Rầm!
Một tiếng động chấn động vang lên từ loa điện thoại, sắc nét đến mức tôi có thể hình dung rõ ràng cảnh thanh xà gồ bằng gỗ lim nơi bố từng vạch những đường phấn trắng để đo chiều cao cho tôi mỗi năm gãy gập và đổ sập xuống nền đất bụi mù.
Điện thoại trượt khỏi những ngón tay vô lực của tôi, rơi bộp xuống sàn nhà trải t.h.ả.m.
Tôi đứng c.h.ế.t trân tại chỗ, hai mắt mở to trống rỗng nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Xung quanh tôi, vạn vật như đang vỡ vụn. Tôi nghe thấy tiếng mẹ hát ru trong những đêm hè oi ả, ngửi thấy mùi mùn cưa ngai ngái vương trên áo bố, nhìn thấy bóng dáng cô bé Hạ An tết tóc đuôi sam chạy nhảy dưới gốc bưởi trĩu quả.
Tất cả những ký ức tươi đẹp ấy, chốn dung thân cuối cùng của linh hồn tôi, đã bị chiếc máy xúc tàn nhẫn nghiền nát thành tro bụi.
Lục Cảnh Thâm: "Hạ An, cô lại làm trò gì vậy?"
Lục Cảnh Thâm nhíu mày, bước tới. Anh nhìn xuống chiếc điện thoại đang nằm trên sàn, âm thanh ồn ào từ công trường vẫn văng vẳng lọt ra ngoài. Ánh mắt anh khẽ biến đổi, dường như nhận ra điều gì đó, nhưng rất nhanh lại được bao bọc bởi lớp vỏ bọc lạnh lùng.
Lục Cảnh Thâm: "Tôi đã nói được là làm được. Đó là cái giá cô phải trả cho 30 triệu tệ của Cảnh Thị và cũng là bài học cho sự tham lam của cô."
Tôi từ từ quay đầu lại nhìn thẳng vào mặt người đàn ông tôi đã dành cả thanh xuân để yêu thương. 10 năm, từ năm 18 tuổi chập chững bước vào giảng đường đại học, tôi đã chạy theo bóng lưng anh. Tôi vì anh mà học cách nấu ăn, vì anh mà từ bỏ cơ hội tu nghiệp ở nước ngoài, vì anh mà c.ắ.n răng chịu đựng sự khinh miệt của mẹ anh để bước chân vào hào môn.
Thậm chí tôi vì bảo vệ em gái anh mà đ.á.n.h đổi cả sự nghiệp họa sĩ của mình.
Và đổi lại, anh dùng cách tàn độc nhất để khoét sạch trái tim tôi, đào tận gốc rễ những gì tôi trân quý nhất chỉ vì một sự hiểu lầm mà anh chưa từng buồn xác minh.
Hạ An: "Lục Cảnh Thâm."
Tôi cất tiếng, giọng nói mỏng tang nhẹ bẫng như một làn khói sắp tan biến vào hư không, không có nước mắt, không có sự gào thét phẫn nộ, cũng chẳng còn chút bi thương nào hiện trên nét mặt. Sự tuyệt vọng khi chạm đến tận cùng lại hóa thành một khoảng không tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.
Tôi nhìn anh, khóe môi từ từ kéo lên thành một nụ cười, một nụ cười méo mó, thê lương và trống rỗng đến cực điểm.
Hạ An: "Anh thắng rồi."
Tôi nhẹ nhàng thốt lên ba chữ ấy. Không phải là nhận tội, cũng không phải là thỏa hiệp, mà là sự buông xuôi hoàn toàn của một linh hồn đã c.h.ế.t.
Tôi cúi xuống nhặt chiếc điện thoại lên, không thèm nhìn anh hay Tống Mạn thêm một lần nào nữa, xoay người bước về phía căn phòng tối tăm ở cuối hành lang tầng trệt. Bóng lưng tôi gầy guộc, thẳng tắp, nhưng bên trong lớp vỏ bọc ấy, Hạ An đã vĩnh viễn bị chôn vùi dưới đống đổ nát của căn nhà cũ ở trấn Giang Nam rồi.
Căn phòng ngủ phụ ở tầng trệt tối tăm và ẩm thấp y như tôi tưởng tượng, không có cửa sổ, chỉ có một lỗ thông gió nhỏ xíu trên cao rít lên những âm thanh khô khốc mỗi khi gió lùa. Mùi mốc meo của chăn đệm cũ quyện với mùi bụi bặm sộc thẳng vào mũi. Nhưng tôi không bận tâm.
Tôi thả mình xuống chiếc giường đơn chật hẹp, cuộn tròn người lại như một con nhộng đang cố gắng tự bảo vệ mình khỏi thế giới bên ngoài. Cổ tay phải đau nhức liên hồi, từng cơn co giật lan dọc theo cánh tay lên tận bả vai. Nhưng tôi lại cảm thấy một sự tĩnh lặng kỳ lạ trong tâm trí. Sự tĩnh lặng của một kẻ không còn gì để mất.
Những ngày tiếp theo, tôi sống trong biệt thự họ Lục như một bóng ma thực sự. Tôi không bước ra khỏi phòng khi có Lục Cảnh Thâm và Tống Mạn ở nhà. Tôi ăn những bữa cơm nguội lạnh mà người giúp việc để lại trên bàn bếp sau khi họ đã dùng xong. Tôi giặt quần áo bằng tay trái, chật vật phơi chúng lên sào trong khi cổ tay phải giấu kín dưới lớp băng gạc dày cộm.
Tống Mạn dường như rất tận hưởng vai trò nữ chủ nhân mới. Cô ta tự ý thay đổi vị trí lọ hoa tôi cắm, vứt bỏ những chiếc cốc đôi tôi và Lục Cảnh Thâm từng dùng, và thậm chí còn ngang nhiên sử dụng phòng vẽ tranh mà ba năm qua Lục Cảnh Thâm cấm không cho ai bước vào.
Tôi nghe tiếng người giúp việc xì xào.
Giúp việc: "Cô Tống này mới đến mà được cậu chủ cưng chiều quá, nhìn xem cậu ấy còn cho cô ta dùng cả phòng vẽ của mợ chủ cũ nữa."
Tôi chỉ cười nhạt, không đáp. Phòng vẽ đó, đã c.h.ế.t cùng với tay phải của tôi từ ba năm trước rồi. Bây giờ có ai dùng nó, cũng chẳng còn quan trọng nữa.
Cho đến một buổi chiều, khi tôi đang loay hoay dùng một tay dọn dẹp lại góc bếp, Tống Mạn bước xuống, trên tay cầm một tập bản thảo vẽ.
Tống Mạn: "Chị Hạ An, chị xem này."
Cô ta chìa ra trước mặt tôi, giọng nói ngọt ngào nhưng ánh mắt lại đầy khiêu khích.
Tống Mạn: "Đây là bản thiết kế mới em vẽ cho dự án nghỉ dưỡng ở trấn Giang Nam, trên chính mảnh đất nhà chị đó. Anh Cảnh Thâm khen em có năng khiếu lắm. Chị là họa sĩ trước kia, chị xem giúp em xem có cần sửa gì không?"
Tôi liếc nhìn tập bản thảo. Nét vẽ non nớt, bố cục lộn xộn, màu sắc sến sẩm. Một thiết kế rác rưởi được xây trên nấm mồ của bố mẹ tôi.
Tôi không nói gì, chỉ dùng tay trái gạt tập giấy ra.
Hạ An: "Tránh ra."
Tống Mạn lảo đảo, tập bản thảo rơi tung tóe xuống đất. Đúng lúc đó, tiếng cửa chính mở ra, Lục Cảnh Thâm đi làm về.
Nhìn thấy cảnh tượng đó, Tống Mạn lập tức rưng rưng nước mắt.
Tống Mạn: "Chị Hạ An, em chỉ có ý tốt muốn chị xem giúp thôi mà, sao chị lại xé bản vẽ của em? Dự án này rất quan trọng với em và anh Cảnh Thâm..."
Lục Cảnh Thâm bước nhanh tới, cúi xuống nhặt những tờ giấy lên, rồi ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo như d.a.o.
Lục Cảnh Thâm: "Hạ An! Ai cho phép cô động vào đồ của Tống Mạn? Cô ghen tị đến mức muốn phá hoại cả dự án của công ty sao? Cái tính đố kỵ của cô bao giờ mới bỏ được hả?"
Tôi nhìn hai người họ, một người diễn, một người tin, phối hợp ăn ý đến mức hoàn hảo.
Tôi mệt mỏi đến mức không còn muốn giải thích dù chỉ một chữ.
Hạ An: "Phải, là tôi xé đấy. Thì sao?"
Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Lục Cảnh Thâm, nở một nụ cười thách thức lần đầu tiên sau ba năm.
Hạ An: "Anh muốn vì cô ta mà phá nốt cánh tay còn lại của tôi nữa à? Anh làm đi."
Lục Cảnh Thâm sững người. Anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt hốc hác nhưng đầy quật cường của tôi, nhìn vào cổ tay phải đang rỉ m.á.u thấm qua lớp băng gạc vì cử động mạnh ban nãy.
Lần đầu tiên, anh cảm thấy người phụ nữ trước mặt mình, dường như đã hoàn toàn biến thành một người khác. Một người mà anh không còn nhận ra nữa.