“Sau khi bố của Phó Ngạn An qua đời vì bạo bệnh, sức khỏe của mẹ Phó cũng không được tốt cho lắm, bà đã dọn về quê cũ ở thành phố Hàng Châu từ nhiều năm trước để an dưỡng tuổi già.”

Căn nhà họ Phó rộng lớn nguy nga như vậy mà chỉ có hai người tôi và Phó Ngạn An cùng nhau dùng bữa cơm.

Thật sự trông quá mức trống trải và vắng vẻ.

Tôi âm thầm dò hỏi:

“Phó Ngạn An, thường thì khi nào em trai anh bọn họ mới trở về nhà cổ ở vậy anh?"

Phó Ngạn An lên tiếng đính chính:

“Cũng là em trai của em nữa."

“Ồ, em trai của hai đứa mình."

Tôi lập tức đổi miệng ngay tức khắc.

“Mỗi thứ sáu tuần."

Điều này đồng nghĩa với việc tôi còn phải đợi thêm tận ba ngày nữa thì mới có thể được gặp mặt chị gái của mình.

Lòng đau như tro tàn.

Tôi đem bữa sáng trong miệng ra làm thời gian mà gặm nhấm một cách bực dọc.

Sau bữa ăn, tôi gửi tin nhắn cho chị gái.

Không có hồi âm trở lại.

Đã sắp chín giờ sáng rồi, chẳng lẽ chị vẫn còn chưa ngủ dậy sao?

Đồng hồ sinh học của chị tôi xưa nay luôn là cứ hễ đến bảy giờ đúng là nhất định phải thức dậy bước xuống giường rồi cơ mà.

Tôi khoanh chân ngồi bó gối trên ghế sofa suy nghĩ vẩn vơ, Phó Ngạn An quần áo chỉnh tề chỉnh chu bước đến bên cạnh tôi.

“Có muốn cùng tôi đến công ty xem thử một chút không em?"

“Có thể được sao anh?"

“Đương nhiên là được rồi."

Tiến vào một môi trường làm việc mới hoàn toàn sẽ có lợi cho việc kích thích đại não, giúp khơi nguồn ra những ý tưởng sáng tạo mới mẻ.

Tôi nhanh ch.óng trang điểm nhẹ nhàng qua loa một chút, thay một bộ quần áo chính thức trang trọng rồi xuất phát.

Sau khi bước xuống xe, Phó Ngạn An nâng cánh tay mình lên, ra hiệu cho tôi khoác tay vào.

Tôi ngập ngừng do dự:

“Như vậy có phải là hơi quá mức cao điệu gây chú ý quá rồi không anh?"

“Hạ Hạ, chúng ta là vợ chồng hợp pháp mà."

Được rồi, tôi đã bị thuyết phục hoàn toàn bởi lời nói của anh ta.

Kể từ khoảnh khắc bước chân vào cánh cửa lớn của công ty, đã có rất nhiều ánh mắt đổ dồn tập trung vào trên người tôi.

“Đây chính là phu nhân của Phó tổng sao?

Trông trẻ trung quá đi mất."

“Tôi cứ tưởng Phó tổng nhà mình định ôm đống công việc đó mà sống độc thân thắt lưng buộc bụng cả đời luôn chứ, không ngờ đùng một cái lại kết hôn nhanh ch.óng đến thế."

“Không phải chứ, cái tên lột da Phó này sao số mệnh lại tốt đến như vậy chứ hả?

Thường ngày thì bóc lột ép uổng tụi mình ra bã, còn bản thân thì lại ôm người vợ xinh đẹp mĩ miều vào lòng."

“Đúng là trâu già gặm cỏ non mà, khinh bỉ khinh bỉ."

“Suỵt nhỏ cái miệng lại chút đi, cẩn thận kẻo bị con trâu già kia nghe thấy được là cuốn gói xéo đi không kịp ngáp bây giờ đó."

Thính lực của tôi vô cùng nhạy bén.

Mấy lời bàn tán xôn xao bàn ra tán vào của mấy nhân viên kia đều bị tôi nghe thấy không sót một chữ nào.

Trâu già gặm cỏ non.

Phó Ngạn An, con trâu già, nghé ọ nghé ọ nghé ọ.

Tôi liên tưởng đến cái hình ảnh đó ở trong đầu.

“Em đang cười cái gì vậy?"

Phó Ngạn An dừng bước, đầy hứng thú nhìn tôi hỏi.

Khóe miệng tôi lập tức thu lại:

“Em có cười đâu chứ?"

“Có mà."

Tôi nhất quyết không chịu thừa nhận:

“Nhất định là mắt anh nhìn nhầm rồi đó."

“..."

Phó Ngạn An cảm thấy cô chắc là đang xem bản thân anh như một tên mù lòa rồi.

9

Dùng dấu vân tay để bước vào thang máy chuyên dụng dành riêng cho tổng giám đốc.

“Sau này muốn đến gặp tôi thì cứ trực tiếp đi thẳng lên tầng này là được rồi."

Tôi cũng không hề khách sáo một chút nào cả:

“Anh cứ yên tâm đi, có thời gian rảnh rỗi là em sẽ đến quấy rầy làm phiền anh liền hà."

“Được thôi, tôi đợi em đến quấy rầy tôi đây."

Khóe môi Phó Ngạn An khẽ cong lên thành một đường cong tuyệt đẹp, tiếng cười trầm thấp và đầy vẻ ngậm ngùi hàm súc.

Ánh mắt anh ta nhìn tôi nóng rực như lửa đốt, tôi giả vờ cúi đầu nhìn xuống mặt đất để né tránh ánh nhìn đó đi.

Văn phòng làm việc của Phó Ngạn An nằm ở tầng hai mươi tám, đứng trước tấm kính sát đất lớn có thể thu hết toàn bộ phong cảnh của cả thành phố vào trong tầm mắt một cách dễ dàng.

Phó Ngạn An thật sự bận rộn đến mức tối tăm mặt mũi.

Chưa đầy mười phút trôi qua mà thư ký đã mang vào năm xấp tài liệu cần thiết phải duyệt qua để ký tên đóng dấu.

Lại còn có một cuộc họp trực tuyến chuẩn bị khai mạc, là dự án hợp tác với một công ty lớn của nước Pháp.

Mấy cái từ tiếng Pháp trắc trở khó phát âm như vậy mà lại được thốt ra từ trong miệng anh ta một cách vô cùng cao cấp và lưu loát mượt mà, mấy cái thuật ngữ chuyên ngành được vận dụng vô cùng thành thạo điêu luyện, khiến người nghe có cảm giác như được tắm gió xuân vô cùng dễ chịu.

Chuyến hành trình du lịch vòng quanh thế giới vừa qua, trạm dừng chân cuối cùng của tôi chính là nước Pháp.

Tôi cũng từng học lỏm được vài câu tiếng Pháp bồi, phát âm nghe giống như có đờm mắc nghẹn ở trong cổ họng vậy, cứ ú ớ không rõ ràng đầu đuôi ngọn ngành ra sao.

Cuối cùng đành phải từ bỏ chịu thua, lựa chọn sử dụng máy phiên dịch cho nhanh.

Quả nhiên là cái thứ gọi là ngôn ngữ này, việc học hành tiếp thu nó thật sự là phải phân chia tùy thuộc vào từng người một mà thôi.

Ánh sáng từ tấm kính sát đất lớn phản chiếu rọi vào bên trong phòng, những chiếc lá xanh của chậu cây cảnh đặt trên bục cửa sổ khẽ đung đưa qua lại, Phó Ngạn An ngồi trước màn hình máy tính đang ngay ngắn dáng người, tập trung cao độ tinh thần để làm việc.

Đột nhiên l.ồ.ng ng/ực tôi dâng trào lên một niềm khao khát thôi thúc muốn được sáng tác nghệ thuật.

Tôi lấy tập giấy vẽ ký họa và b/út vẽ từ trong túi xách của mình ra, ánh mắt chăm chú ghi lại từng cử động, từng trạng thái tĩnh lặng của người đàn ông trước mặt.

Tiếng ngòi b/út ma sát sột soạt vang lên trên mặt giấy, phác họa ra từng nét vẽ, từng đường nét một.

Chưa đầy một lát sau, gương mặt của Phó Ngạn An đã hiện lên vô cùng sống động trên mặt giấy vẽ.

Đêm ngày hôm qua chính là gương mặt này đây, bị d.ụ.c vọng nhuộm đẫm một màu mờ mịt, đứng ở một khoảng cách gần trong gang tấc với chính bản thân mình.

Gương mặt tôi bỗng chốc nóng bừng lên, trái tim không cách nào bình lặng trở lại được nữa.

Tôi vội vàng chạy trốn đến phòng trà nước, dùng máy làm đá múc ra hơn nửa ly đá viên, đổ thêm nước lọc vào rồi ngửa cổ uống cạn sạch.

Vừa vặn đúng vào thời gian nghỉ giải lao của nhân viên nên phòng trà nước lúc này vô cùng náo nhiệt.

Phần lớn mọi người đều đang tụ tập bàn tán xôn xao về mấy chuyện bát quái vụn vặt thường ngày của gia đình người ta.

Trong lúc đang thả lỏng tinh thần để đầu óc trống rỗng thì tôi lại vô tình nghe thấy được chuyện bát quái của chính bản thân mình.

