“Đây là lịch sử mua hàng của tôi.”

“Còn đây là sao kê thẻ ngân hàng.”

“Trong tài khoản vốn có mười vạn.”

“Hôm nay đã bị rút gần hết.”

“Trong đó có một giao dịch 59.999.”

Sau đó tôi lấy chiếc túi mà Trần Tư Dung đang dùng.

Tem giá trên đó vẫn chưa tháo.

Tôi trực tiếp đưa cho cảnh sát.

Sắc mặt anh lập tức nghiêm lại:

“Cô giải thích thế nào?”

Trần Tư Dung bắt đầu run:

“Chỉ… chỉ là trùng hợp.”

“Có thể cô ta cũng mua chiếc túi này.”

“Sau đó cố tình lấy nó ra để hại tôi!”

Giọng cô ta càng nói càng run.

Cảnh sát nhìn cô ta càng thêm nghi ngờ.

Tôi chẳng buồn tranh cãi.

Chỉ tiếp tục:

“Có thể kiểm tra lịch sử giao dịch trên điện thoại cô ta.”

“Tiền mua đồ rất có thể đến từ việc bán những món đã lấy của chúng tôi.”

Hoàng Phi Phi và Hà Thiến cũng lập tức phản ứng.

Hai người nhanh ch.óng mở lịch sử mua hàng của những món bị mất để đối chiếu.

Giám thị hoảng loạn quát:

“Tôi đã nói rồi!”

“Tiền là tôi cho!”

“Các người không nghe hiểu sao?”

“Trường tuyệt đối không chứa chấp loại sinh viên gây rối như các cô!”

Nghe giọng đe dọa công khai ấy.

Chúng tôi chỉ biết nhìn nhau đầy khinh bỉ.

Thật sự coi trường là nhà của ông ta sao?

Để xem cuối cùng người bị xử lý là ai.

Ánh mắt cảnh sát trở nên sắc bén:

“Cô cho chúng tôi kiểm tra điện thoại được chứ?”

Ngữ khí tuy là hỏi.

Nhưng rõ ràng không phải lúc để tùy tiện từ chối.

Trần Tư Dung siết c.h.ặ.t điện thoại, liên tục lắc đầu:

“Không!”

“Tôi không đưa!”

“Đây là quyền riêng tư!”

“Các người dựa vào đâu xem điện thoại tôi?”

6

Nhìn dáng vẻ chột dạ ấy.

Những người xung quanh còn gì không hiểu.

Tiếng bàn tán lập tức nổi lên.

Mặt Trần Tư Dung đỏ bừng.

Cảnh sát lạnh giọng:

“Nếu cô từ chối phối hợp thì chúng tôi sẽ tiếp tục làm việc theo thủ tục với tư cách người có dấu hiệu liên quan.”

Nghe vậy.

Trần Tư Dung gần như sắp khóc.

Cô ta lập tức nhìn giám thị cầu cứu.

Giám thị cũng toát mồ hôi.

Ông ta vừa định nói thì cảnh sát đã cảnh báo:

“Nếu có hành vi che giấu hoặc bao che, người liên quan cũng phải chịu trách nhiệm.”

Giám thị giật mình.

Lập tức quay sang quát:

“Trần Tư Dung!”

“Đưa điện thoại cho cảnh sát!”

“Nếu em trong sạch thì họ sẽ không oan em!”

Không còn cách nào.

Cô ta chỉ có thể miễn cưỡng giao điện thoại.

Sau khi kiểm tra, cảnh sát càng cau mày.

Không có nhiều giao dịch trực tuyến lớn.

Nhưng lại xuất hiện nhiều khoản tiền bất thường, tổng cộng khoảng năm vạn.

Rất có thể đã được giao nhận theo cách khác.

Khi bị hỏi nguồn tiền.

Trần Tư Dung không trả lời nổi.

Cuối cùng cô ta không chịu được áp lực, ngồi phịch xuống đất rồi khóc lớn:

“Các người bắt nạt sinh viên nghèo!”

“Ỷ thế h.i.ế.p người!”

“Nếu ngay từ đầu các người chịu chia một nửa tiền sinh hoạt cho tôi thì tôi có cần làm thế này không?”

Tôi bật cười lạnh:

“Nhà cô vốn không nghèo tới mức đó.”

“Chẳng qua bố mẹ thiên vị em trai nên không chịu cho cô tiền thôi.”

Trần Tư Dung lập tức gào lên:

“Con trai đương nhiên phải tiêu nhiều tiền hơn!”

“Bố mẹ để tiền cho em trai tôi thì có gì sai?”

“Còn cô!”

“Một đứa con gái giữ nhiều tiền thế để làm gì?”

“Chia cho tôi một nửa thì sao?”

“Mẹ tôi cũng nói rồi!”

“Con gái không nên tiêu nhiều!”

“Tôi bắt các người đưa tiền cũng là muốn tốt cho các người!”

“Đồ vong ân!”

Mọi người nghe đến mức c.h.ế.t lặng.

Kiểu tư tưởng này đã bị nhồi nhét tới mức nào mới khiến một người tự coi nó là chân lý như vậy?

Tôi lạnh nhạt nói:

“Thứ nhất.”

“Tiền của tôi không có nghĩa vụ phải đưa cô.”

“Thứ hai.”

“Cô đã thực hiện hành vi trái pháp luật.”

Trần Tư Dung lại hét:

“Tôi không phạm pháp!”

“Các người mới sai!”

“Tôi sắp c.h.ế.t đói mà không ai thấy sao?”

“Thế mà còn báo cảnh sát bắt tôi!”

“Các người chẳng có tình người!”

Hoàng Phi Phi nhịn không nổi nữa:

“Cậu đói thì liên quan gì tới bọn tôi?”

“Trước đây thấy cậu khó khăn, cả phòng còn thay nhau mời ăn.”

“Khi ấy cậu cảm ơn rối rít.”

“Sau lưng lại làm loại chuyện này!”

“Còn muốn lấy một nửa tiền sinh hoạt của người khác?”

“Cậu nghĩ cả thế giới phải nuôi cậu sao?”

“Dù nhà cậu có tiền hay không, tài sản đã lấy thì phải trả.”

Nghe nhắc đến trả tiền.

Trần Tư Dung lập tức hoảng:

“Không được!”

“Tiền đã đưa cho em trai tôi rồi!”

“Các người muốn tôi về nhà bị đ.á.n.h c.h.ế.t à?”

Cô ta vội tháo túi xách, trang sức cùng những món đang mang trên người ném xuống đất:

“Sớm biết các người nhỏ nhen thế này thì tôi chẳng thèm lấy!”

“Đồ đây!”

“Cầm hết đi!”

Chúng tôi đồng loạt cười lạnh:

“Đồ đã qua tay cậu ai cần?”

“Bồi thường theo giá trị đi.”

Cô ta gào lên:

“Tôi không có tiền!”

“Không có!”

“Các người không hiểu tiếng người sao?”

Tôi quay sang cảnh sát:

“Anh cũng nghe rồi.”

“Cô ta không muốn bồi thường.”

“Vậy cứ xử lý theo pháp luật.”

Trần Tư Dung mở to mắt.

Còn giám thị sợ cô ta tiếp tục nói lung tung nên lập tức quát:

“Đủ rồi!”

“Đừng tính toán như vậy nữa!”

“Bao nhiêu?”

“Tôi trả thay!”

Tôi bình tĩnh đáp:

“Khoảng hai mươi vạn.”

“Hai mươi vạn?!”

Giám thị lập tức hét lên:

“Sao các cô không đi cướp luôn đi?”

“Định moi tiền tôi à?”

Cảnh sát lên tiếng:

“Chúng tôi đã đối chiếu sơ bộ.”

“Cộng cả số tiền trong thẻ ngân hàng cùng những tài sản bị mất, con số đúng là xấp xỉ mức đó.”

“Và còn một việc nữa.”

“Trước khi tới đây, chúng tôi đã kiểm tra camera khu hành lang.”

“Trong khoảng thời gian xảy ra vụ việc, chỉ có Trần Tư Dung ra vào phòng nhiều lần.”

“Trang phục trước và sau cũng thay đổi rõ ràng.”

“Hôm đó cô ấy còn bỏ tiết.”

“Những dấu hiệu này cần tiếp tục điều tra.”

Nghe vậy.

Trần Tư Dung hoàn toàn hoảng loạn.

Cô ta túm c.h.ặ.t t.a.y áo giám thị:

“Thầy!”

“Thầy phải cứu em!”

Chương 4 - Chia Đôi Tiền Sinh Hoạt - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia