Sư Hạ: "Hôm nay em đã ở bệnh viện cả ngày. Em không đến quán cà phê đó, người trong ảnh không phải em."
Tôi khó nhọc thốt lên từng chữ.
Lục Cảnh Thâm bật cười. Tiếng cười bật ra từ l.ồ.ng n.g.ự.c, nghe thật ch.ói tai.
Lục Cảnh Thâm: "Bệnh viện? Lại dở trò cũ ra sao. Lần này cô định nói mình bị bệnh gì, đau dạ dày, suy nhược cơ thể hay lại là cái cổ tay phế vật của cô tái phát?"
Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt, m.á.u trong người nháy mắt rút cạn. Cổ tay phải của tôi vô thức run lên, dưới lớp áo len dài tay, một vết sẹo dài gồ ghề vắt ngang qua cổ tay, kéo dài đến tận cẳng tay.
Đó là cái giá tôi phải trả trong vụ t.a.i n.ạ.n 3 năm trước.
Vụ t.a.i n.ạ.n đã biến cuộc hôn nhân của chúng tôi từ một giấc mơ ngọt ngào thành một nhà tù không lối thoát.
3 năm trước, chiếc xe do em gái anh, Lục Cảnh Tinh cầm lái, đã lao xuống sườn đồi vì đứt phanh. Tôi ngồi ở ghế phụ. Trong khoảnh khắc chiếc xe chao đảo bên bờ vực, tôi đã dùng toàn bộ sức lực của cánh tay phải để kéo vô lăng, chịu đựng sự va đập nát xương để giữ cho chiếc xe không lật úp xuống đáy vực sâu.
Cảnh Tinh sống sót nhưng đôi chân vĩnh viễn bị liệt, còn tôi, gân tay phải bị đứt lìa, vĩnh viễn không thể cầm cọ vẽ được nữa.
Nhưng bi kịch thực sự không nằm ở những vết thương thể xác. Bi kịch nằm ở chỗ camera hành trình đã bị hỏng và cảnh sát tìm thấy dấu vết cắt phanh xe.
Người cuối cùng mang xe đi bảo dưỡng, người duy nhất có chìa khóa dự phòng ngoài Cảnh Tinh là tôi. Cùng lúc đó, tài khoản của mẹ tôi ở quê đột nhiên nhận được một khoản tiền lớn không rõ nguồn gốc.
Mọi bằng chứng, mọi lời khai, mọi sự trùng hợp đều chĩa mũi nhọn vào tôi. Họ nói tôi ghen tỵ vì Cảnh Thâm quá yêu thương em gái, nói tôi muốn chiếm đoạt cổ phần mà ông nội Lục dự định giao cho Cảnh Tinh.
Tôi đã giải thích, tôi đã khóc, đã quỳ xuống cầu xin anh hãy điều tra lại, nhưng Lục Cảnh Thâm chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt của một kẻ nhìn tội phạm g.i.ế.c người.
Lục Cảnh Thâm năm đó: "Hạ An! Sự tàn độc của cô vượt quá sức tưởng tượng của tôi."
Đó là câu nói duy nhất anh dành cho tôi trước khi ném tôi vào căn phòng trống trên tầng hai, giam lỏng tôi trong danh phận Lục phu nhân chỉ để trả thù.
Ba năm qua, tôi sống trong căn nhà này như một bóng ma. Tôi chịu đựng sự lạnh nhạt của anh, sự đay nghiến của gia đình họ Lục. Chỉ vì tôi ngây thơ tin rằng thời gian sẽ chứng minh tất cả, rằng người đàn ông từng ôm tôi dưới cơn mưa mùa hạ, hứa sẽ bảo vệ tôi cả đời, một ngày nào đó sẽ nhận ra anh đã trách nhầm tôi.
Nhưng đêm nay, nhìn tờ sao kê và những bức ảnh giả mạo vụng về trên sàn nhà, tôi chợt nhận ra một sự thật tàn khốc.
Không phải là bằng chứng quá hoàn hảo, cũng không phải là kẻ hãm hại tôi quá cao minh. Chỉ là anh không tin tôi. Từ đầu đến cuối, trong tiềm thức của Lục Cảnh Thâm, Hạ An tôi vốn dĩ là một kẻ đê tiện, tham lam và độc ác. Chỉ cần có bất cứ chuyện gì xấu xảy ra, anh sẽ mặc định đó là lỗi của tôi mà không cần suy xét.
Tôi chớp mắt, cố đẩy ngược dòng chất lỏng nóng hổi đang trực trào ra. Tôi giơ tay trái lên, gỡ từng ngón tay lạnh lẽo của anh ra khỏi cằm mình.
Hạ An: "Lục Cảnh Thâm."
Tôi gọi tên anh, giọng nói nhẹ bẫng như tiếng thở dài.
Hạ An: "Hôm nay là kỷ niệm năm ngày cưới của chúng ta."
Anh hơi sững lại, ánh mắt lóe lên một tia bối rối rất nhanh trước khi bị sự lạnh lùng bao phủ lại. Anh liếc nhìn về phía bàn ăn trong phòng bếp, trên đó là một bàn thức ăn nguội lạnh, một chiếc bánh kem nhỏ đã chảy sáp nến và một bát canh giải rượu tôi vừa hâm lại lần thứ ba.
Lục Cảnh Thâm: "Thì sao?"
Anh hừ lạnh, lùi lại một bước như thể việc chạm vào tôi khiến anh bẩn tay.
Lục Cảnh Thâm: "Cô định dùng cái danh nghĩa nực cười đó để lấp l.i.ế.m cho tội lỗi của mình. Hạ An, tôi giữ cô lại cái nhà này không phải vì tình nghĩa vợ chồng mà để cô phải sống trong ân hận, để cô phải trả giá cho những gì cô đã làm với Cảnh Tinh."
Hạ An: "Vậy sao anh không giao em cho cảnh sát?"
Tôi hỏi, đôi mắt ráo hoảnh nhìn anh.
Câu hỏi của tôi khiến anh thoáng khựng lại. Anh nhìn tôi, đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t.
Hạ An: "Nếu anh thực sự tin em là kẻ đã cắt phanh xe, muốn g.i.ế.c em gái anh, tại sao anh không giao em cho cảnh sát? Tại sao lại phải tự mình giam cầm em, tự mình dày vò em suốt ba năm qua? Có phải..."
Tôi bước lên một bước, đến gần anh hơn, ngẩng đầu lên để anh nhìn rõ vết sẹo mờ dưới cằm mình, vết sẹo do mảnh kính xe cứa vào năm đó.
Hạ An: "Có phải sâu trong thâm tâm anh, anh cũng biết em không phải là người như vậy, đúng không? Anh chỉ là không dám đối mặt với việc anh đã hận nhầm người, cho nên anh thà tiếp tục sai lầm, tiếp tục dùng sự thù hận để che giấu sự hèn nhát của mình."
Bốp!
Một cái tát giáng xuống.
Không mạnh, nhưng đủ để khiến đầu tôi lệch sang một bên, má phải nóng rát.
Không khí trong phòng khách như đông cứng lại.
Lục Cảnh Thâm nhìn chằm chằm vào bàn tay vừa mới vung lên của mình, ánh mắt thoáng qua một tia hoảng loạn. Đây là lần đầu tiên sau năm năm, anh động tay với tôi.
Hạ An: "Cô câm miệng!"
Giọng anh khàn đi, mang theo sự tức giận vì bị nói trúng tim đen.
Hạ An: "Hạ An, cô đừng tự cho mình thông minh. Tôi không giao cô cho cảnh sát là vì tôi muốn cô sống không bằng c.h.ế.t. Để cô ngày phải nhìn thấy Cảnh Tinh ngồi trên xe lăn, để cô phải sống trong sự dằn vặt. Cô hiểu chưa?"
Tôi đưa tay trái lên ôm lấy bên má vừa bị đ.á.n.h, nhưng tôi không khóc. Tôi chỉ nhìn anh, nhìn người đàn ông mà tôi đã từng yêu đến điên cuồng.
Khoảnh khắc đó, tình yêu cuối cùng còn sót lại trong tôi, cuối cùng cũng đã c.h.ế.t hẳn.
Hạ An: "Lục Cảnh Thâm, em mệt rồi."
Tôi nói, giọng nói bình tĩnh đến lạ.
Hạ An: "Ba năm qua, em đã cố gắng chứng minh mình trong sạch. Nhưng em nhận ra, sự trong sạch của em đối với anh không quan trọng. Quan trọng là anh muốn tin điều gì."
Tôi cúi xuống, nhặt chiếc vali nhỏ đã được kéo ra từ trước, đặt sẵn ở góc tường. Thì ra từ chiều nay, tôi đã có dự cảm.
Hạ An: "Đơn ly hôn em đã ký sẵn để trên bàn làm việc của anh. Em không cần bất cứ thứ gì, kể cả 30 triệu tệ mà anh nói. Từ nay về sau, chuyện của nhà họ Lục không còn liên quan đến em nữa. Còn chuyện của Cảnh Thị bị lộ thầu, anh muốn báo cảnh sát hay muốn kiện em ra tòa, tùy anh."
Tôi kéo vali, bước qua đống giấy tờ vương vãi dưới sàn, bước qua vũng m.á.u nhỏ của chính mình.
Khi đi ngang qua anh, mùi nước hoa nữ ngọt ngào trên người anh lại xộc vào mũi tôi, rõ ràng hơn bao giờ hết.
Tôi dừng lại một chút.
Hạ An: "Mùi nước hoa này không hợp với anh. Cô ta dùng loại nước hoa rẻ tiền quá, ngọt đến mức phát ngấy."
Nói xong, tôi không nhìn biểu cảm của anh nữa, mở cửa và bước thẳng ra ngoài.
Cánh cửa sau lưng tôi đóng sầm lại, ngăn cách hai thế giới.
Bên ngoài, mưa vẫn chưa tạnh. Tôi kéo vali đi trong màn mưa lạnh lẽo của thành phố A, cổ tay phải đau nhức âm ỉ, nhưng lòng tôi lại nhẹ nhõm một cách kỳ lạ.
Lần này, tôi thực sự được tự do.
Còn Lục Cảnh Thâm, anh đứng c.h.ế.t lặng trong phòng khách trống trải, nhìn bàn ăn nguội lạnh và chiếc bánh kem đã tan chảy. Lần đầu tiên sau ba năm, anh cảm thấy căn nhà này rộng lớn đến mức khiến người ta ngạt thở.