Lần đầu tiên Bùi Nhạc gặp Tô Miên là năm anh mười chín tuổi.

Lúc ấy, Bùi Nhạc tuổi tác chẳng lớn là bao, nhưng vì nhảy lớp nên tốt nghiệp sớm rồi gánh luôn cơ ngơi khổng lồ do cặp phụ huynh suốt ngày chỉ biết rải "cẩu lương" mà chẳng màng việc nước để lại.

Và anh cũng đồng thời thừa kế luôn cả con cẩu bự trong nhà.

Kể từ khi bố mẹ rủ nhau đi du lịch vòng quanh thế giới, cuộc sống của Bùi Nhạc vẫn tẻ nhạt và ảm đạm như mọi khi, chẳng lấy nổi một tia sáng.

Đối với Bùi Nhạc mà nói, bản thân anh chẳng khác nào một cỗ máy kiếm tiền cho gia đình. Sự ra đời của anh vừa là một ngoài ý muốn, vừa mang sứ mệnh tiếp quản sản nghiệp. Từ bé đến lớn, anh lúc nào cũng phải ưu tú, ưu tú và cực kỳ ưu tú. Ngoài điều đó ra, chẳng một ai thèm bận tâm đến cảm xúc của anh, thậm chí họ chẳng quan tâm anh đã nỗ lực ra sao, mà chỉ chăm chăm nhìn vào thành tích của anh mà thôi.

Bùi Nhạc cũng từng có quãng thời gian buông xuôi, phó mặc cho tiêu chuẩn khắc nghiệt ấy định đoạt.

Anh cứ ngỡ cuộc đời mình sẽ mãi chìm trong một màu xám xịt như thế.

Cho đến khoảnh khắc anh vô tình nhìn thấy Tô Miên giữa biển người, và trái tim bỗng lỡ một nhịp.

Thực ra đó không phải lần đầu tiên anh chạm mặt cậu.

Thuở gặp nhau ở công viên, Tô Miên lúc ấy đang tất bật đi tìm một căn hộ vừa vặn.

Chẳng hiểu xui khiến thế nào, Bùi Nhạc lén lút sai người môi giới giới thiệu ngay căn nhà trống của chính mình cho cậu.

Bùi Nhạc tự nhận bản thân chẳng có gì ngoài tiền tài và bất động sản.

May mắn duy nhất của đời anh là nhà vẫn còn lắm của nhiều tiền.

Nhờ thế mà khi nghe Tô Miên có nhu cầu tìm nhà, anh liền vung tay thuê ngay cò mồi điều hướng để cậu dọn đến ở căn hộ sát vách nhà mình.

Chuyện này anh giấu nhẹm đi, chưa từng hé lộ với Tô Miên nửa lời.

Nhưng thực chất, lần đầu tiên Bùi Nhạc gặp Tô Miên là từ hồi tiểu học cơ.

Bùi Nhạc vẫn luôn là một "tai nạn" ngoài ý muốn trong mắt đấng sinh thành.

Hồi tiểu học, dẫu anh có đạt bao nhiêu điểm mười đỏ ch.ói đi chăng nữa thì vẫn chẳng tài nào lọt vào mắt xanh của cặp bố mẹ bận ân ái với nhau.

Điều đó khiến anh không khỏi hoài nghi chính mình.

Rằng phải chăng bản thân chưa đủ xuất sắc nên mới không giành được sự chú ý từ họ.

Nhưng rồi……

Cho đến khi Tô Miên xuất hiện.

Cậu lớn hơn anh vài tuổi, nhưng nhìn vẻ non nớt ấy lại chẳng khác nào một chiếc bánh bao nhỏ.

Thế nhưng chính vào lúc ấy, Tô Miên lại ra dáng một ông cụ non thực thụ, giơ tay xoa đầu trấn an anh.

“Đừng buồn nữa, cậu giỏi lắm mà.” Tô Miên quơ quơ ngón tay, “Sau này nếu nhà cậu không biết thưởng thức, không chịu khen ngợi cậu, tớ chia cho cậu một nửa phần thưởng mà bố mẹ tớ tặng tớ nhé?”

Tô Miên sinh ra và lớn lên trong một gia đình tràn ngập tình yêu thương.

Và cũng chính ngày hôm ấy, Bùi Nhạc đã nhận được món quà là chú ch.ó bông đầu tiên trong đời.

Bùi Nhạc luôn cất kỹ món đồ ấy ở nơi sát cạnh trái tim, giấu giếm thật kỹ để không ai phát hiện.

Tô Miên chưa từng mảy may hay biết chuyện này.

Có đôi khi, Bùi Nhạc rất muốn lấy ra khoe với cậu.

Nhưng ngặt nỗi sự chú ý của Tô Miên lúc nào cũng dính c.h.ặ.t lấy mấy chú cún cưng mất rồi.

Vốn dĩ Bùi Nhạc chẳng hề nuôi ch.ó, hay nói đúng hơn là anh chẳng có tý cảm tình nào với cái đám "hoàng thượng" lông xù mà bố mẹ anh yêu chiều.

Cho đến khi Bùi Nhạc nhìn thấy Tô Miên ở công viên, hí hửng tính sờ ké cún nhà người ta nhưng lại bị ch.ó ta gầm gừ dọa cho sợ chạy mất dép, đến mức tủi thân đỏ hoe cả hốc mắt.

Lúc ấy, Bùi Nhạc mới nhận thức được một chân lý: Anh nhất định phải nuôi một con cún.

Anh đời nào cho phép Tô Miên muốn sờ cún mà phải chịu cảnh ngậm ngùi ôm hận.

Bùi Nhạc có thể không có được bất cứ thứ gì trên đời.

Nhưng riêng Tô Miên thì nhất định phải có được tất cả.

Ban đầu, Bùi Nhạc cũng chẳng chắc con cún xui xẻo do bố mẹ để lại có đủ ngoan ngoãn hay không.

Anh chỉ biết rằng, cục cưng bốn chân bị bố mẹ bỏ lại ấy vốn dĩ chẳng mấy ưa gì anh.

Họ bảo, vì mặt anh lúc nào cũng lạnh tanh như tiền nên cún ta mới ghét.

Nhưng ngặt nỗi, Bùi Nhạc có thể dung túng cho vạn vật trên đời này không thích mình, chứ tuyệt đối không bao giờ cho phép bất cứ ai hay bất cứ thứ gì dám tỏ thái độ với Tô Miên.

Ngay sau ngày Tô Miên ký hợp đồng thuê nhà, Bùi Nhạc liền bắt tay vào chiến dịch huấn luyện cấp tốc cho con cún, cố tình dàn dựng màn kịch làm sao để trong lần chạm mặt đầu tiên, cún ta lại chủ động bám lấy Tô Miên như thân thiết từ kiếp trước.

Chỉ có mỗi mình Bùi Nhạc biết thừa một sự thật phũ phàng.

Đó là vì anh đã dúi vào mõm nó đĩa thịt sấy khô món tủ của con mập mềm mại kia, nó mới chịu diễn cái trò quy thuận giả trân ấy.

Đúng là cái giống ham ăn ch.óng quên.

Hễ có thịt khô nhử mồi thì với ai nó cũng có thể ngoắt đuôi theo được tất.

Huống chi đối tượng lại là Tô Miên, sinh vật đáng yêu nhất quả đất này cơ chứ?

Bùi Nhạc thầm nghĩ, cặp phụ huynh xui xẻo của mình đời này coi như làm được mỗi một việc chuẩn chỉnh nhất thế gian ——

Chính là nuôi một con cún biết cách mang lại niềm vui cho Tô Miên.

Lại nói tiếp.

Ban đầu, Bùi Nhạc chỉ định âm thầm che chở cho Tô Miên từ phía sau.

Căn bệnh trầm cảm cùng bản tính lãnh đảm, xa cách khiến anh luôn tự ti mình là kẻ không đáng yêu, tốt nhất nên tránh xa tất cả mọi người để không làm phiền đến cuộc sống yên bình của Tô Miên và con mập.

Thế nên anh mới ngụy trang bằng cái cớ bận rộn công việc để vắng mặt, nhưng sau lưng lại hóa thành "stalker" chính hiệu, ngày ngày lén lút quan sát một người một cún vui vẻ dạo chơi ngoài công viên.

