Lục Cảnh Thâm: "Ngày mai Tống Mạn sẽ chuyển đến đây."
Giọng anh đều đều vang lên trên đỉnh đầu tôi, mang theo một quyết định không thể chuyển dời.
Tôi mở trừng mắt, quên cả cơn đau buốt óc ở cổ tay, ngẩng phắt lên nhìn anh. Tống Mạn, cái tên này như một lưỡi d.a.o sắc lẹm cứa vào phần mềm yếu nhất trong trái tim tôi.
Tôi thều thào, m.á.u rỉ ra từ khóe môi vì c.ắ.n c.h.ặ.t răng quá mạnh.
Hạ An: "Tại sao?"
Lục Cảnh Thâm: "Cô ấy đã giúp tôi tìm ra kẻ phản bội trong công ty, lại đang bị người của Viễn Châu đe dọa."
Lục Cảnh Thâm xoay người bước về phía cầu thang, không thèm nhìn tôi lấy một lần.
Lục Cảnh Thâm: "Cô dọn đồ xuống phòng cho khách đi, đừng để những thứ bẩn thỉu của cô làm chướng mắt cô ấy."
Bóng lưng cao lớn của anh khuất dần sau bước ngoặt cầu thang. Tiếng đóng cửa phòng ngủ chính vang lên khô khốc, cắt đứt mọi hy vọng cuối cùng trong tôi.
Tôi nằm cuộn tròn trên sàn nhà lạnh lẽo. Bàn thức ăn nguội lạnh trong bếp, những tờ giấy vương vãi dưới sàn và mùi nước hoa xa lạ vẫn còn lẩn khuất trong không khí.
Sự kiên trì suốt 3 năm qua, tình yêu khắc cốt ghi tâm 10 năm của tôi dành cho Lục Cảnh Thâm vào đêm nay cùng với tiếng vỡ của xương cổ tay đã hoàn toàn c.h.ế.t đi rồi.
Bóng tối trong phòng khách dần nhạt đi, nhường chỗ cho thứ ánh sáng xám xịt của buổi bình minh.
Tôi không biết mình đã nằm trên sàn nhà lạnh lẽo bao lâu, chỉ biết khi ý thức lờ mờ quay lại, toàn thân tôi đã cứng đờ như một x.á.c c.h.ế.t. Cổ tay phải sưng tấy đến mức biến dạng, lớp da mỏng manh căng bóng chuyển sang màu tím đen đáng sợ.
Tôi khó nhọc dùng tay trái chống người ngồi dậy, xung quanh tĩnh lặng đến rợn người. Lục Cảnh Thâm đã rời đi từ sớm.
Những tờ giấy sao kê và bản hợp đồng vẫn nằm ngổn ngang dưới sàn như đang chế giễu sự t.h.ả.m hại của tôi. Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi đến rỉ m.á.u, lê bước vào nhà vệ sinh, dùng nước lạnh vã lên mặt cho tỉnh táo. Trong gương, một người phụ nữ với khuôn mặt nhợt nhạt hốc hác, đôi mắt trũng sâu không còn lấy một tia sinh khí đang nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi tìm một chiếc áo len dài tay rộng thùng thình tròng vào người, cẩn thận giấu đi cổ tay tàn tạ rồi bắt taxi đến bệnh viện. Không phải bệnh viện tư nhân cao cấp mà gia đình họ Lục hay lui tới. Tôi chọn một bệnh viện công ở ngoại ô.
Bác sĩ: "Cô Hạ, xương cổ tay bị nứt nghiêm trọng, mảnh vỡ đã đ.â.m sâu vào dây thần kinh vốn đã tổn thương từ trước. Tại sao cô lại bất cẩn đến vậy? Cánh tay này, e là sau này ngay cả việc cầm một cốc nước hay tự cài khuy áo cũng không thể làm được nữa."
Hạ An: "Không thể phẫu thuật nối lại sao bác sĩ?"
Giọng tôi bình thản đến kỳ lạ, cứ như đang hỏi bệnh tình của một người xa lạ.
Bác sĩ lắc đầu, ánh mắt ánh lên sự thương hại.
Bác sĩ: "Tổn thương quá sâu và phức tạp. Chúng tôi chỉ có thể cố định lại phần xương nứt để tránh hoại t.ử. Cô phải chuẩn bị tâm lý. Cánh tay phải này về cơ bản là đã phế rồi."
Phế rồi. Hai chữ ấy nhẹ bẫng rơi xuống nhưng lại như một tảng đá ngàn cân đè nát chút hy vọng cuối cùng le lói trong lòng tôi.
Tôi từ chối đề nghị nhập viện, uống hai viên t.h.u.ố.c giảm đau liều cao rồi lặng lẽ rời đi.
Khi tôi đẩy cửa bước vào biệt thự, đập vào mắt tôi là ba chiếc vali lớn đồ hiệu đặt chễm chệ giữa phòng khách. Những tờ giấy vương vãi đêm qua đã được dọn sạch, thay vào đó là tiếng cười nói lanh lảnh phát ra từ khu vực bếp.
Tống Mạn: "Cảnh Thâm, anh nếm thử xem món cháo sườn này có vừa miệng không. Em nhớ hồi đại học, mỗi lần thức khuya làm đồ án, anh đều thích ăn món này."
Tôi khựng lại ở huyền quan. Xuyên qua lớp cửa kính trong suốt, tôi nhìn thấy Tống Mạn. Cô ta mặc một chiếc váy lụa mỏng màu trắng, khoác chiếc tạp dề họa tiết hoa nhí vốn là của tôi, đang kiễng chân múc một thìa cháo thổi nhẹ rồi đưa đến bên môi Lục Cảnh Thâm.
Lục Cảnh Thâm mặc đồ ngủ ở nhà, mái tóc rủ xuống trán làm dịu đi vẻ sắc lạnh thường ngày. Anh cúi đầu nếm thử, khóe môi khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười nhạt nhưng đầy sủng nịnh.
Lục Cảnh Thâm: "Rất ngon, em vừa chuyển đến, cứ nghỉ ngơi đi, không cần phải vất vả thế này."
Khung cảnh ấm áp, hài hòa đến mức khiến người ta lầm tưởng họ mới là một đôi vợ chồng son.
Tiếng mở cửa của tôi cuối cùng cũng đ.á.n.h động đến hai người họ. Nụ cười trên môi Lục Cảnh Thâm lập tức tắt ngấm.
Lục Cảnh Thâm: "Đồ đạc của cô tôi đã cho người giúp việc dọn xuống phòng ngủ phụ ở tầng trệt rồi. Từ hôm nay, Tống Mạn sẽ ở lại đây cho đến khi dự án khu đô thị phía Nam kết thúc."
Tôi rũ mắt, tay trái giấu trong túi áo khoác vô thức siết c.h.ặ.t, t.h.u.ố.c giảm đau dường như đã hết tác dụng.
Hạ An: "Em biết rồi."
Tôi đáp gọn lỏn, thanh âm khàn đục. Tôi không muốn tranh cãi, cũng không còn sức để ghen tuông. Tôi chỉ muốn quay về cái hang tối tăm của mình để l.i.ế.m láp vết thương.
Nhưng ngay khi tôi vừa quay lưng bước đi, chuông điện thoại trong túi áo bỗng reo vang.
Màn hình hiển thị tên chú Trần, hàng xóm cũ.
Tim tôi bỗng hẫng đi một nhịp, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Lời đe dọa của Lục Cảnh Thâm đêm qua đột ngột ùa về, rõ mồn một như vừa mới thốt ra.
Sáng mai máy xúc sẽ đến san bằng nơi đó để xây khu nghỉ dưỡng.
Bàn tay trái của tôi run rẩy bấm nút nghe. Tôi đưa điện thoại lên tai. Chưa kịp cất lời, đầu dây bên kia đã truyền đến một âm thanh ầm ĩ, chát chúa. Tiếng động cơ gầm rú của máy xúc, tiếng gạch ngói đổ sập và tiếng la hét hoảng loạn của người dân.
