“Phó Ngạn An sau khi kết thúc ván cờ tướng với bố tôi liền đi thẳng đến phòng ngủ của tôi để ngồi đợi tôi ở đó.”

Lúc tôi bước chân vào phòng thì anh ta đang lật giở mấy cuốn album ảnh chụp hồi còn nhỏ của tôi ra xem.

Có tận mấy xấp ảnh dày cộp liền, được xếp đặt theo một thứ tự thời gian rõ ràng từ ảnh chụp lúc đầy tháng cho đến ảnh chụp lúc khoảng mười tuổi.

“Hồi còn nhỏ em trông xấu xí lắm, hay là anh nhìn em của bây giờ đi nè, em của bây giờ xinh đẹp biết bao nhiêu."

“Không có xấu xí đâu, trông vô cùng đáng yêu mà."

Phó Ngạn An yêu thích không buông tay, tôi có ý đồ muốn giật lại cuốn album nhưng không thành công.

“Hạ Hạ, bố mẹ em nhất định là yêu thương em nhiều lắm, cho nên mới chụp cho em nhiều ảnh như thế này để ghi lại từng khoảnh khắc tuổi thơ của em."

“..."

Trong lời nói của Phó Ngạn An ẩn chứa một chút cảm xúc ngưỡng mộ hâm mộ nhàn nhạt.

Tôi nhận ra sự sa sút trầm lắng trong tâm trạng của anh ta liền rụt rè thử hỏi:

“Anh... hồi còn nhỏ anh không có ảnh chụp nào sao?"

“Từng có một tấm ảnh chụp lúc ba tuổi, sau đó các bậc trưởng bối trong nhà xảy ra cãi vã lớn, tấm ảnh đó bị ném thẳng vào trong lò lửa thiêu rụi thành tro mất rồi.

Tôi hiện tại đã sắp sửa không còn nhớ nổi dáng vẻ của chính bản thân mình trên tấm ảnh đó trông ra sao nữa rồi."

Tôi từng được nghe kể qua về mấy chuyện bí mật riêng tư của nhà họ Phó.

Mối quan hệ tình cảm giữa bố và mẹ của Phó Ngạn An xưa nay vốn không hề tốt đẹp gì cho cam.

Bố mất sớm, người mẹ thì đối với hai anh em bọn họ từ nhỏ đến lớn đều là mặc kệ không thèm quan tâm dòm ngó tới nửa bước.

Một mình Phó Ngạn An phải tự mình chống đỡ gồng gánh cả một tập đoàn họ Phó to lớn nguy nga như vậy, sẵn tiện một tay nuôi nấng bảo bọc đứa em trai khôn lớn thành người.

Anh ta là người thừa kế duy nhất được định sẵn từ trước, nên từ nhỏ đã bắt đầu phải tiếp nhận sự giáo d.ụ.c bồi dưỡng vô cùng nghiêm ngặt, những thứ cần thiết phải học hành tiếp thu vô cùng nhiều, yêu cầu đặt ra cực kỳ khắt khe tàn nhẫn, cụ thể có thể lấy chị gái tôi ra làm hình mẫu tham khảo đối chiếu.

Có thể tưởng tượng được ra rằng, Phó Ngạn An đã phải trải qua một cuộc sống vất vả và khổ cực đến nhường nào.

Trong lòng tôi bỗng chốc dâng trào lên một niềm thương cảm xót xa nhàn nhạt.

“Nếu như anh thích chụp ảnh đến như vậy thì sau này em có thể giúp anh chụp thật nhiều ảnh nha.

Như vậy thì đến sau này khi anh già nua răng rụng tóc bạc, chân tay run rẩy đi đứng không vững nữa rồi thì anh vẫn có thể cầm lấy mấy tấm ảnh đó ra để hồi tưởng lại một thời tuổi trẻ ba mươi tuổi hăng hái hào hùng tràn đầy khí thế của chính mình."

“Đến lúc đó em vẫn còn ở bên cạnh để bầu bạn với tôi chứ?"

Phó Ngạn An quay đầu sang nhìn thẳng vào mắt tôi hỏi.

Tôi cẩn thận suy ngẫm trầm tư một lát, đối với một cuộc hôn nhân kết hợp liên hôn loại này của hai chúng tôi mà nói:

“Nếu như không có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra thì hai chúng ta chắc là sẽ làm vợ chồng của nhau cả đời luôn đó chứ."

“Hơn nữa, bây giờ hai chúng ta đã kết hôn với nhau rồi, bố mẹ của em thì cũng chính là bố mẹ của anh vậy thôi."

