Lâm Dĩ Mạch có chút không đành lòng, kéo nhẹ tay áo anh.

Lâm Dĩ Mạch: "Ngôn Chi, thôi bỏ đi, cô ấy cũng không cố ý, hóa chất đó hại da tay lắm."

Cố Ngôn Chi: "Mạch Mạch, em quá hiền lành rồi, đối với loại người vì tiền mà bán rẻ cả nhân cách, không cần phải thương xót."

Anh lạnh lùng gạt tay cô ấy ra, mắt vẫn ghim c.h.ặ.t vào tôi.

Tôi không nhìn anh nữa.

Tôi chậm rãi quỳ gối xuống mặt sàn gỗ lạnh buốt.

Chân phải lại bắt đầu co giật nhè nhẹ, nhưng tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi, dùng đầu gối tì mạnh xuống để ngăn nó run rẩy.

Tôi cầm lấy miếng giẻ lau rẻ tiền, nhúng vào vũng nước hóa chất tẩy rửa hăng hắc rồi bắt đầu dùng hai tay trần chà xát lên mặt sàn.

Hóa chất thấm vào những vết thương hở trên tay, tạo ra cảm giác xót đến tận óc.

Nhưng tôi mặc kệ.

Tôi cứ thế quỳ rạp dưới chân anh, cắm cúi lau một lần, hai lần, ba lần.

Nước mắt lã chã rơi xuống, hòa lẫn vào vũng nước bẩn, bị tôi dùng chính đôi tay tàn tạ của mình lau sạch đi.

Tôi không còn lòng tự trọng để mà bị chà đạp nữa.

Tôi chỉ cần sống.

Tôi cần tiền công của ngày hôm nay để mua t.h.u.ố.c, để trả tiền viện phí cho bà ngoại.

Cố Ngôn Chi đứng trên cao nhìn xuống, hơi thở của anh dần trở nên nặng nề.

Anh dường như muốn dùng sự nhục nhã này để ép tôi phải phản kháng, ép tôi phải khóc lóc cầu xin hoặc chí ít là tháo bỏ lớp mặt nạ hờ hững này xuống.

Nhưng anh đã nhầm, Giang Vãn Thu kiêu hãnh của anh đã c.h.ế.t từ năm năm trước rồi.

Người đang quỳ dưới chân anh lúc này chỉ là một cái xác khô đang chờ ngày phân hủy mà thôi.

Không biết đã bao lâu trôi qua, cho đến khi vũng nước đục ngầu trên mặt sàn hoàn toàn biến mất, thay vào đó là những vệt m.á.u loang lổ từ mười đầu ngón tay tôi rỉ ra, Cố Ngôn Chi mới cất giọng.

Cố Ngôn Chi: "Đủ rồi."

Giọng anh khàn đặc, không còn sự sắc lạnh như lúc ban đầu mà dường như bị một thứ cảm xúc vô hình nào đó bóp nghẹt.

Tôi dừng tay, chống hai lòng bàn tay rát buốt xuống sàn để tự đứng lên.

Đầu gối tê dại, chân phải cứng đờ khiến tôi lảo đảo, suýt nữa ngã nhào.

Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t răng, vị m.á.u tanh tràn trong khoang miệng giúp tôi giữ được chút tỉnh táo cuối cùng.

Tôi cúi đầu, không dám nhìn vào biểu cảm của anh lúc này, chỉ lẳng lặng thu dọn giẻ lau và chiếc xô nhựa.

Cố Ngôn Chi ném một xấp tiền lả tả trước mặt tôi, là tiền công của ngày hôm nay, cộng thêm một khoản dư ra không nhỏ.

Cố Ngôn Chi: "Cầm lấy rồi cút đi."

Anh ném nó xuống như bố thí cho một kẻ ăn mày.

Tôi cẩn thận nhặt từng tờ tiền lên, vuốt phẳng, nhét vào túi áo bảo hộ.

Giang Vãn Thu: "Cảm ơn giám đốc Cố."

Tôi quay lưng bước đi, mỗi bước đi là một lần xương cốt kêu gào đau đớn.

Khi cánh cửa biệt thự khép lại sau lưng, tôi nghe thấy tiếng Lâm Dĩ Mạch nhẹ nhàng nói.

Lâm Dĩ Mạch: "Ngôn Chi, tay anh lạnh quá, anh sao vậy?"

Tôi không nghe thấy câu trả lời của anh.

Bức tường đá hoa cương dày cộm đã ngăn cách tôi và thế giới của anh vĩnh viễn.

Tôi lê bước đến vòi nước công cộng ở công viên gần đó, vặn nước xả thẳng vào đôi bàn tay trần.

Hóa chất ăn mòn da thịt, gặp nước lạnh tạo ra cơn đau rát như bị hàng ngàn con kiến lửa c.ắ.n xé.

Lớp da trên các đốt ngón tay đã bong tróc, lộ ra phần thịt đỏ hỏn.

Tôi không có tiền mua băng gạc, chỉ đành xé vạt áo lót bên trong, quấn tạm bợ lại để m.á.u ngừng chảy.

Đúng lúc này, chiếc điện thoại cũ kỹ trong túi tôi rung lên bần bật, số gọi đến hiển thị viện dưỡng lão Bình An.

Tim tôi hẫng đi một nhịp, tôi run rẩy bắt máy.

Y tá trưởng: "Cô Hạ, bà ngoại cô lại lên cơn kích động rồi, bà ấy đập vỡ đồ đạc, c.ắ.n cả nhân viên chăm sóc, hơn nữa viện phí tháng này cô đã trễ mười ngày rồi, giám đốc nói nếu chiều nay cô không thanh toán và đến ký giấy cam kết, chúng tôi buộc phải chuyển bà cụ sang bệnh viện tâm thần tuyến dưới."

Giang Vãn Thu: "Đừng, xin cô, đừng chuyển bà đi, tôi đang mang tiền đến đây, xin cô giữ bà lại giúp tôi, một tiếng nữa tôi sẽ có mặt."

Bệnh viện tâm thần tuyến dưới là nơi tồi tệ đến mức nào, tôi hiểu quá rõ.

Những bệnh nhân Alzheimer ở đó chỉ bị trói vào giường, tiêm t.h.u.ố.c an thần để nằm im chờ c.h.ế.t.

Bà ngoại tôi đã cả đời vất vả, tôi không thể để bà sống những ngày tháng cuối đời trong địa ngục đó được.

Tôi vét sạch những đồng tiền lẻ cuối cùng trong túi, bắt một chiếc taxi chạy thẳng đến viện dưỡng lão.

Khi tôi chạy hộc tốc đến khu nhà B, đập vào mắt tôi là một cảnh tượng ồn ào.

Bà ngoại tóc bạc phơ, mặc bộ đồ bệnh nhân xộc xệch, đang ngồi bệt dưới sàn hành lang, tay ôm khư khư một chiếc hộp thiếc cũ kỹ đã rỉ sét.

Bà ngoại: "Buông tôi ra, tôi phải giữ cái này cho cháu rể tôi, nó sắp về rồi, nó hứa sẽ mua khoai lang nướng cho Vãn Thu nhà tôi, các người ăn cắp tiền của nó, tôi phải giữ lại."

Nước mắt tôi vỡ òa.

Chiếc hộp thiếc đó là nơi ngày xưa Cố Ngôn Chi thường cất những đồng tiền lẻ anh kiếm được từ việc sửa máy tính dạo.

Bà ngoại đã quên mất tôi là ai, nhưng ký ức của bà lại mắc kẹt ở những năm tháng đẹp đẽ nhất khi tôi và anh vẫn còn bên nhau.

Giang Vãn Thu: "Bà ơi, cháu đây, Vãn Thu của bà đây, bà đừng sợ."

Bà ngơ ngác nhìn tôi rồi đột nhiên đẩy mạnh tôi ra, tát một cú trời giáng vào mặt tôi.

Bà ngoại: "Cô là ai, cô định cướp đồ của cháu rể tôi à, đi ra, Vãn Thu đâu rồi, ra đuổi người đàn bà xấu xí này đi."

Cái tát không đau bằng sự thật rằng người thân duy nhất trên đời đang coi tôi như kẻ thù xa lạ.

Tôi định ôm lấy bà lần nữa thì một giọng nói quen thuộc đến rợn người vang lên từ đầu hành lang.

Cố Ngôn Chi: "Chuyện gì ồn ào vậy?"

Cơ thể tôi cứng đờ như bị hóa đá.

Ở đầu hành lang, Cố Ngôn Chi mặc vest đen lịch lãm được bao quanh bởi một nhóm người mặc đồ công sở, trong đó có cả viện trưởng đang khúm núm đi bên cạnh.

Hóa ra tập đoàn thâu tóm lại nơi này chính là Tân Nhuệ của anh.

Viện trưởng: "Giám đốc Cố, xin lỗi ngài, có một bệnh nhân mất trí nhớ đang lên cơn kích động, chúng tôi sẽ xử lý ngay."

Cố Ngôn Chi: "Dừng tay."

Anh sải những bước dài chậm rãi đi về phía chúng tôi.

Khi anh đến gần, bà ngoại đang điên cuồng giãy giụa đột nhiên im bặt.

Bà nheo đôi mắt mờ đục nhìn anh, rồi một nụ cười hiền từ ngốc nghếch nở trên khuôn mặt nhăn nheo.

Bà ngoại: "Tiểu Cố có phải tiểu Cố không con, con về rồi à, đi làm có mệt không, Vãn Thu nhà bà bướng bỉnh, con đừng giận nó nhé, nó thương con lắm."

Chương 5 - Chỉ Là Người Dưng - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia