Tôi là một đứa cuồng chị gái.
Khi biết tin chị tôi sắp phải liên hôn, gả cho trưởng tử nhà họ Phó là Phó Ngạn An, người lớn hơn chị năm tuổi.
Tôi đã khóc ròng rã ba ngày ba đêm.
“Chị ơi, em không nỡ xa chị đâu.
Rời xa chị rồi thì ai xem em như bảo bối nữa?
Em mất chị chẳng khác nào cá gặp cạn, không thể sống nổi một giây nào hết."
Mẹ tôi xách cổ áo lôi tôi dậy:
“Đừng khóc nữa, gả đi rồi hai đứa tụi bay vẫn ở chung một chỗ thôi."
Tôi nghe không hiểu:
“Ý là sao mẹ?"
“Nhà họ Phó có hai đứa con trai, chị con gả cho thằng lớn, con gả cho thằng nhỏ."
Không nói sớm!
Đối với một đứa cuồng chị gái như tôi mà nói, gả cho ai không quan trọng, quan trọng là có thể tiếp tục ở bên cạnh chị gái.
Tôi vui vẻ hớn hở chuẩn bị gả đi.
Kết quả lại chờ đến tin dữ đối tượng liên hôn đổi thành Phó Ngạn An...