“Bọn họ cũng sẽ yêu thương anh thật nhiều mà, rể hiền thì cũng giống như nửa đứa con trai trong nhà vậy đó."

Hai bàn tay tôi chống ngược ra phía sau mặt giường, thong thả ung dung đung đưa hai cái chân nhỏ qua lại.

“Hạ Hạ."

Phó Ngạn An vỗ vỗ vào vị trí trống bên cạnh mình, ra hiệu bảo tôi ngồi xích lại gần qua đó.

“Có chuyện gì vậy anh?"

Tôi ngồi dịch qua bên cạnh anh ta, trong lòng tràn đầy sự tò mò khó hiểu.

Phó Ngạn An nâng lấy gương mặt tôi, vô cùng lịch sự và lịch thiệp mở miệng hỏi:

“Tôi có thể hôn em được không?

Hạ Hạ."

12

Ở ngay bên trong phòng ngủ riêng tư của chính mình, cùng với người chồng mới cưới của mình ôm nhau hôn môi, trong lòng luôn có một cảm giác căng thẳng tội lỗi giống như là đang bị chính bản thân mình của thời thiếu nữ năm xưa đang âm thầm nhìn trộm vậy.

Không biết đã trôi qua bao lâu rồi, hai cái chân của tôi đã có chút bủn rủn vô lực, Phó Ngạn An liền bế thốc tôi lên đặt ngồi tựa trên đùi của anh ta.

Bàn tay thon dài vốn dùng để cầm b/út ký kết mấy bản hợp đồng kinh tế lớn của anh ta lúc này đang khẽ vuốt ve mơn trớn đôi môi của tôi, giúp tôi lau đi từng chút một vệt son môi bị lem nhem loang lổ ra ngoài viền môi.

Động tác của anh ta vô cùng thong thả thong dong không chút vội vàng, cứ ma sát qua lại như vậy, dần dần sinh ra một luồng hơi nóng ấm áp, luồng hơi nóng đó không ngừng lan tỏa, leo trèo lên khắp tứ chi bách hài của cơ thể tôi.

Tôi lên tiếng giục giã:

“Được...

được chưa anh?"

“Vẫn chưa được đâu."

Tôi muốn đứng dậy rời đi liền bị Phó Ngạn An dùng lực ôm c.h.ặ.t lấy cơ thể không cho nhúc nhích.

Không gian xung quanh yên tĩnh đến mức khiến người ta quên mất cả việc phải hít thở, chỉ còn nghe thấy rõ mòn một tiếng nhịp tim đập thình thịch liên hồi của đôi bên.

“Hạ Hạ, em đừng có lúc nào cũng đổ dồn hết mọi sự chú ý tập trung vào trên người của bọn Thịnh An như vậy nữa có được không."

“Chuyện này có liên quan trực tiếp đến hạnh phúc cả đời của chị gái em mà, em không tự mình chăm chú dòm ngó nhìn chừng thì trong lòng không cách nào yên tâm nổi đâu."

Phó Ngạn An lộ vẻ mặt tủi thân sa sút:

“Vậy còn chuyện hạnh phúc của hai chúng ta thì sao đây?"

“Cái gì cơ?"

Tôi bỗng chốc bị câu hỏi của anh ta làm cho đứng hình đứng máy mất rồi.

Phó Ngạn An giữ c.h.ặ.t lấy hai bả vai của tôi để giữ cho tôi ngồi ngay ngắn lại:

“Hạ Hạ, hai chúng ta mới là vợ chồng của nhau mà."

“Là liên hôn thôi mà."

Tôi âm thầm lý nhí bổ sung thêm vào một cái từ định ngữ để tu sức cho câu nói.

Phó Ngạn An nhấn mạnh từng chữ một:

“Là liên hôn, nhưng cũng có thể biến thành một cặp vợ chồng thực sự ngoài đời thực được vậy."

“..."

Vợ chồng thực sự, điều này đồng nghĩa với việc đôi bên phải hoàn toàn giao phó chân tâm và tình cảm thực sự của mình cho đối phương nắm giữ.

Bố tôi và mẹ tôi năm xưa cũng là vì liên hôn gia tộc mà kết hợp lại với nhau.

Mấy dì giúp việc lớn tuổi trong nhà từng kể lại rằng, khoảng thời gian trước đó hai người bọn họ luôn sống với nhau theo kiểu tương kính như tân khách sáo vô cùng, cho đến tận năm thứ ba sau khi kết hôn, sau khi sinh ra chị gái tôi thì mới bắt đầu có được cái dáng vẻ ân ái của một cặp vợ chồng thực sự.

Cái xác suất để có thể từ mối quan hệ đối tác làm ăn biến thành tình yêu chân chính thực sự loại này, quả thật là quá mức nhỏ bé và xa vời quá rồi, phần lớn mọi người đều chọn cách thân ai nấy lo đường ai nấy đi ra ngoài chơi bời riêng để giữ cho cuộc hôn nhân được kéo dài lâu bền, mà cũng có một số ít trường hợp nửa đường lún sâu vào lưới tình, để rồi đến cuối cùng không cách nào chấp nhận nổi sự phản bội của đối phương mà phải nhận lấy một cái kết cục vô cùng thê t.h.ả.m và bi kịch.

Tôi không dám dễ dàng tự mình dấn thân vào thử nghiệm cái việc mạo hiểm loại này.

Phó Ngạn An có lẽ cũng đã đoán biết được phần nào suy nghĩ đang diễn ra trong đầu tôi nên anh ta cũng không có nói thêm điều gì nữa cả.

Chỉ là kể từ sau ngày hôm đó trở đi, anh ta thường xuyên mang theo một đống công việc tài liệu về nhà để xử lý, khoảng thời gian anh ta ở bên cạnh để bầu bạn với tôi càng lúc càng trở nên dài hơn rất nhiều.

Anh ta đang dùng chính hành động thực tế của mình để chứng minh cho tôi thấy rõ quyết tâm của anh ta lớn đến nhường nào.

Ban đầu, tôi quả thật là có chút không quen cho lắm.

Thường xuyên quên mất đi sự hiện diện của anh ta ở trong nhà, cứ thế mặc mấy bộ đồ ngủ rộng thùng thình xộc xệch bước ra ngoài phòng khách, rồi đụng mặt nhìn thẳng vào mắt nhau với anh ta một cách vô cùng ngượng ngùng.

Nhưng rồi dần dần theo thời gian trôi qua.

Mỗi khi có món đồ đạc gì đó tìm không thấy, tôi liền tìm Phó Ngạn An giúp đỡ.

Kính áp tròng không cách nào tự mình tháo ra được, tôi liền lên tiếng cầu cứu Phó Ngạn An.

Mỗi khi ăn trúng miếng thịt mỡ mà mình ghét nhất, tôi liền trực tiếp gắp bỏ vào trong chén của Phó Ngạn An.

Ly trà sữa uống không hết, tôi liền thuận tay đưa qua cho Phó Ngạn An uống nốt...

Mỗi khi anh ta ngồi ở ngoài sân vườn để đọc sách, tôi liền ôm lấy bảng vẽ tranh đi tìm một góc bóng râm mát mẻ nào đó để ngồi vẽ tranh ký họa.

Đã nói trước là vẽ phong cảnh thiên nhiên rồi mà, nhưng đến cuối cùng bức tranh vẽ ra được lại là hình ảnh Phó Ngạn An đang cúi đầu trầm tư suy nghĩ, cùng với từng khóm hoa bách hợp mùa thu đang nở rộ ở phía sau lưng anh ta.

Mỗi khi Phó Ngạn An ngồi check mail trả lời thư điện t.ử công việc, tôi liền ngồi ở ngay bên cạnh anh ta để bóc quýt ăn ngon lành.

Ăn trúng quả quýt nào chua lè chua lét, tôi liền sinh ra tâm ý nghịch ngợm xấu xa đưa đến tận bên miệng ép anh ta ăn thử, nhìn thấy anh ta bị vị chua làm cho nhăn mặt nhíu mày đến mức méo xệch cả mồm là tôi lại được một trận cười khà khà vô cùng đắc ý.

Thế nhưng tôi chỉ mới đắc ý ăn mừng chiến thắng được chưa đầy vài giây đồng hồ ngắn ngủi thì đã bị Phó Ngạn An dùng lực ấn c.h.ặ.t cơ thể ngã nhào ra trên mặt ghế sofa, đem toàn bộ vị chua loét kia thông qua nụ hôn mà truyền ngược trở lại hết vào trong khoang miệng của tôi không sót một chút nào.

Ban đầu vốn dĩ chỉ là muốn cùng nhau đùa giỡn quậy phá một chút cho vui cửa vui nhà thôi mà, nhưng đến cuối cùng lại biến thành cảnh tượng ở trên ghế sofa không ngừng vang lên từng tiếng rên rỉ mập mờ đầy vẻ ái muội dồn dập.

Một tháng trôi qua, rồi hai tháng trôi qua.

Nếu như cái cách sống chung như thế này được xem là một cặp vợ chồng đang cùng nhau trải qua những ngày tháng sinh hoạt đời thường bình dị.

Vậy thì thử một lần, xem ra cũng không phải là không thể được.

6.