Hạ An: "Ba năm trước là tội cố ý g.i.ế.c người, bây giờ là tội tiết lộ bí mật thương mại, bằng chứng rành rành ra đó. Tại sao anh không tống em vào tù đi?"

Lục Cảnh Thâm: "Vào tù thì quá dễ dàng cho cô rồi."

Lục Cảnh Thâm nới lỏng cà vạt, bước tới sofa và ngồi xuống. Anh châm một điếu t.h.u.ố.c, ánh lửa đỏ rực lóe lên trong bóng tối, soi rõ vẻ mệt mỏi và tàn nhẫn trên khuôn mặt góc cạnh.

Lục Cảnh Thâm: "Tôi muốn cô phải tận mắt nhìn thấy những thứ cô trân trọng nhất dần dần biến mất. Cô thích tiền đến vậy, tôi sẽ để cô nếm thử cảm giác trắng tay."

Tôi nhíu mày, một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.

Hạ An: "Anh có ý gì?"

Xuyên qua làn khói xám xịt, Lục Cảnh Thâm nhả ra từng chữ lạnh buốt.

Lục Cảnh Thâm: "Căn nhà cũ của bố mẹ cô ở trấn Giang Nam, tôi đã cho người thu mua lại rồi. Sáng mai máy xúc sẽ đến san bằng nơi đó để xây khu nghỉ dưỡng."

Đầu tôi như bị ai đó giáng một b.úa tạ, tai tôi ù đi, cảnh vật trước mắt chao đảo.

Hạ An: "Không..."

Tôi vô thức bước tới, giọng nói vỡ vụn.

Hạ An: "Lục Cảnh Thâm, anh không thể làm vậy. Đó là di vật cuối cùng của bố mẹ em. Anh đã hứa..."

Lục Cảnh Thâm: "Lời hứa chỉ dành cho con người, không dành cho một kẻ m.á.u lạnh như cô."

Anh ngắt lời tôi, dập mạnh điếu t.h.u.ố.c xuống gạt tàn.

Lục Cảnh Thâm: "30 triệu tệ cô làm thất thoát của công ty, tôi lấy mảnh đất đó để bù đắp, rất công bằng."

Hạ An: "Em không lấy tiền, em không bán đứng anh!"

Tôi gào lên, lao tới nắm lấy vạt áo anh. Bàn tay phải vô lực của tôi run lẩy bẩy, không thể nắm c.h.ặ.t, chỉ có thể dùng tay trái siết lấy lớp vải đắt tiền.

Hạ An: "Cảnh Thâm, em xin anh, hãy điều tra lại đi. Anh muốn trừng phạt em thế nào cũng được. Nhưng xin anh đừng đụng đến căn nhà đó. Em cầu xin anh."

Đó là nơi chứa đựng toàn bộ tuổi thơ của tôi. Là nơi lưu giữ nụ cười của người mẹ đã khuất. Là xưởng mộc nhỏ đầy mồ hôi của người cha đã qua đời vì bạo bệnh. Đó là chốn về duy nhất của tôi trên thế giới này. Là lý do cuối cùng để tôi bấu víu vào cuộc sống mỗi khi bị sự lạnh nhạt của anh bức đến nghẹt thở.

Lục Cảnh Thâm cúi xuống nhìn tôi. Người phụ nữ đang quỳ một chân dưới sàn, chật vật và hèn mọn bám lấy áo anh. Đáy mắt anh xẹt qua một thứ cảm xúc phức tạp nhưng rất nhanh nó bị sự tàn nhẫn nuốt chửng.

Anh hất mạnh tay tôi ra. Lực đạo không quá lớn, nhưng đối với một cơ thể đã suy nhược nhiều ngày như tôi, nó đủ để khiến tôi ngã nhào ra sau, cổ tay phải đập mạnh xuống cạnh bàn kính.

Một tiếng rắc rất khẽ vang lên.

Cơn đau xé rách da thịt truyền từ cổ tay thẳng lên đại não. Dây thần kinh vốn đã tổn thương nay như bị hàng ngàn mũi kim đ.â.m xuyên qua. Tôi cuộn người lại trên sàn, ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay phải, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm trán, nhưng không thể phát ra dù chỉ một tiếng rên rỉ. Đau đến mức mất đi giọng nói.

Lục Cảnh Thâm đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống tôi. Anh không hề nhận ra sự bất thường của tôi, hoặc có lẽ anh cho rằng tôi lại đang diễn kịch.

Lục Cảnh Thâm: "Hạ An, cô diễn kịch giỏi lắm. Nhưng lần này không có tác dụng đâu. Ngày mai, 8 giờ sáng, cô tự mình đến trấn Giang Nam mà xem cho rõ, xem cái giá của sự phản bội là như thế nào."

Nói xong, anh cầm lấy áo vest, bước thẳng ra cửa, không hề ngoảnh lại.

Tiếng động cơ xe gầm lên rồi xa dần, bỏ lại tôi nằm co quắp trên nền nhà lạnh lẽo.

Tôi không biết mình đã nằm đó bao lâu, cho đến khi cơn đau ở cổ tay dịu đi một chút, tôi mới lồm cồm bò dậy. Bàn tay phải đã sưng vù lên, tím bầm, không thể cử động được nữa.

Tôi dùng tay trái run rẩy bấm điện thoại, gọi một chiếc taxi, rồi lại dùng chính bàn tay trái đó kéo chiếc vali nhỏ đã chuẩn bị sẵn từ chiều.

Tôi phải về trấn Giang Nam. Tôi phải về ngay trong đêm nay.

Chuyến xe đêm lao đi trong màn mưa xối xả. Tôi ngồi ở ghế sau, ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay phải đang đau buốt, mắt nhìn trân trân ra ngoài cửa kính mờ hơi nước.

Ba năm trước, bố mẹ mất trong một vụ t.a.i n.ạ.n xe khách khi đang trên đường lên thăm tôi. Họ mất ngay sau vụ t.a.i n.ạ.n của Cảnh Tinh một tháng. Khi đó Lục Cảnh Thâm nói, anh sẽ thay họ chăm sóc tôi. Anh nói căn nhà gỗ ở trấn Giang Nam sẽ mãi là nhà của tôi, sẽ không ai được động vào.

Lời hứa đó, tôi đã tin là thật.

Bây giờ nghĩ lại, thật nực cười.

Xe chạy suốt 4 tiếng đồng hồ, đến nơi thì trời đã gần sáng. Mưa đã tạnh, nhưng bầu trời vẫn xám xịt một màu chì.

Trấn Giang Nam vẫn yên bình như vậy, con sông nhỏ lững lờ trôi, hàng liễu rủ ven bờ.

Tôi trả tiền taxi, lảo đảo kéo vali đi về phía cuối trấn. Càng đến gần, tim tôi càng đập nhanh hơn. Từ xa, tôi đã nhìn thấy hai chiếc máy xúc màu vàng đang đậu sẵn trước khoảng sân nhỏ nhà tôi, bên cạnh là một nhóm người mặc đồ bảo hộ đang bàn bạc gì đó.

Cổng gỗ đã bị khóa trái, trên đó dán một tờ giấy niêm phong đỏ ch.ói với dòng chữ "Đất đã được thu hồi".

Hạ An: "Không được! Các người không được phá nhà tôi!"

Tôi hét lên, vứt cả vali xuống đường đất lầy lội, dùng hết sức bình sinh chạy tới, dang tay trái ra chặn trước cổng.

Một người đàn ông đeo mũ công trình cau mày bước tới.

Quản đốc: "Cô là ai? Cô có biết đây là đất của tập đoàn Cảnh Thị rồi không? Chúng tôi có giấy phép đầy đủ, cô tránh ra đừng cản trở thi công."

Hạ An: "Đây là nhà của tôi! Đây là đất của bố mẹ tôi! Các người không có quyền!"

Tôi gào khóc, nước mắt cuối cùng cũng không kìm được mà tuôn ra như mưa.

Quản đốc: "Nhà của cô? Cô là Hạ An à? Lệnh của Lục tổng là 8 giờ sáng nay san bằng. Cô có khóc lóc cũng vô ích thôi. Tránh ra!"

Anh ta ra hiệu, hai người công nhân tiến lên kéo tôi ra.

Tôi bị đẩy ngã xuống vũng bùn, chiếc áo len trắng dính đầy bùn đất, trông t.h.ả.m hại vô cùng. Nhưng tôi không quan tâm, tôi lại bò dậy, tiếp tục lao tới ôm c.h.ặ.t lấy cây cột cổng đã mục nát.

Hạ An: "Tôi xin các người, đừng phá... Đây là nhà của tôi... Bố ơi... Mẹ ơi..."

Tiếng động cơ máy xúc gầm lên. Gầu xúc khổng lồ giơ lên cao.

Ngay lúc gầu xúc sắp hạ xuống, một giọng nói trầm thấp quen thuộc vang lên từ phía sau.

Lục Cảnh Thâm: "Dừng lại."

Tất cả mọi người đều quay lại.

Lục Cảnh Thâm đứng đó, vẫn là bộ vest đen từ đêm qua, nhưng cằm đã lún phún râu xanh. Anh đã lái xe suốt đêm theo sau taxi của tôi.

Anh nhìn tôi, người phụ nữ đang ngồi bệt dưới bùn, đầu tóc rối bời, tay phải sưng to như một củ khoai, tay trái vẫn cố chấp ôm lấy cây cột cổng, miệng không ngừng lẩm bẩm van xin.

Trong đôi mắt sâu thẳm của anh, lần đầu tiên sau ba năm, xuất hiện một vết nứt.

Một vết nứt của sự hoang mang và đau đớn.

Chương 3 - Chỉ Là Anh Không Tin Tôi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia