Khi ta đem chuyện này bẩm báo với phụ thân, thứ đón nhận lại là một cái tát.
“Hồi kinh? Con có biết kinh thành nguy hiểm nhường nào không, gần vua như gần cọp.” Phụ thân xưa nay luôn hết mực cưng chiều ta, nay lại kiên quyết không cho phép ta theo chàng trở về.
Phụ thân đã sớm thỏa hiệp và quen với cuộc sống nơi đây, so với cảnh c.h.é.m g.i.ế.c trên chiến trường hay những mưu mô xảo quyệt chốn triều đường, người lại thích nơi này hơn.
Nhưng ta không cam lòng, gào khóc nức nở, trút hết sự chán ghét đối với chốn này.
“Người thà cam chịu hàm oan sao? Con không muốn nhẫn nhịn cảnh sống thê t.h.ả.m ở đây nữa, con muốn về kinh thành. Kinh thành có oanh ca yến múa, có thế giới gấm vóc lụa là, có sơn hào hải vị, còn nơi này thì sao, chẳng có thứ gì cả. Con đã từng chứng kiến cảnh phồn hoa thịnh vượng, không muốn chôn vùi thanh xuân ở cái chốn thâm sơn cùng cốc đến hoa cũng chẳng buồn nở này!”
Phụ thân bất đắc dĩ xua tay, đành nhượng bộ: “Thôi bỏ đi, thời gian của ta không còn nhiều, con vẫn còn trẻ. Nhớ báo bình an cho phụ thân, nếu gặp nguy hiểm, phụ thân sẽ cầm lại đao kiếm đ.á.n.h thẳng về kinh thành. Khụ khụ...”
Mười năm đằng đẵng, phụ thân tiều tụy cả thể xác lẫn tinh thần, không còn vẻ anh dũng uy vũ như xưa, nhưng khí thế vẫn không hề suy giảm.
Ta rưng rưng nước mắt nhìn dáng vẻ gầy gò ốm yếu của phụ thân, kiên định nói: “Yên tâm đi phụ thân, con nhất định sẽ đón người về, trả lại sự trong sạch cho người, làm rạng rỡ gia môn.”
Ta theo Thái t.ử cùng nhau hồi kinh, chúng ta ngắm trọn phong cảnh dọc đường, đàm đạo chuyện thiên hạ, giãi bày tâm tình.
Sau khi ta bị lưu đày, Thái t.ử suy sụp tinh thần, từng cầu xin hoàng đế lật lại vụ án: “Phụ hoàng, Lý tướng không phải kẻ có dã tâm lang sói, chuyện này ắt có hiểu lầm.”
Hoàng thượng mắng c.h.ử.i Thái t.ử một trận thậm tệ, rồi đem giam lỏng.
Về sau, Thái t.ử giấu kín chuyện này trong lòng, chuyên tâm đọc sách, nhiều lần được hoàng đế khen ngợi. Vừa làm lễ nhược quán xong, chàng liền lập tức xin đến biên cương.
“Thái t.ử ca ca, huynh thật tốt.” Ta nép vào lòng Thái t.ử, cố nặn ra hai giọt nước mắt.
Ta đem những trải nghiệm thê lương nơi biên ải thêm mắm dặm muối kể cho chàng nghe, Thái t.ử trăm mối cảm xúc ngổn ngang, thề thốt: “Nhu Nhi, từ nay về sau ta sẽ không để muội phải chịu nửa phần ủy khuất.”
Mẹ kiếp, ngày đầu tiên hồi kinh, vị hôn thê của Thái t.ử là Ứng Liên Nhi đã tìm tới cửa, lại bị Thái t.ử chặn lại: “Ứng Liên Nhi, cô về cho, hôn ước giữa chúng ta ta nhất định sẽ tìm phụ hoàng để hủy bỏ.”
Ứng Liên Nhi từ nhỏ đã bám đuôi Thái t.ử, khắp nơi đối đầu với ta, phàm chuyện gì cũng muốn tranh cao thấp với ta.
Ả xúi giục những kẻ khác cô lập, ức h.i.ế.p ta, muốn ta biết khó mà lui, tránh xa Thái t.ử ca ca một chút.
Đáng tiếc Thái t.ử mắt sáng tâm trong, chỉ cảm thấy ả tâm địa độc ác, chưa từng cho ả sắc mặt tốt.
Nghe hạ nhân nói, ngay ngày đầu tiên ta rời kinh, cha của Ứng Liên Nhi đã vội vã cầu xin hoàng thượng ban hôn. Đăng ký nhận báo Hoàng gia hàng tuần.
Chỉ huy sứ năm xưa vu cáo phụ thân và dẫn người đến xét nhà chính là cha của Ứng Liên Nhi. Ta không khỏi nghi ngờ mối liên hệ trong đó, e rằng đây là một âm mưu đã được tính toán từ lâu.
Ngày xét nhà, lão dùng kiếm hất tung Hạnh Nhi - con mèo nhỏ ta nuôi suốt ba năm - ném thẳng vào biển lửa, cười lớn ngông cuồng: “Lý gia ngoại trừ hai cha con này, một kẻ cũng không giữ lại.”
Khung cảnh đẫm m.á.u ấy vẫn rõ mồn một trước mắt, khắc cốt ghi tâm, ta thề phải bắt lão xuống địa ngục chôn cùng Hạnh Nhi của ta.
Ngày thứ hai hồi kinh, lão hoàng đế liền tuyên triệu ta và Thái t.ử, nhưng không cho phép ta bước vào trong điện, chỉ lệnh cho ta quỳ gối chờ đợi bên ngoài Dưỡng Tâm Điện.
Trong điện truyền ra tiếng quát tháo giận dữ cùng một tràng chất vấn.
Lão hoàng đế nổi trận lôi đình: “Cha của Lý Thư Nhu phạm thượng làm loạn, là loạn thần tặc t.ử, cớ sao ngươi lại đưa nó về kinh?”
“Phụ hoàng, nhi thần từ nhỏ đã đem lòng ái mộ nàng, không đành lòng nhìn nàng chịu khổ, huống hồ chuyện của phụ thân nàng vẫn chưa có bằng chứng xác thực.”
“Cái gì? Ngươi còn hão huyền muốn cưới nó làm thê t.ử? Ngươi để thể diện của trẫm ở đâu? Là muốn chiêu cáo thiên hạ rằng nghịch thần tặc t.ử cũng có thể lật lọng sao? Trẫm bây giờ sẽ c.h.é.m đầu nó!”
Thái t.ử thốt ra một câu khiến ta kinh ngạc đến rớt cằm: “Phụ hoàng không thể. Nhi thần đời này kiếp này chỉ lấy Nhu Nhi làm thê t.ử, nếu người nhất quyết chia rẽ chúng nhi thần, nhi thần thà không làm cái chức Thái t.ử đến cả hôn sự của mình cũng không thể tự định đoạt này! Nếu người muốn động đến nàng, vậy hãy ban c.h.ế.t cho nhi thần trước đi.” Đăng ký nhận báo Hoàng gia hàng tuần.
Ta quả thực cảm kích đến rơi nước mắt, Thái t.ử vì ta mà dám ngỗ nghịch với cha mình.
Nhưng Thái t.ử à, huynh cũng hồ đồ quá rồi! Ta thầm mắng mỏ trong lòng, nếu không có thân phận Thái t.ử, ta làm sao có thể gả cho huynh. Mua sắm thiết bị bảo hộ nghề nghiệp.
Ta âm thầm cầu nguyện hoàng thượng đừng vì nhất thời tức giận mà phế truất ngôi vị Thái t.ử của chàng, phụ thân vẫn đang ở biên cương chờ ta cơ mà.
Lão hoàng đế không trực tiếp sai người giam giữ ta, ắt hẳn là muốn thử xem tình ý của Thái t.ử dành cho ta sâu đậm đến nhường nào.
Sau trận cãi vã này, lão hoàng đế tức giận không nhẹ, vớ lấy nghiên mực ném thẳng về phía Thái t.ử, lớn tiếng mắng: “Cút ra ngoài.”
Đó chính là đứa con trai mà lão sủng ái nhất, chỉ mắc chút bệnh vặt, lão hoàng đế đã lo lắng đến ăn ngủ không yên. Sau khi tiểu Thái t.ử khỏi bệnh, lão hoàng đế càng khoa trương hơn, đặc biệt tổ chức tế bái Thái miếu.
Vị công công cực kỳ tinh ý đẩy cửa bước vào, tiến lên an ủi hoàng thượng.
Ta quỳ trước cửa, thở mạnh cũng không dám. Thái t.ử đỡ ta dậy, trong ánh mắt tràn ngập vẻ xót xa: “Nhu Nhi muội muội, quỳ đến đau đầu gối rồi phải không.”
Lúc này trong lòng ta chợt dâng lên một cỗ ấm áp, rõ ràng trên trán chàng sưng vù một cục to tướng chắc chắn rất đau, vậy mà vẫn một lòng lo lắng cho ta.
“Thái t.ử ca ca, trán huynh chảy m.á.u rồi, đều tại muội không tốt.” Ta nhẹ nhàng chạm vào vết sưng bầm trên trán chàng.
Từ trong Dưỡng Tâm Điện truyền ra một tiếng gầm phẫn nộ: “Cút ngay! Đừng có ở trước mặt trẫm mà ân ái, bẩn tai trẫm.”