Chú Trần: "Tiểu An, cháu đang ở đâu thế hả? Cháu đắc tội với ai mà sáng sớm người ta kéo cả đoàn xe đến phá nhà cháu thế này? Bọn họ hung hăng lắm, chú và mấy người hàng xóm ra cản nhưng bị vệ sĩ đẩy ngã hết. Họ nói có giấy tờ hợp pháp, nói mảnh đất này đã bị bán rồi!"
Thế giới xung quanh tôi như bị rút cạn không khí.
Chú Trần nghẹn ngào: "Nhà của cháu sập rồi, sập hết rồi cháu ơi. Cái xưởng mộc của bố cháu, cây bưởi mẹ cháu trồng trước sân, xe ủi nó cán qua nát bươm hết rồi. Bọn họ không cho ai vào lấy đồ đạc gì cả, cứ thế mà ủi phẳng."
Chiếc điện thoại trượt khỏi tay tôi, rơi xuống nền gạch vỡ tan.
Tống Mạn hét lên một tiếng, giật mình lùi lại.
Lục Cảnh Thâm nhíu mày nhìn tôi.
Lục Cảnh Thâm: "Hạ An, cô lại phát điên cái gì thế?"
Tôi ngẩng đầu lên nhìn anh, đôi mắt đỏ ngầu như m.á.u, toàn thân run rẩy kịch liệt như chiếc lá cuối cùng trước cơn bão.
Hạ An: "Lục Cảnh Thâm... anh đã cho người san bằng nhà của tôi thật sao? Anh đã phá nó thật sao?"
Tôi gào lên, giọng nói x.é to.ạc cổ họng, mang theo tiếng nức nở tuyệt vọng. Tôi lao tới, dùng bàn tay trái còn lành lặn duy nhất túm c.h.ặ.t lấy cổ áo anh, lắc mạnh.
Hạ An: "Đó là nhà của tôi! Đó là tro cốt của bố mẹ tôi! Anh đã hứa với tôi là sẽ giữ lại nó! Anh là đồ khốn! Anh trả lại nhà cho tôi! Trả lại cho tôi!"
Lục Cảnh Thâm sững người, anh không ngờ tôi lại phản ứng dữ dội đến vậy. Anh theo bản năng đưa tay định gạt tôi ra, nhưng khi nhìn thấy cổ tay phải sưng vù, tím đen lòi ra khỏi ống tay áo len của tôi, động tác của anh đột ngột khựng lại.
Tống Mạn vội vàng chạy tới kéo tôi ra.
Tống Mạn: "Chị Hạ An, chị bình tĩnh lại đi! Chị làm Cảnh Thâm đau bây giờ! Chỉ là một căn nhà cũ ở quê thôi mà, Cảnh Thị sẽ đền bù cho chị một căn nhà mới tốt hơn gấp trăm lần!"
Hạ An: "Cút ra! Các người cút hết ra khỏi nhà tôi!"
Tôi hất mạnh Tống Mạn ra, cô ta lảo đảo ngã vào người Lục Cảnh Thâm, nước mắt lưng tròng trông vô cùng đáng thương.
Lục Cảnh Thâm cuối cùng cũng hoàn hồn, anh đẩy mạnh tôi ra, giọng nói lạnh như băng.
Lục Cảnh Thâm: "Hạ An! Cô điên đủ chưa? Chỉ vì một mảnh đất nát mà cô dám động tay với Tống Mạn? Tôi đã nói rồi, 30 triệu tệ cô nợ công ty, lấy căn nhà đó ra trừ là còn nhẹ cho cô đấy!"
Nói rồi, anh cúi xuống đỡ Tống Mạn, ôm cô ta vào lòng dỗ dành, không thèm nhìn tôi thêm một lần nào nữa.
Tôi ngã ngồi xuống sàn, cổ tay phải đập xuống nền nhà, cơn đau buốt óc ập đến khiến trước mắt tôi tối sầm lại.
Trong cơn mê man, tôi nghe thấy tiếng máy xúc gầm rú trong điện thoại vẫn chưa tắt, tiếng gạch ngói của tuổi thơ tôi đang vỡ vụn.
Và cùng lúc đó, tình yêu 10 năm của tôi, cũng vỡ vụn theo.