“Mọi người đã nhìn thấy người vợ mới cưới của Phó tổng chưa vậy?

Nghe nói là người của nhà họ Hạ ở vùng Tân Thành đó, hai người bọn họ quen biết nhau qua xem mắt đó nha."

“Mọi người thử nói xem, nếu như vị tiểu thư nhà họ Trần kia mà biết tin Phó tổng đã kết hôn rồi thì liệu cô ta có tức giận đến mức phát điên lên luôn không nhỉ?"

“Suýt nữa thì quên, không muốn giữ lại cái công việc này nữa rồi hay sao mà còn dám mở miệng nhắc tới cô ta chứ, đó chính là điều cấm kỵ bất khả xâm phạm của Phó tổng đó biết chưa."

“Đừng nói nữa, đừng nói nữa, cẩn thận kẻo bị Phó tổng gọt đầu băm vằm ra bây giờ đó."

Trần tiểu thư, điều cấm kỵ không thể nhắc tới.

Xem ra đây chính là món nợ ân tình trong quá khứ của Phó Ngạn An rồi.

Tuy nhiên, trên đời này ai mà chẳng có một đoạn quá khứ của riêng mình chứ.

Dòng nước lạnh buốt trôi tuột vào trong cổ họng, trái tim tôi rốt cuộc cũng đã hoàn toàn bình tĩnh trở lại.

10

Theo phong tục tập quán của vùng Tân Thành.

Bốn ngày sau khi kết hôn, cặp vợ chồng mới cưới phải cùng nhau về nhà ngoại mặt.

Tôi rốt cuộc cũng đã được gặp lại chị gái của mình rồi, lập tức nhào tới ôm chầm lấy chị một cái thật c.h.ặ.t đầy thỏa mãn.

Phó Ngạn An và Phó Thịnh An tay xách nách mang mấy hộp quà cáp đi theo sát ở phía sau lưng hai chúng tôi.

“Anh hai, vợ của anh cũng thật là không biết nhìn sắc mặt người khác chút nào cả, thường ngày thì cứ thích gọi điện thoại bám lấy vợ em thì thôi đi không thèm chấp làm gì.

Em còn đang lù lù đứng ở đây cơ mà, cô ấy vậy mà lại trực tiếp đẩy em ra một bên luôn mới chịu chứ."

“Cô ấy là chị dâu của chú đó."

Phó Thịnh An nhỏ giọng lầm bầm lẩm bẩm oán hận:

“Vậy anh hai anh chẳng phải cũng là em rể của em sao, ui da đau quá..."

Cái m/ông của Phó Thịnh An vinh hạnh được nhận quy chế một cú đá trời giáng từ anh trai mình.

Sau khi bước chân vào cửa nhà.

Bố tôi lấy lý do là muốn cùng nhau đ.á.n.h một ván cờ tướng nên đã kéo Phó Ngạn An đi mất; mẹ tôi thì lấy lý do là muốn cùng nhau thảo luận bàn bạc về nghệ thuật nấu nướng nên đã kéo Phó Thịnh An đi theo.

Hai vị nhị lão phân chia công việc phối hợp vô cùng ăn ý nhịp nhàng, nhằm mục đích từ một góc độ bên lề để dò hỏi nghe ngóng về cuộc sống sau khi kết hôn của hai cặp đôi.

Vừa vặn thay, việc này đã tạo ra một cơ hội tốt để tôi và chị gái có thể cùng nhau nói mấy lời thì thầm riêng tư với nhau.

Tôi và chị gái đang kề sát bên nhau ôm ấp, vô tình liếc mắt một cái liền nhìn thấy một vết hằn đỏ mờ mịt do nụ hôn để lại ở ngay trước ng/ực của chị gái tôi.

Tôi không nhịn được kinh hô lên một tiếng:

“Chị ơi, hai người... hai người đã..."

Chị gái tôi vô cùng phóng khoáng và rộng rãi thừa nhận ngay:

“Là bị chú ch.ó nhỏ gặm trúng đó mà."

“..."

Tôi hoàn toàn nổ tung rồi.

Người chị gái thơm thơm mềm mại như một viên bánh nếp tuyết thiên sứ của tôi như vậy.

Cái tên Phó Thịnh An kia dựa vào cái tư cách gì chứ?

Anh ta dựa vào cái gì để trở thành chú ch.ó nhỏ của chị tôi chứ hả?

Cái tiến triển này của hai người bọn họ cũng là quá mức nhanh ch.óng quá rồi đó!

Tôi kéo chị gái đi sang một góc khuất bên cạnh, nhỏ giọng dặn dò kỹ lưỡng:

“Chị ơi, chị nhớ phải chú ý bảo vệ bản thân cho thật tốt đó nha.

Em nghe người ta nói trước khi kết hôn Phó Thịnh An chơi bời phóng túng lăng nhăng lắm đó, nhớ phải định kỳ đi bệnh viện làm kiểm tra sức khỏe tổng quát đó nha."

Chị gái tôi lộ vẻ nghi ngờ khó hiểu nhìn tôi:

“Không có đâu mà, anh rể của em lúc ở bên cạnh chị vẫn còn là lần đầu tiên của anh ấy đó chứ."

Tôi nhất quyết không tin:

“Đàn ông tụi nó làm gì có cái thứ gì để chứng minh đâu chứ, biết đâu chừng là anh ta đang dùng lời ngon tiếng ngọt để lừa gạt chị thì sao."

Chị tôi suy ngẫm trầm tư một lát:

“Chắc là không phải đâu em."

“Đêm đại hôn hôm đó, lần đầu tiên của anh ấy chỉ được có vỏn vẹn ba mươi giây mà thôi.

Sau đó thì tự mình tủi thân khóc lóc om sòm rồi rúc đầu vào lòng chị để tự thú nhận đó chứ."

⊙﹏⊙∥

Cái bí mật loại này có thật sự là thứ mà một đứa em gái như tôi có thể được nghe hay không vậy trời?

“Phó Ngạn An thì thế nào rồi?

Cái khía cạnh mặt kia của anh ấy có vấn đề gì trục trặc không hả em?"

Chị gái tôi quay ngược trở lại hỏi tôi, trong ánh mắt tò mò lộ rõ mười mươi mấy phần hóng hớt xem kịch vui.

“Em..."

Tôi ngập ngừng ngắc ngứ muốn nói lại thôi, chị gái tôi lập tức trở nên vô cùng nghiêm túc:

“Có vấn đề thật sao em?"

Đêm đại hôn hôm đó, tôi đã từng được tự mình trải nghiệm qua một lần rồi, vô cùng... vô cùng dũng mãnh và uy vũ kiên cường lắm.

“Không có vấn đề gì hết ạ."

Hai bàn tay tôi xua xua tạo thành cả một vùng bóng mờ ảo ảnh trước mặt.

Nghĩ đến một vài phân cảnh hình ảnh mập mờ nào đó, trong cổ họng bỗng nhiên cảm thấy khô khốc ngứa ngáy một cách kỳ lạ.

“Chị ơi, hai người đang cùng nhau nói chuyện gì mà vui vẻ vậy ạ?"

Phó Thịnh An là một kẻ vô cùng dính người, anh ta cũng chẳng thèm kiêng dè nể mặt mũi của tôi đang có mặt ở đây chút nào cả, cứ thế sà vào lòng chị tôi làm nũng đòi khen thưởng cầu ôm ấp.

Cuộc trò chuyện thì thầm riêng tư của hai chị em chúng tôi bị buộc phải gián đoạn giữa chừng.

“Chị ơi, em nhớ chị quá đi mất thôi."

Chị gái tôi có chút ngại ngùng xấu hổ khẽ đẩy đẩy anh ta ra một chút:

“Hâm Hâm vẫn còn đang đứng ở đây nhìn kìa."

“Ồ, em gái cũng có ở đây nữa hả, vừa nãy em không có nhìn thấy, thật là ngại quá đi mất nha."

Phó Thịnh An vừa nói chuyện vừa mang theo một vẻ mặt vô cùng đắc ý huênh hoang khoác tay ôm lấy bả vai của chị tôi, bộ dạng đó trông giống hệt như một vị tướng quân vừa mới đ.á.n.h thắng trận trở về vậy.

(⇀‸↼‶)

Nói thật lòng thì lúc này tôi thật sự vô cùng muốn vung tay vả cho anh ta vài cái bốp bốp cho bõ ghét quá đi mất.

Cướp mất chị gái của tôi đi thì cũng thôi đi, bây giờ ngay cả cái cách xưng hô độc quyền duy nhất của tôi dành cho chị mà anh ta cũng dám mặt dày mày dạn cướp mất luôn mới chịu chứ.

Thế nhưng, khi nhìn thấy chị gái tôi ở bên cạnh anh ta lại có thể nở một nụ cười hạnh phúc vui vẻ đến như vậy, biết đâu chừng hai người bọn họ thật sự là có duyên phận trời định với nhau thì sao.

Thôi bỏ đi vậy.

Chị gái tôi được vui vẻ hạnh phúc mới là điều quan trọng nhất trên đời này.

Cái vị em chồng kiêm anh rể này, tôi tạm thời ghi nhận thu nhận anh ta vậy.

5.