Bùi Nhạc vẫn luôn nghĩ, bản thân chỉ cần đứng từ xa ngắm nhìn Tô Miên là quá đủ rồi.

Thế nhưng, tham vọng của con người sẽ chẳng bao giờ chịu dừng lại ở đó.

Bùi Nhạc chẳng thể ngờ rằng, qua những lần tiếp xúc vô tình khi dắt cún đi dạo, nghe cậu tíu tít chia sẻ đủ thứ chuyện vụn vặt thường ngày.

Hay những lần vô tình chạm tay nhau khiến dòng điện tê rần chạy dọc sống lưng.

Lòng tham trong anh bỗng chốc trỗi dậy mạnh mẽ không cách nào kìm chế.

Cái ý định ban đầu là sẽ mãi đứng ngoài vòng tay Tô Miên... hóa ra anh chẳng thể nào làm nổi.

Nhất là khi Tô Miên lại là một "tiểu bạch thỏ" ngốc nghếch chính hiệu. Xung quanh lúc nào cũng có tá mấy gã đàn ông đục nước béo cò vây quanh ve vãn mà cậu cứ ngây thơ đinh ninh bọn chúng chỉ là bạn bè tốt.

Thậm chí có kẻ trực tiếp bày tỏ lòng ngưỡng mộ, cậu vẫn ngây ngốc nghĩ rằng "thích" ở đây chỉ là kiểu bạn bè bình thường, thế là mặt đỏ tía tai rối rít cúi đầu cảm ơn người ta.

Mỗi lần nhìn thấy mấy gã đàn ông không có ý tốt dám đưa tay vươn vai với cậu, gân xanh trên trán Bùi Nhạc lại giật đùng đùng chỉ muốn đ.ấ.m cho tụi nó một trận nhừ t.ử.

Chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào, trong một phút bốc đồng vì men rượu, anh đã mượn hơi men để tỏ tình.

Bùi Nhạc lúc ấy thầm nghĩ, thể nào Tô Miên cũng sẽ nổi giận đùng đùng, mắng anh ghê tởm, trách anh ôm ấp tâm tư đồi bại, hay chí ít cũng sỉ vả anh là loại không xứng để thích cậu.

Nào ngờ Tô Miên chỉ ngớ người nghiêng đầu, như thể đang loay hoay xử lý dữ liệu trong đầu, rồi gật đầu cái rụp.

Và thốt ra một câu xanh rờn.

“Vậy thì... mình thử hẹn hò xem sao nhé.”

Tô Miên là một người đơn thuần đến mức ngốc nghếch, điểm này Bùi Nhạc nắm rõ hơn bất kỳ ai trên đời, từng chút tâm tư nhỏ nhoi của cậu đều thu gọn vào tầm mắt anh.

Anh thừa biết Tô Miên đồng ý ở bên mình chẳng qua vì cục cưng béo ú kia mà thôi.

Nhưng cho dù lý do có ngớ ngẩn thế đi chăng nữa, Bùi Nhạc vẫn cam tâm tình nguyện đón nhận.

Anh thừa nhận bản thân mình ích kỷ thật đấy.

Dù tường tận rằng trong lòng Tô Miên vị trí của anh chẳng bằng một góc của con cún, thế nhưng anh vẫn trơ trẽn ôm hôn, vẫn cố chấp trói c.h.ặ.t Tô Miên vào cuộc đời mình.

Tựa như kẻ trộm cắp nhặt nhạnh được chút hạnh phúc rơi vãi.

Cứ nâng niu Tô Miên trong lòng bàn tay như nâng trứng mỏng, sợ vỡ sợ rơi.

Nhưng Bùi Nhạc nghĩ thầm.

Chỉ cần thế này là đủ rồi.

Chỉ cần Tô Miên có thể ở cạnh anh đến cuối cuộc đời.

Thì mọi thứ có ra sao cũng mặc kệ.

Chương 14 - Chia Tay Rồi, Bạn Trai Cũ Mưu Mô Mỗi Ngày Đều Đến Trộm Chó Của Tôi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia