“Hạ Hạ, buổi tối em đi cùng tôi đến tham dự một bữa tiệc đính hôn nha."

“Của ai vậy anh?"

“Của em gái một người bạn thân của tôi."

Em gái của bạn thân, nghĩ bụng chắc chắn cũng là người nằm trong cùng một cái vòng tròn giới thượng lưu giàu có của Phó Ngạn An rồi.

Tuy rằng bản thân tôi xưa nay vốn không hề thích mấy cái bộ quần áo gấm vóc lụa là xa hoa lộng lẫy đó cho lắm, nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên tôi chính thức bước chân vào vòng tròn xã giao của anh ta với tư cách là người vợ hợp pháp sau khi kết hôn, thế nên trong lòng ít nhiều gì cũng cần thiết phải coi trọng chú ý một chút mới được.

Tôi đã tự tay lựa chọn một chiếc váy hai dây bằng chất liệu lụa satin màu xanh lục bảo vô cùng sang trọng, cẩn thận trang điểm một lớp phấn son nhạt nhòa tinh tế.

Thế nhưng, tôi lại hoàn toàn quên bẵng mất đi cái sự tình nhiệt độ thời tiết đang đột ngột hạ thấp giảm mạnh xuống một cách đột ngột.

Cơn gió lạnh thổi qua vù vù, lạnh đến mức khiến cả cơ thể tôi không ngừng run rẩy nổi hết cả da gà da vịt lên.

Phó Ngạn An nhíu c.h.ặ.t đôi lông mày lại hỏi:

“Em không thấy lạnh sao?"

Anh ta định cởi chiếc áo khoác ngoài của mình ra để khoác lên người cho tôi, tôi liền lên tiếng từ chối, cái miệng cứng đờ cãi cố:

“Cái này người ta gọi là thời trang phang thời tiết đó anh biết không."

“Nếu như em đang lo ngại giữ thể diện cho tôi thì hoàn toàn không cần thiết phải làm như vậy đâu, cứ thế nào cảm thấy thoải mái dễ chịu nhất thì làm thế đó là được rồi."

Một câu nói nghe qua sao mà quen tai đến thế.

Lần đầu tiên hai đứa gọi điện thoại cho nhau, anh ta dường như cũng từng nói qua một câu y hệt như vậy thì phải.

Phó Ngạn An nhìn thấy tôi vẫn đứng im bất động tại chỗ liền có chút bực dọc kéo tay tôi đi thẳng ngược trở vào trong nhà, mở toang cánh cửa tủ quần áo chứa toàn bộ đồ mùa thu đông của tôi ra.

Anh ta bắt đầu tự tay giúp tôi lựa chọn quần áo phù hợp.

Áo hoodie, áo len, áo khoác dạ dáng dài, quần nỉ ống rộng, quần ống loe, quần jean...

Tôi liếc mắt nhìn qua một lượt hỏi:

“Mặc mấy cái đồ này liệu có phải là hơi quá mức không được chính thức trang trọng quá rồi không anh?"

Phó Ngạn An lựa chọn lấy một chiếc áo len màu xám tro rồi nói:

“Thể diện của một người đàn ông làm chồng không cần thiết phải dựa vào trang phục quần áo trên người của người vợ để mà tranh giành giành giật lấy về đâu."

“..."

Nghĩ lại năm xưa bố tôi yêu thương che chở cho mẹ tôi đến nhường nào đi chăng nữa, thì mỗi khi hai người cùng nhau sánh bước xuất hiện tham dự mấy cái sự kiện hoạt động lớn của giới thượng lưu, cho dù thời tiết có lạnh giá thấu xương đến đâu đi chăng nữa thì mẹ tôi vẫn phải diện mấy bộ váy đầm lộng lẫy làm chủ đạo để cho hợp thể thống.

Bao gồm cả tôi và chị gái tôi nữa, vì cái gọi là thể diện của gia tộc mà đã phải c.ắ.n răng chịu đựng hết lần này đến lần khác.

Một câu nói của Phó Ngạn An giống như một gáo nước lạnh giúp tôi hoàn toàn bừng tỉnh hiểu ra mọi chuyện.

Giống như vừa mới được ăn một viên kẹo định tâm vậy, tôi dứt khoát quay người đi thay ngay chiếc áo len màu xám tro cùng với chiếc quần nỉ ống rộng mà anh ta vừa mới lựa chọn xong, trông vừa dịu dàng lại vừa mang theo một chút lười biếng ung dung tự tại.

Buổi tiệc đính hôn đến tận buổi tối mới chính thức bắt đầu diễn ra.

Khoảng thời gian trống còn lại vẫn còn rất nhiều, có thể làm được rất nhiều chuyện khác nhau nữa.

Cái thời hạn ước định hai tháng năm xưa, thực ra từ lâu đã đến kỳ hạn rồi.

