Tô Miên hoàn toàn xác định, Bùi Nhạc chính là một tên khốn đản chính hiệu.
Tối hôm qua quậy tưng bừng cả một đêm chưa đủ, thế mà sáng nay hắn ta lại còn định đòi tiếp tục nữa hả?
Mu bàn chân trắng ngần của Tô Miên thoắt ẩn thoắt hiện mấy đường gân xanh nhạt.
Cậu bực bội tung một cước đá thẳng vào n.g.ự.c Bùi Nhạc. Nghĩ lại cái eo nhỏ đêm qua bị cái tên hỗn đản này hành hạ đến giờ vẫn còn ê ẩm đây này.
Nào ngờ Bùi Nhạc lại chẳng khác gì một chú cún bự siêu to khổng lồ, cứ thế cong người sà tới sát rạt.
Trông anh bây giờ trẻ trung đến ngỡ ngàng. Khoác trên người chiếc áo sơ mi sọc xanh, trông anh hoàn toàn lột bỏ được cái vẻ già dặn, trưởng thành như lần đầu tiên hai người gặp mặt.
Tô Miên bất chợt nhớ lại ngày ấy, Bùi Nhạc diện một cây sơ mi đen lịch lãm cùng bộ âu phục chỉn chu, toát ra một thứ khí chất trưởng thành xa cách vô cùng.
Nhưng chẳng hiểu vì duyên cớ gì, từ lúc kết bạn WeChat với nhau, phong cách ăn mặc của anh cứ thay đổi ch.óng mặt, thậm chí còn chuyển biến sang cả style nam thần đầy quyến rũ nữa chứ.
Tô Miên đành phải thừa nhận một điều, việc cậu u mê anh ngoài cục bông ra thì còn một lý do cực kỳ to bự khác.
Đó chính là —— Bùi Nhạc từ ngoại hình, tính cách cho đến gu ăn mặc, cái nào cái nấy đều gãi đúng chỗ ngứa của cậu.
Tô Miên chưa từng thổ lộ với anh gu người yêu lý tưởng của mình trông ra sao cả.
Cậu cũng chẳng rõ vì sao dạo ấy anh lại đột ngột thay đổi phong cách xoành xoạch như thế.
Chỉ là ngắm nhìn khoảnh khắc anh cứ sà vào, dính lấy, ôm chầm lấy mình, ngước đôi mắt hẹp dài lên cong cong cười tủm tỉm nhìn cậu.
Gò má Tô Miên bỗng chốc nóng bừng lên lúc nào không hay.
Hơi thở của cậu trở nên dồn dập và có phần chật vật. Đang lúc quẫn bách muốn né tránh ánh nhìn ấy, cậu lại vô thức bồi thêm một cú đá nữa về phía anh.
Nào ngờ Bùi Nhạc lại cười tươi roi rói, chỉ chớp mắt đã tóm gọn lấy cổ chân Tô Miên, kéo sát người cậu lại gần mình thêm chút nữa.
Bàn tay to lớn mang theo lớp chai sần nhè nhẹ của anh chậm rãi mơn trớn trên mu bàn chân cậu.
Từng đợt dòng điện tê dại len lỏi qua lớp da thịt mỏng manh, khiến cậu theo bản năng run b.ắ.n lên một cái.
Tô Miên vốn chẳng mặn mà gì với cái kiểu nhạy cảm quá đà này, chỉ đành bực bội hừ phì một tiếng rồi nghẹn ngào phát ra tiếng nức nở nho nhỏ.
Lồng n.g.ự.c phập phồng lên xuống vì tức tối.
Đôi bàn tay trắng ngần bấu c.h.ặ.t lại thành đ.ấ.m, thầm giơ lên đe dọa trong vô vọng!
Bùi Nhạc cứ chờ đấy cho tôi!!!
Tối nay tốt nhất là đừng có mà nhắm mắt ngủm củ tỏi đấy nhé.
Dám cả gan bắt nạt cậu à.
"Ô," Tô Miên run lẩy bẩy,
"Không, không được đâu..."
Cậu rất nhanh đã nhận ra sự bất thường giữa những luồng điện tê dại kia, "Đừng..." Tiếp tục nữa đấy!!
Có đời nào lại cứ giữ khư khư cổ chân người ta thế này không cơ chứ.
Tô Miên sợ nhột c.h.ế.t đi được.
Cái cảm giác bất thình lình bị tóm lấy, vừa mẫn cảm vừa ngứa ngáy lại kèm theo dòng điện chạy dọc sống lưng ấy thực sự quá mức hành hạ.
Mải chống cự nên Tô Miên nào để ý đến giọng điệu của chính mình lúc ấy mềm mại và nũng nịu đến nhường nào, lại càng chẳng hay biết đôi tai mình đã đỏ lựng lên từ bao giờ.
Cậu chỉ đành bối rối vươn tay đẩy anh ra.
"Ô." Tô Miên còn chưa kịp phản định thần lại thì tay Bùi Nhạc đã trượt thẳng lên vòng eo thon của cậu.
Vốn dĩ đầu ngón tay anh đã mang theo lớp chai sần, lúc áp sát vào eo nhỏ khiến Tô Miên không kìm được mà rên khẽ một tiếng, trong đầu lúc ấy chỉ luẩn quẩn ý định trốn chạy chứ chẳng nghĩ được thêm điều gì khác.
Cái tên Bùi Nhạc này rốt định làm cái quái gì không biết nữa cơ chứ!!
Nhìn thì có vẻ đứng đắn lắm, sao mà càng lúc càng lăn xả thế không biết, lại còn lắm thể lực thế cơ chứ lị.
Tô Miên còn đang vùng vẫy định giãy giụa, tưởng đâu anh lại giở trò định lột quần áo mình ra.
Đánh không lại người ta, đôi mắt hoa đào ngấn nước ngước lên trừng trừng: "Bùi, Nhạc, em…… Kéo bức màn lại mau..."
Hệ thống an ninh khu chung cư nhà Tô Miên vốn dĩ chỉ ở mức trung bình.
Vì là khu tập thể cũ nên khoảng cách giữa các tòa nhà san sát nhau.
Cậu thậm chí còn hoài nghi chỉ cần mấy người ở tòa cao ốc đối diện dòm ngó tinh mắt một chút là có thể bắt trọn khoảnh khắc hai người đang ân ái trên giường mất thôi.
Cậu đời nào muốn làm nhân vật chính trong màn "phóng sự trực tiếp" cho mấy vị hàng xóm xem ké những cảnh tượng không thể miêu tả nổi ấy đâu cơ chứ!
Tô Miên cuộn tròn người lại như một con nhộng nhỏ.
Đến cả bản thân nói năng nũng nịu ra sao cậu còn chẳng nhận thức được nữa là.
Nào ngờ người đàn ông nghe thấy thế chẳng những không buông tha, ngược lại những ngón tay lại càng thọc sâu hơn, cười khẽ phả hơi ấm sát bên vành tai mẫn cảm của cậu: "Hả? Muốn kéo bức màn á?"
Bùi Nhạc: "Miên Miên nhà chúng ta da mặt mỏng thế cơ à, không muốn cho người khác nhìn thấy chúng ta đang làm gì đúng không, hửm?"
Giọng Bùi Nhạc vừa triền miên vừa quyến rũ c.h.ế.t người, khiến gò má Tô Miên lập tức đỏ bừng như thoa phấn.
Những ngón tay hư hỏng của anh cứ vô tình hay hữu ý mà quấy phá trên cơ thể Tô Miên.
Vành tai cậu lại càng đỏ tợn.
Cảm nhận được nhiệt độ cơ thể Tô Miên tăng vọt, anh cong môi trêu chọc: "Thế Miên Miên cụ thể là không muốn cho người khác nhìn thấy chỗ nào của anh thế, hả?"
Bùi Nhạc, anh đúng là đồ khốn nạn đáng c.h.ế.t mà!!
Tô Miên tức đến mức cứng đờ cả nắm đ.ấ.m, chỉ chực giơ lên đ.ấ.m cho phát.
Bùi Nhạc lại buồn cười giơ tay lên.
Chẳng biết anh khua khoắng thế nào từ một góc nào đó lôi ra chiếc điều khiển từ xa, bấm nút cái rụp thế là rèm cửa tự động khép kín lại.
Nếu không phải tận mắt chứng kiến thao tác của anh, Tô Miên còn chẳng biết cái remote này mọc ra từ xó xỉnh nào nữa là.
Đến cả chuyện rèm cửa nhà mình điều khiển bằng remote mà cậu còn chẳng hay biết nổi cơ đấy?
Tô Miên ngẩn người mất vài giây, chẳng biết có phải bản thân hoa mắt hay không mà cậu cứ có cảm giác.
Sao Bùi Nhạc lại rành rẽ căn nhà của cậu hơn cả chính chủ thế này nhỉ?
Cậu còn đang thẫn thờ suy diễn thì Bùi Nhạc đã kéo rèm xong xuôi, rướn người áp sát rồi hôn lên môi cậu.
Khoảng cách thu ngắn lại đến mức mùi hương bạc hà quen thuộc của anh bao trùm lấy toàn bộ đại não.
Trong ký ức của Tô Miên, những nụ hôn của Bùi Nhạc trước nay toàn mang dáng dấp của một cơn cuồng phong bão táp, hoặc là kiểu tập kích bất ngờ không kịp trở tay.
Mỗi lần hôn anh đều ôm c.h.ặ.t lấy cậu như thể chỉ sợ giây sau sẽ buông tay, thế nên lần này cứ ngỡ anh lại tiếp tục giở cái bài hôn lấy hôn để cho bõ ghét.
Ai ngờ lần này bầu không khí lại hoàn toàn khác lạ.
“Chụt.” Tô Miên nghe thấy tiếng đôi môi chạm nhẹ vào nhau.