vì quá đỗi quen thuộc nên tôi đã bỏ lỡ thứ thực sự quan trọng.

Người đẩy em gái ra xa là tôi, nay lại muốn quay về bên cạnh em, thật là ích kỷ và vô sỉ, đáng ghét vô cùng.

Nhưng tôi tham lam như vậy đấy.

Nếu chỉ là chị gái, tôi không thỏa mãn đâu.

14 - Chị Em - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia