“Xin lỗi, người đã ch/ết.”

Có việc gì xin hãy đốt giấy tiền vàng mã.

4

Phó Ngạn An hẹn tôi gặp mặt.

Nằm ngoài dự liệu nhưng lại hợp tình hợp lý.

Em trai anh ta là Phó Thịnh An cũng hẹn chị tôi gặp mặt trước khi kết hôn, địa điểm là ở một quán cà phê hoa tươi gần nhà tôi.

Trong một phòng trà thanh tịnh.

Phó Ngạn An nói đây chỉ là một buổi gặp mặt bình thường, cứ thế nào thoải mái thì làm thế đó.

Tôi đã tin sái cổ.

Để một gương mặt mộc không chút phấn son, xỏ đôi dép lê lạch bạch đi tới.

Kết quả là khi nhân viên phục vụ đẩy cửa phòng trà ra, anh ta lại đang mặc một bộ âu phục giày da chỉnh tề sang trọng, còn tôi thì sao, cây b/út dùng để vẽ tranh vẫn còn đang cắm trên mái tóc bù xù của mình.

Phó Ngạn An này thật là không nói võ đức chút nào cả!

Hương trà thoang thoảng bay lượn.

Chúng tôi nhìn nhau xuyên qua làn khói sương nhạt nhòa.

Tầm mắt của Phó Ngạn An dừng lại trên người tôi một lát, sau đó thản nhiên dời đi.

Tôi ngồi xuống, đường đường chính chính nhìn thẳng trở lại.

Phó Ngạn An ngoài đời thực trông trẻ trung hơn trong ảnh nhiều, làn da được bảo dưỡng khá tốt, nếu không hỏi kỹ tuổi tác thì nhìn không ra anh ta đã ba mươi tuổi rồi.

“Chào Hạ tiểu thư, tôi là Phó Ngạn An."

Tôi dùng cả hai tay đón lấy chén trà mà anh ta đưa tới, mỉm cười:

“Chào anh."

“..."

“Về chuyện hôn sự của hai chúng ta, không biết Hạ tiểu thư có cách nhìn nhận thế nào?"

Tôi nở một nụ cười chuẩn mực thương hiệu của một thục nữ:

“Tôi không có cách nhìn nhận gì cả, tôi nguyện ý kết hôn với anh."

Gia đình chúng tôi đã nhận được lợi ích từ nhà họ Phó, nếu như nửa đường đổi ý phản hối, truyền ra ngoài thì không biết người ngoài sẽ bàn tán ra sao.

Cho dù nhà họ Phó không để tâm đi chăng nữa thì nhà họ Hạ chúng tôi cũng đừng hòng tiếp tục lăn lộn trên thương trường được nữa.

Đã hưởng thụ cuộc sống ưu việt do gia tộc mang lại thì phải trả ra cái giá tương ứng.

Tuy rằng tôi mỗi ngày đều ở nhà ăn không ngồi rồi nhưng cái đạo lý cơ bản này tôi vẫn hiểu rõ.

Chuyện liên hôn đã là ván đóng thuyền, gả cho ai cũng như nhau cả thôi.

“Hạ tiểu thư, tôi lớn hơn cô tám tuổi, cuộc hôn nhân này xem như là tôi đã chiếm hời của cô rồi."

“Nếu trong lòng cô có điều gì do dự, bây giờ vẫn còn cơ hội để hối hận đấy."

Tôi nói:

“Phó tiên sinh, tôi không để tâm đến tuổi tác của anh đâu.

Tuổi tác chỉ là một chuỗi những con số mà thôi, thứ mà thời gian ban tặng cho anh chính là sức hút vô tận và sự chững chạc, chín chắn."

“Đàn ông lớn hơn tám tuổi, cuộc sống không có khoảng cách.

Chúng ta vô cùng thích hợp."

Động tác uống trà của Phó Ngạn An khựng lại một nhịp:

“Cô thật sự nghĩ như vậy sao?"

Từ nhỏ tôi đã vô cùng lanh lợi, mấy lời nói xinh đẹp ngọt ngào cứ thế thốt ra từng tràng một.

Biểu cảm của Phó Ngạn An hơi lộ vẻ vui mừng, anh ta nửa đứng dậy châm thêm trà cho tôi.

“Tuy nhiên Phó tiên sinh, tôi hy vọng hai chúng ta có thể soạn thảo một bản thỏa thuận tiền hôn nhân."

Phó Ngạn An tỏ ra hứng thú:

“Cô nói đi."

“Mỗi tháng tôi đều phải ra ngoài tìm kiếm nguồn cảm hứng để vẽ tranh, đi du lịch, tụ tập ăn uống với bạn bè.

Sau khi kết hôn, anh không được hạn chế tự do của tôi.

Đương nhiên, tôi cũng sẽ không can thiệp vào tự do của anh."

“Tôi cũng có một yêu cầu."

Có qua có lại mới toại lòng nhau, đôi bên cùng đưa ra yêu cầu thì mới có thể ước thúc đối phương tốt hơn.

“Phó tiên sinh cứ nói."

“Thực hiện nghĩa vụ vợ chồng theo đúng quy định của pháp luật, tôi không chấp nhận một cuộc hôn nhân không có t/ình d.ụ.c."

“..."

Tôi phun một ngụm nước trà ra ngoài.

Cũng may là tôi đã kịp thời quay sang hướng khác.

Nước trà không có văng trúng lên người của Phó Ngạn An.

Anh ta vô cùng lịch thiệp đưa khăn giấy tới:

“Hạ tiểu thư, cô không sao chứ?"

Nói thật lòng thì có chút không được tốt cho lắm.

Giữa thanh thiên bạch nhật mà lại đi thảo luận về cái chủ đề loại này.

Tôi cố gắng hết sức để khiến bản thân trông có vẻ ung dung và già dặn kinh nghiệm:

“Đã kết hôn rồi thì đương nhiên là có... có thể chứ.

Vợ chồng với nhau mà, chuyện đó đều rất bình thường thôi."

“Thế nhưng, trên tinh thần chịu trách nhiệm với đôi bên, tôi cảm thấy có việc cần thiết phải cùng nhau đi làm kiểm tra sức khỏe trước đã."

“Anh biết đó, thời buổi này có rất nhiều người sống buông thả hỗn loạn lắm..."

Khóe miệng Phó Ngạn An mang theo một nụ cười ẩn ý:

“Hạ tiểu thư cứ yên tâm, tôi không phải là người tùy tiện đâu."

Tầm mắt hai bên giao nhau.

Tôi lập tức nhấn mạnh:

“Tôi cũng không phải là người tùy tiện đâu đấy!"

Nụ cười nơi khóe môi Phó Ngạn An hiện lên rõ mòn một, anh ta nâng chén trà lên thong thả thưởng thức.

Lúc rời đi, Phó Ngạn An chủ động kết bạn WeChat với tôi.

Anh ta ghim cuộc trò chuyện lên đầu kèm theo ghi chú là “Bà xã".

Cái cách xưng hô chính thức như vậy khiến tôi có cảm giác như hai chúng tôi đã là một cặp vợ chồng già từ lâu rồi vậy.

Tôi hỏi:

“Có phải là hơi sớm quá rồi không anh?"

Anh ta hỏi ngược lại:

“Cô sẽ hủy hôn sao?"

Tôi lắc đầu:

“Không đâu."

Anh ta đáp lại:

“Tôi cũng sẽ không."

“Ồ..."

Tôi hiểu rồi.

Đã xác định là phải kết hôn thì sớm muộn gì tôi cũng là vợ của anh ta thôi.

Anh ta đây là đang thực hiện quyền lợi của người làm chồng trước thời hạn mà thôi.

5

Trước đám cưới đi thử váy cưới.

Phó Ngạn An đã đẩy lùi hết mọi công việc trong ngày hôm đó để đi cùng tôi từ đầu đến cuối.

Tôi cứ ngỡ anh ta sẽ chê mệt rồi trực tiếp giao phó cho trợ lý đi làm cho có lệ qua loa đại khái là xong chuyện.

Không ngờ anh ta không những đích thân làm hết mọi việc, nghiêm túc ở bên cạnh nhìn tôi thử từng bộ váy một, mà chiếc ghế sofa dùng để nghỉ ngơi ở bên cạnh ngược lại còn tạm thời biến thành vật trang trí vô dụng.

Nhân viên hướng dẫn đã tiến cử cho tôi vài mẫu váy cưới đoan trang khéo léo, độ hở hang gần như bằng không.

Tôi không thích mấy bộ đó, cuối cùng tôi chọn thử một chiếc váy cưới màu hồng phấn hở lưng.

“Có đẹp không anh?"

Tôi đứng trước gương hỏi Phó Ngạn An.

“Đẹp lắm, da em trắng, mặc màu hồng phấn là hợp nhất rồi."

“Mọi người đều nói anh là người cổ hủ, em còn tưởng anh sẽ chê bộ này hở hang quá rồi bắt em thay ra chứ."

Phó Ngạn An nhướng mày một cái:

“Cho nên, vừa rồi là thử thách dành cho tôi đó hả?"

Tôi nở một nụ cười ranh mãnh:

“Đúng vậy."

“Vậy... câu trả lời của tôi có vượt qua thử thách không?"

Tôi nâng tà váy lên:

“Vượt qua rồi, chấm cho anh chín mươi tám phẩy tám mươi sáu điểm."

“Tại sao lại là con số này?"

“Bởi vì, còn thiếu một chút ý tứ nữa."

“..."

Sau khi Phó Ngạn An phản ứng kịp đây là một trò chơi chữ đồng âm thì anh ta cúi đầu cười thầm, xem ra sau này cần thiết phải tiếp xúc nhiều hơn với mấy cái từ lóng hot trend trên mạng internet rồi.

Một tháng sau, đám cưới diễn ra theo đúng kỳ hạn.

Theo phong tục tập quán của vùng Tân Thành, khi đón dâu chân của cô dâu không được chạm đất, phải được chú rể ôm hoặc cõng đi, ngụ ý mang lại điều cát tường may mắn.

Phó Ngạn An đã lựa chọn kiểu ôm công chúa.

Khoảng cách từ phòng ngủ ra đến xe hoa rất dài.

Tôi hiếm khi có được một cơ hội ở cự ly gần như thế này để quan sát Phó Ngạn An, quan sát hàng lông mi dài, cặp lông mày rậm, đôi mắt thâm trầm sâu hoắm của anh ta, cùng với sự chín chắn và tự tin vô hình tỏa ra từ trên người anh ta.

Trước ngày cưới một ngày thì không được gặp mặt nhau.

Ngoại trừ điều đó ra, mỗi ngày Phó Ngạn An đều sẽ dành thời gian hẹn tôi gặp mặt.

Có lúc là cùng nhau ăn một bữa cơm trưa, có lúc là cùng đi xem một buổi triển lãm tranh, có lúc là nửa giờ đồng hồ đi dạo bộ sau bữa ăn.

Anh ta bảo rằng việc thích nghi trước với sự hiện diện của đối phương sẽ giúp ích rất nhiều cho sự ổn định của cuộc sống sau hôn nhân.

Quả thật sau một khoảng thời gian tiếp xúc qua lại, cảm giác xa lạ ban đầu đã dần dần tan biến đi mất.

Thi thoảng tôi còn có thể nói đùa với anh ta vài câu.

“Trên mặt tôi có dính cái gì sao?

Mà em cứ nhìn tôi chằm chằm như vậy."

Phó Ngạn An cúi đầu hỏi tôi.

Tôi ôm c.h.ặ.t lấy cổ anh ta, ghé sát vào tai anh ta thì thầm:

“Hôm nay Phó tiên sinh có chút đẹp trai đấy nha."

“..."

Tôi chỉ nói sự thật mà thôi.

Một người đàn ông luôn nội liễm kín đáo đột nhiên lại đỏ bừng cả tai lên.

Một Phó Ngạn An có chút thất thái như thế này nhìn qua thú vị hơn nhiều so với một Phó Ngạn An lúc nào cũng cao quý ung dung thường ngày.

Hôn lễ được tổ chức trên một bãi cỏ xanh mướt.

Sau khi nghi thức kết thúc, tôi gặp được Phó Thịnh An ở trong phòng trang điểm, người mà bây giờ đã trở thành anh rể của tôi.

Người ta thường nói anh rể và em vợ là thiên địch của nhau, vừa gặp mặt là từ trường đã không đúng phong thủy rồi.

Đặc biệt là khi nhìn thấy anh ta đang ân cần vây quanh bên cạnh chị gái tôi, giống như một con chim sẻ cứ líu lo ríu rít chọc cho người chị gái dịu dàng của tôi cười đến mức nghiêng ngả cả người.

3.