Thế nhưng anh ta lại cứ chậm chạp mãi không chịu chủ động mở miệng nhắc tới cái chuyện đó.

Tôi đi chân trần giẫm lên trên mặt t.h.ả.m trải sàn mềm mại, bước đi nhẹ nhàng êm ái giống như một chiếc lông vũ khẽ lướt qua vậy.

“Phó Ngạn An."

Phó Ngạn An đang bận rộn treo chiếc váy dây của tôi vào trong tủ quần áo liền quay đầu lại hỏi:

“Có chuyện gì vậy em?"

“Cũng không có chuyện gì lớn lao đâu ạ."

Tôi chăm chú nhìn chằm chằm vào anh ta, khẽ l/iếm l/iếm bờ môi một cái:

“Chỉ là... tự dưng em cảm thấy muốn được hôn anh quá hà."

Không đợi anh ta kịp mở miệng đáp lời, tôi đã nhón hai gót chân lên, rụt rè chủ động cạy mở bờ môi của Phó Ngạn An ra.

Phó Ngạn An dùng hai bàn tay to lớn siết c.h.ặ.t lấy vòng eo thon gọn của tôi, tùy ý để cho chiếc lưỡi nhỏ nhắn của tôi tiến vào bên trong khoang miệng quấy rầy.

Rất nhanh sau đó, anh ta đã hoàn toàn giành lại quyền chủ động kiểm soát trận chiến.

Sự khắc chế và chín chắn chững chạc thường ngày đã triệt để nứt ra từng vết rạn nứt lớn, sự chiếm hữu mạnh mẽ và bá đạo ngang tàng đã hoàn toàn thay thế cho mọi thứ trước đó.

Cái việc hôn môi này quả thật là một lần lạ hai lần quen mà.

Đây đã là lần thứ tư hai đứa hôn môi với nhau rồi.

Có thêm nhiều hơn một chút sự bốc đồng nóng nảy, và cũng có thêm nhiều hơn một chút sự rung động của con tim.

14

Tôi khoác tay Phó Ngạn An cùng nhau bước chân vào bên trong sảnh tiệc đính hôn hoành tráng.

Những vị khách nam thanh nữ tú đang bận rộn nâng ly đổi chén chúc tụng qua lại ở bên trong sảnh tiệc, nhao nhao đổ dồn hết mọi ánh mắt tập trung nhìn về phía hai chúng tôi.

Trong ánh mắt của bọn họ có sự dò xét, tò mò, đ.á.n.h giá, và cũng có cả sự tán thưởng ngưỡng mộ nữa, thế nhưng tuyệt đối không có một ai dám mặt dày mày dạn tiến lại gần trước mặt để nói mấy lời ra nói vào không hay ho gì cả.

“Phó Ngạn An, có phải là vì cái địa vị xã hội của anh quá mức cao sang quyền quý rồi không vậy?

Em có cảm giác như bọn họ đều đang vô cùng ngưỡng mộ hâm mộ em vậy đó."

“Sự nỗ lực cố gắng của người làm chồng, chính là niềm vinh quang tự hào của người làm vợ."

Tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng, trong một khoảnh khắc liền mượn oai hùm mà cao điệu lên hẳn:

“Thật vậy sao anh?

Vậy thì lát nữa em nhất định phải thể hiện khoe khoang cho thật tốt mới được nha."

Phó Ngạn An nhìn thấy vài người đối tác làm ăn lớn liền giơ ly rượu lên tiến qua đó hàn huyên thảo luận công việc vài câu ngắn ngủi.

“Anh Phó, anh đến rồi ạ."

Một cô gái đang bước nhanh tiến lại gần phía hai chúng tôi diện một chiếc váy đầm dạ hội dáng bồng bềnh màu đỏ rực rỡ ch.ói mắt, lớp trang điểm trên mặt vô cùng tinh tế xảo quyệt, dịu dàng thục nữ giống như dòng nước mùa thu vậy.

Cô ấy chắc chắn chính là nhân vật chính của buổi tiệc đính hôn đêm ngày hôm nay rồi, vị tiểu thư nhà họ Chu - Chu Tâm Di.

Cô ấy quay sang nhìn tôi, trên mặt nở một nụ cười vô cùng rạng rỡ:

“Em chào chị dâu ạ."

“Chào em."

Đi cùng với cô ấy tiến lại gần chính là một người đàn ông có vóc dáng cao ráo, diện mạo vô cùng tuấn tú lịch lãm.

Người đàn ông này tôi có quen biết...

“Để em giới thiệu với hai người một chút nha, đây chính là vị vị hôn phu của em, Giang Hằng."

Giang Hằng.

Mối tình đầu năm xưa của tôi.

Hai đứa yêu nhau chưa được bao lâu thì anh ta đột ngột biến mất tăm mất tích suốt mấy tháng trời ròng rã, cuối cùng chỉ gửi lại vỏn vẹn đúng một dòng tin nhắn ngắn ngủi để tuyên bố chia tay với tôi, người bạn trai cũ năm xưa của tôi.

Đã gần một năm trời trôi qua không gặp mặt nhau rồi.

Anh ta so với năm xưa trông càng lúc càng có vẻ hăng hái hào hùng tràn đầy khí thế hơn trước rất nhiều, cái khí trường tỏa ra từ trên người anh ta lúc này đã hoàn toàn có đủ năng lực để chống đỡ nổi một bộ âu phục đắt đỏ sang trọng như thế này rồi.

Trong khoảnh khắc hai bên đối mắt nhìn thẳng vào nhau, trong ánh mắt của anh ta khẽ lướt qua một tia kinh ngạc chấn động tột cùng, nhưng rất nhanh sau đó, mọi thứ lại nhanh ch.óng khôi phục trở về với sự bình lặng vốn có của nó.

Giống như hai người xa lạ chưa từng quen biết gặp mặt nhau bao giờ vậy, anh ta khách sáo lịch sự thốt ra một câu chào hỏi:

“Xin chào cô, Hạ tiểu thư."

Gặp mặt nhau mà giả vờ như không quen biết, có lẽ chính là một cái kết cục tốt đẹp nhất cho một đoạn tình cảm đã qua trong quá khứ rồi.

Tôi khựng lại một nhịp ngắn ngủi, lên tiếng chúc mừng:

“Chúc hai người đính hôn vui vẻ nha."

Nhân viên phục vụ bưng một khay rượu champagne đi tới, Chu tiểu thư định giơ tay lên lấy một ly liền bị Giang Hằng nhanh ch.óng vươn tay ra ngăn cản lại, anh ta dùng một chất giọng vô cùng ôn nhu dịu dàng lên tiếng nhắc nhở:

“Em lại quên mất việc bản thân mình hiện tại không thể uống rượu được nữa rồi sao."

“Chẳng phải là vì có anh ở bên cạnh em rồi đó sao?"

Chỉ qua vài câu đối thoại ngắn ngủi ngắn ngủi như vậy thôi, cũng không khó để có thể nhìn ra được mối quan hệ tình cảm giữa hai người bọn họ đang vô cùng ngọt ngào và hạnh phúc biết bao nhiêu.

Cố nhân gặp lại nhau, giống như việc tự tay nhổ một củ cải từ dưới lòng đất lên vậy, lúc nào cũng sẽ không tránh khỏi việc vô tình nhổ ra kèm theo một chút bùn đất dính bết ở xung quanh.

Mấy cái ký ức kỷ niệm năm xưa trong quá khứ, chính là những đốm bùn đất dơ bẩn lấm lem đó.

Cái lý do chia tay năm xưa, cho đến tận ngày hôm nay tôi vẫn còn ghi nhớ rõ mòn một trong đầu.

“Hạ Hâm, khoảng cách giữa hai chúng ta thực sự là quá mức lớn lao quá rồi, anh lúc nào cũng phải chạy thục mạng ở phía sau lưng để đuổi theo bước chân của em, anh thực sự cảm thấy mệt mỏi và kiệt sức lắm rồi."

Anh ta từng nói, ở bên cạnh tôi khiến anh ta cảm thấy cả thể xác lẫn tinh thần đều vô cùng mệt mỏi rã rời.

Chu tiểu thư có gia thế bối cảnh gia tộc vượt trội hơn hẳn nhà tôi rất nhiều, vậy mà anh ta lúc này lại có thể nở một nụ cười hạnh phúc rạng rỡ đến như vậy ở bên cạnh cô ấy.

Là vì năm xưa anh ta yêu tôi chưa đủ sâu đậm sao?

Hay là vì, cái suy nghĩ quan niệm sống của anh ta đã xảy ra sự thay đổi lớn rồi?

Từng ly rượu vang đỏ cứ thế liên tục được trôi tuột vào trong bụng tôi.

Đến khi Phó Ngạn An đi tìm được tôi thì đầu óc tôi đã có chút choáng váng quay cuồng mất rồi.

Anh ta liền nhanh ch.óng đưa tôi rời khỏi buổi tiệc trước thời hạn.

Trên suốt quãng đường trở về nhà, tôi yếu ớt tựa đầu nép c.h.ặ.t vào trong l.ồ.ng ng/ực vững chãi của Phó Ngạn An.

“Anh từng nói với em rằng, trên đời này ai mà chẳng có một đoạn quá khứ của riêng mình chứ.

Giang Hằng, anh ta chính là đoạn quá khứ đó của em sao anh?"

Anh ta đã tự mình nhìn ra được hết mọi chuyện rồi.

Tôi vốn dĩ cũng không hề có ý định muốn giấu giếm anh ta chuyện này làm gì:

“Chính là anh ta đó ạ."

7.

Chương 6 - Chị Gái Kết Hôn, Tôi Cũng Kết Hôn - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia