“Thầy không thể để em bị bắt!”

Mặt giám thị xám ngoét:

“Cô tự trả một nửa.”

“Tôi giúp một nửa.”

Trần Tư Dung lập tức cuống:

“Sao có thể?”

“Chuyện này thầy cũng có phần!”

“Tôi lấy được tiền đã đưa thầy năm vạn trước!”

“Tất cả phải do thầy trả!”

“Tôi lấy đâu ra tiền?”

“Các người đều muốn hại c.h.ế.t tôi!”

Giám thị không kịp bịt miệng cô ta.

Ông ta tức đến mức mất kiểm soát:

“Cô nói linh tinh cái gì?”

“Tôi tốt bụng giúp cô, giờ còn quay lại c.ắ.n tôi?”

“Tôi không nên xen vào chuyện của cô!”

Nói xong ông ta định tìm cớ rời đi.

Nhưng cảnh sát lập tức chặn lại:

“Ông cũng cần ở lại phối hợp điều tra.”

Giám thị lập tức luống cuống.

Còn Trần Tư Dung đã hoàn toàn bất chấp.

Cô ta không muốn bồi thường.

Cũng không muốn bị xử lý.

Nếu về nhà xin tiền, chắc chắn sẽ bị gia đình trách mắng.

Vì thế cô ta quyết định kéo cả giám thị xuống nước.

Hai người lập tức bắt đầu đổ lỗi cho nhau.

Mọi người xung quanh chưa từng thấy cảnh tượng như vậy.

Không ít người còn quay video, đăng lên diễn đàn trường.

Cuối cùng.

Cả Trần Tư Dung và giám thị đều bị đưa đi để tiếp tục làm rõ.

Còn số tiền thiệt hại của chúng tôi.

Đương nhiên phải được giải quyết đầy đủ.

7

Sự việc vừa bị đăng lên diễn đàn trường đã lập tức gây náo động.

Sau đó thậm chí còn bị truyền ra ngoài mạng xã hội.

Mọi người thi nhau chế giễu Trần Tư Dung.

Đồng thời phản đối gay gắt cách hành xử của vị giám thị.

Dưới áp lực dư luận cùng kết quả điều tra.

Nhà trường lập tức đình chỉ rồi chấm dứt công tác của giám thị.

Trần Tư Dung cũng bị xử lý kỷ luật nghiêm trọng.

Trên mạng có người bình luận:

“Bố mẹ trọng nam khinh nữ, ép con gái nhường hết tài nguyên cho con trai.”

“Bị ảnh hưởng quá lâu, đến mức chính cô ấy cũng tin điều ấy là đúng.”

“Không chỉ tự chịu thiệt mà còn ép người khác phải sống giống mình.”

“Đáng thương thì có đáng thương, nhưng hành vi gây hại cho người khác vẫn phải chịu trách nhiệm.”

Sau đó.

Kết quả điều tra dần được công bố.

Giám thị quả thật có vai trò quan trọng trong sự việc.

Hôm trước, Trần Tư Dung chạy tới tố cáo tôi.

Khi nghe chuyện có liên quan tới tôi, ông ta lập tức nảy ra ý định lợi dụng mâu thuẫn.

Ông ta biết nhà tôi có điều kiện.

Trước đây nhiều lần từng bóng gió muốn tôi “biết điều”, tặng quà hoặc tạo quan hệ.

Nhưng tôi luôn giả vờ không hiểu.

Tôi tới trường để học.

Không phải để nịnh nọt bất kỳ ai.

Nhà tôi có tiền.

Nhưng không có nghĩa tôi phải dùng tiền đổi lấy sự đối xử công bằng.

Mà ngay cả khi tôi nghèo thì sao?

Chẳng lẽ không có tiền thì đáng bị người có quyền chèn ép?

Chính vì tôi không chịu làm theo ý ông ta nên giám thị đã ghi hận.

Ông ta nhiều lần tìm cơ hội bắt lỗi.

Nhưng học lực tôi tốt.

Kỷ luật cũng tốt.

Suốt cả năm không để ông ta tìm được cớ.

Đúng lúc đó.

Trần Tư Dung chạy tới tố cáo.

Hai người liền bắt đầu cấu kết.

Sau khi Trần Tư Dung lấy được thẻ ngân hàng cùng những món đồ trong phòng rồi đem bán một phần, cô ta đã chuyển cho giám thị một khoản tiền đáng kể.

Còn mời ông ta đi ăn.

Hai người tưởng sau vụ này tôi sẽ sợ, phải tìm tới giám thị xin giúp đỡ.

Không ngờ chúng tôi bỏ qua ông ta.

Trực tiếp báo cảnh sát.

Đến lúc ấy.

Giám thị mới thật sự hoảng.

Cuối cùng, cơ quan chức năng yêu cầu giải quyết toàn bộ thiệt hại cho chúng tôi theo quy định.

Còn việc có được xem xét giảm nhẹ hay không là chuyện khác.

Tin tức truyền tới gia đình Trần Tư Dung.

Nhưng bố mẹ cô ta chẳng hề lo cho con gái.

Việc đầu tiên họ làm là mắng.

Nói cô ta làm mất mặt gia đình.

Bảo đừng gây thêm phiền phức.

Trần Tư Dung khóc đến gần như không thở nổi.

Lúc đó cô ta mới thật sự sợ.

Bất kể cô ta cầu xin thế nào.

Bố mẹ vẫn không quan tâm.

Ngay cả khi cảnh sát khuyên gia đình phối hợp xử lý.

Họ vẫn tỏ vẻ chẳng muốn dính líu.

Mãi đến khi được thông báo rằng nếu sự việc không được giải quyết thỏa đáng có thể ảnh hưởng tới nhiều phương diện của cả gia đình.

Lúc ấy họ mới chịu bỏ tiền.

Trần Tư Dung cũng dần nhận ra một sự thật mà trước đây cô ta luôn cố phủ nhận.

Bố mẹ chưa từng thật sự yêu thương cô ta như cách cô ta tưởng.

Cuối cùng.

Giám thị chịu trách nhiệm bồi thường một phần lớn.

Gia đình Trần Tư Dung cũng phải hoàn trả phần còn lại.

Ngày hôm sau.

Chúng tôi nhận đủ số tiền thiệt hại.

Khi được hỏi có muốn xin giảm nhẹ hay bỏ qua trách nhiệm cho họ không.

Tôi dứt khoát từ chối.

Ban đầu Hoàng Phi Phi và Hà Thiến có hơi do dự.

Nhưng nhìn thái độ của tôi, hai người cuối cùng cũng không nói thêm.

Dù sao người chịu tổn thất nhiều nhất là tôi.

Mà họ cũng chẳng thật lòng muốn tha thứ cho Trần Tư Dung.

Sau khi chuyện này được công khai, đa số người theo dõi đều cho rằng xử lý như vậy là hợp lý.

Bố mẹ Trần Tư Dung sau đó còn chạy tới trường gây náo loạn.

Họ mắng tôi độc ác.

Nói tôi nhỏ nhen.

Bảo rằng tiền đã bồi thường rồi thì tại sao còn không chịu bỏ qua cho con gái họ.

Nhưng lần này chẳng ai tin họ nữa.

Ai cũng nhìn ra.

Điều họ thật sự lo không phải Trần Tư Dung.

Mà là sợ chuyện của cô ta ảnh hưởng tới đứa con trai họ luôn đặt lên hàng đầu.

Cuối cùng, vì gây rối trật tự, hai người cũng bị xử lý và cảnh cáo.

Từ đó mới không dám tiếp tục tới trường làm ầm.

Giám thị và Trần Tư Dung sau đó đều phải chịu trách nhiệm tương ứng theo phán quyết pháp luật.

Còn tôi cuối cùng cũng có thể yên tâm tiếp tục việc học.

Sau khi tốt nghiệp, tôi thuận lợi trở về tiếp quản công ty của ba.

End.

Chương 5 - Chia Đôi Tiền Sinh Hoạt - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia