Cố Ngôn Chi đứng im như tượng, bàn tay đang buông thõng bên hông siết c.h.ặ.t lại thành nắm đ.ấ.m, nổi rõ những đường gân xanh.
Hô hấp của anh trở nên nặng nề.
Anh nhìn bà ngoại rồi lại rời ánh mắt xuống người tôi.
Ánh mắt ấy phức tạp đến mức tôi không thể đọc hiểu, có phẫn nộ, có bi thương, có cả một nỗi đau nghẹn ngào bị đè nén đến cực điểm.
Bà ngoại: "Đây, tiền của con đây."
Bà cười hớn hở, nhét chiếc hộp thiếc rỉ sét vào tay anh.
Bà ngoại: "Bà giữ kỹ lắm, không ai lấy được đâu, con cầm đi mua nhẫn cho Vãn Thu nhé, bà đợi ăn kẹo cưới của hai đứa."
Choang.
Chiếc hộp thiếc tụt khỏi tay Cố Ngôn Chi rơi xuống sàn, nắp hộp bung ra.
Bên trong chẳng có đồng tiền nào, chỉ có vài viên sỏi nhỏ và những mảnh giấy báo cũ được cắt xếp vuông vức.
Bà ngoại đã quên mất tiền trông như thế nào rồi.
Cố Ngôn Chi nhìn những thứ rơi vãi trên sàn, khóe môi anh giật giật.
Đột nhiên anh cười, một nụ cười lạnh lẽo, thê lương và đầy trào phúng.
Anh quay sang nhìn tôi, ánh mắt sắc như lưỡi kiếm tẩm độc.
Cố Ngôn Chi: "Giang Vãn Thu, cô đúng là giỏi thật."
Giọng anh nhẹ bẫng nhưng từng chữ như đ.â.m xuyên qua màng nhĩ tôi.
Cố Ngôn Chi: "Năm đó cô chê tôi nghèo hèn, vứt bỏ chiếc nhẫn tôi mua chạy theo người khác, bây giờ cô lại dùng một bà lão mất trí nhớ để diễn lại vở kịch thâm tình này trước mặt tôi, cô nghĩ tôi sẽ mủi lòng sao?"
Giang Vãn Thu: "Không phải, tôi không có."
Tôi yếu ớt lắc đầu, cổ họng nghẹn đắng không thể thốt ra thành lời.
Cố Ngôn Chi không thèm nghe tôi giải thích, quay sang hỏi viện trưởng.
Cố Ngôn Chi: "Người nhà bệnh nhân này nợ bao nhiêu tiền?"
Viện trưởng: "Dạ, dạ, cô Hạ nợ tháng này là hai mươi nghìn tệ ạ."
Cố Ngôn Chi rút một tấm thẻ đen từ trong ví ra, kẹp giữa hai ngón tay, đưa về phía viện trưởng.
Cố Ngôn Chi: "Thanh toán cho bà cụ, trả trước một năm luôn đi."
Viện trưởng mừng rỡ đưa hai tay ra nhận, nhưng Cố Ngôn Chi lại rụt tay lại.
Anh bước tới, đứng trên cao nhìn xuống tôi, giọng nói mang theo sự tàn nhẫn của một kẻ nắm quyền sinh sát.
Cố Ngôn Chi: "Nhưng tôi có một điều kiện."
Tôi ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn anh, tim đập thình thịch trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
Cố Ngôn Chi: "Giang Vãn Thu, quỳ xuống, tự miệng nói cho bà ngoại cô biết năm đó cô đã cắm sừng tôi thế nào, đã vì tiền mà lên giường với kẻ khác ra sao, nói cho bà cụ biết cô là loại phụ nữ đê tiện, dơ bẩn đến mức nào, chỉ cần cô nói, tôi sẽ đảm bảo bà cụ được sống yên ổn ở đây đến cuối đời."
Không khí xung quanh như đóng băng, tất cả mọi người đều nín thở nhìn tôi.
Bà ngoại ngơ ngác nhìn anh, rồi lại nhìn tôi, dường như không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Bà ngoại: "Tiểu Cố, con nói gì vậy, Vãn Thu ngoan lắm mà."
Tôi nhắm nghiền mắt lại, nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống mặt sàn lạnh lẽo.
Anh muốn phá nát hình tượng của tôi trong lòng bà ngoại, muốn tôi tự tay x.é to.ạc chút tôn nghiêm cuối cùng trước mặt người thân duy nhất.
Anh muốn tôi phải đau đớn, phải nhục nhã, phải sống không bằng c.h.ế.t.
Nhưng anh không biết, tôi vốn dĩ đã là một kẻ sắp c.h.ế.t rồi.
Tự tôn đối với một cái xác khô còn có ý nghĩa gì nữa.
Tôi mở mắt ra, nhìn thẳng vào đôi mắt đen thẳm đang rực lửa hận thù của Cố Ngôn Chi.
Tôi mỉm cười, một nụ cười méo mó bi thương đến cùng cực.
Tôi chống hai bàn tay rướm m.á.u xuống sàn, xoay người về phía bà ngoại, dập đầu xuống đất.
Giang Vãn Thu: "Bà ơi, cháu xin lỗi."
Giọng tôi khàn đục vang lên giữa hành lang vắng lặng.
Giang Vãn Thu: "Cháu là một đứa khốn nạn, cháu vì tham tiền, vì muốn sống sung sướng nên đã phản bội Tiểu Cố, cháu đã ngủ với người đàn ông khác, cháu đã vứt bỏ anh ấy, cháu là một kẻ đê tiện, dơ bẩn, cháu không xứng đáng được anh ấy yêu thương."
Mỗi một chữ thốt ra, tôi lại cảm thấy lục phủ ngũ tạng của mình như bị ai đó dùng tay không xé rách.
Máu tươi từ dạ dày trào lên cổ họng, mang theo vị tanh nồng.
Nhưng tôi cố nuốt ngược trở lại.
Bà ngoại ngây người ra, ánh mắt đục ngầu đột nhiên trào nước mắt.
Bà giơ tay lên định đ.á.n.h tôi, nhưng bàn tay run rẩy dừng lại giữa không trung rồi buông thõng xuống.
Bà ngoại: "Vãn Thu, sao con lại làm thế, sao con lại làm thế?"
Bà lẩm bẩm rồi ôm đầu khóc nấc lên như một đứa trẻ.
Tôi quỳ rạp trên sàn, không dám ngẩng đầu lên.
Tôi nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của Cố Ngôn Chi.
Cố Ngôn Chi: "Đủ rồi."
Anh gầm lên, giọng nói vỡ nát.
Anh ném tấm thẻ đen vào người viện trưởng, quay lưng bước đi thật nhanh, như thể đang chạy trốn khỏi một thứ gì đó vô cùng đáng sợ.
Bóng lưng anh hòa vào ánh nắng nhạt nhòa của buổi chiều tà, cô độc và lạnh lẽo.
Tôi vẫn quỳ ở đó.
Bóng tối trong mắt lại bắt đầu kéo đến.
Lần này nó đến nhanh và dữ dội hơn bao giờ hết.
Tôi gục đầu xuống sàn nhà để mặc cho bóng tối nuốt chửng lấy mình.
Trong lòng thầm nghĩ, Cố Ngôn Chi, nợ anh, em đã trả xong rồi phải không?
Khi tôi tỉnh lại, mùi t.h.u.ố.c sát trùng đặc trưng của bệnh viện xộc thẳng vào mũi.
Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà nhòe nhoẹt.
Tôi phải chớp mắt rất nhiều lần mới có thể nhìn rõ lờ mờ hình dáng của vị bác sĩ đang đứng cạnh giường.
Bác sĩ Trương: "Cô Hạ, cô đã hôn mê suốt ba ngày rồi."
Giọng ông trầm buồn mang theo sự bất lực của một người làm nghề y khi phải đối diện với cái c.h.ế.t được báo trước.
Bác sĩ Trương: "Lượng độc tố trong m.á.u đã vượt ngưỡng an toàn rất xa, tế bào thần kinh thị giác đang hoại t.ử với tốc độ ch.óng mặt, lần này là mù tạm thời, nhưng lần sau có thể cô sẽ vĩnh viễn không nhìn thấy ánh sáng nữa."
Tôi nằm bất động, cảm nhận sự tê dại lan tỏa khắp nửa thân dưới.
Giang Vãn Thu: "Tôi còn bao nhiêu thời gian?"
Bác sĩ Trương thở dài, lật xem bệnh án.
Bác sĩ Trương: "Nếu cô đồng ý nhập viện, dùng phác đồ điều trị kéo dài sự sống và lọc m.á.u liên tục, có thể kéo dài thêm ba đến sáu tháng, còn nếu cô vẫn kiên quyết từ chối điều trị như hiện tại, nhiều nhất là một tháng, và đó sẽ là một tháng vô cùng đau đớn."
Giang Vãn Thu: "Một tháng là đủ rồi."
Tôi nhẹ nhàng nói, bình thản như đang bàn về thời tiết.
Viện phí của bà ngoại đã được thanh toán trước một năm, một năm đó tôi tin viện dưỡng lão sẽ không dám đối xử tệ bạc với bà.
Mọi thứ đã được sắp xếp ổn thỏa, tôi không còn vướng bận gì nữa.
Giang Vãn Thu: "Cho tôi xuất viện đi, bác sĩ, tôi không có tiền để nằm viện đâu."