Ngày Tô Miên gặp được Bùi Nhạc, tình hình kinh tế của cậu đang có chút eo hẹp, việc tìm phòng trọ thì cứ lận đận mãi chẳng được căn nào ưng ý.
Ai ngờ đâu, sau mấy tháng trời tìm kiếm trong vô vọng, cuối cùng cậu lại vớ được ngay căn hộ sát vách nhà Bùi Nhạc.
Ban đầu, Tô Miên chỉ thuê được nhà cạnh nhà anh.
Cậu hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi, một khu chung cư cao cấp thế này mà giá thuê lại phải chăng đến kỳ lạ: Không những không cần cọc một trả ba, chỉ phải đóng tiền nhà theo từng tháng, mà căn phòng còn được trang trí cực kỳ xinh xắn, sắm sửa đầy đủ tiện nghi không thiếu một thứ gì.
Đến mức Tô Miên thỉnh thoảng còn tưởng mình không phải đang đi thuê nhà nữa ấy chứ.
Không gian thậm chí còn ấm cúng hơn cả nhà của cậu, khiến Tô Miên cảm thấy vô cùng bất ngờ.
Vừa mới chân ướt chân ráo chuyển đến thành phố này, Tô Miên lại chẳng có nổi một người bạn thân thiết nào đủ để tối lửa tắt đèn có nhau.
Thế nên, ngay ngày đầu tiên đến đây, hỏng bóng đèn với vỡ ống nước một cái là cậu luống cuống cả lên, chẳng biết phải xoay sở ra sao.
Dù sao Tô Miên cũng là con trai, nhưng cái gọi là “kỹ năng sinh tồn bẩm sinh” ấy, ngặt một nỗi trong người cậu lại hoàn toàn trống rỗng.
Tô Miên thậm chí còn thầm nghĩ, mấy cô bạn gái cậu từng quen hình như đứa nào cũng lợi hại hơn mình gấp mấy lần. Không những mặt không đổi sắc tự tay thay bóng đèn vèo vèo, mà đến quả hạch đào cứng ngắc tụi nó cũng một cước bóp nát bét được.
Mỗi lần nhìn thấy kỹ năng của người ta, Tô Miên lại không khỏi tự hỏi: Hồi thế giới tiến hóa chắc là đã bỏ quên mất tiêu cái định vị của cậu rồi thì phải?
Lúc đó Tô Miên tuyệt vọng cực kỳ, tìm mỏi mắt cả buổi chẳng thấy số điện thoại của ông thợ sửa ống nước nào, trong khi người thì ướt sũng từ đầu đến chân. Hết cách, cậu chỉ đành ôm hy vọng đi tìm chủ nhà cứu trợ, nào ngờ chưa kịp nhấc chân đi thì cửa nhà đã bị người ta gõ vang.
Tô Miên từng gặp gỡ vị hàng xóm này rồi.
Chỉ là cậu vạn lần không ngờ sự đời lại có thể trùng hợp đến thế.
Đó là lần Tô Miên từng ghé qua công viên sờ ké cún cưng nhà người ta.
Lúc ấy, Tô Miên chẳng nhớ nổi mặt mũi chủ nhân con ch.ó trông tròn méo ra sao, chỉ ấn tượng mỗi việc anh ta mặc áo sơ mi đen, nom cứ như mấy tay tổng tài thành đạt trong truyền thuyết, trông đến là dọa người.
Trái ngược với ông chủ, con cún nhỏ lại nhiệt tình vô biên, cứ quấn riết lấy cậu không rời.
Điều đó làm Tô Miên vui muốn xỉu.
Giờ phút này, khi thấy anh hàng xóm dắt cún cưng đứng trước cửa nhà mình, đôi mắt Tô Miên liền sáng rực lên, lập tức nhận ra ngay thân phận của Bùi Nhạc.
Tô Miên thầm nghĩ cún con ngoan thế nào thì chắc chủ nhân của nó cũng chẳng đến nỗi nào đâu nhỉ. Cậu chớp chớp đôi mắt mang theo ánh nhìn cầu cứu, vô cùng ngoan ngoãn và rụt rè hỏi xem anh có biết thợ sửa nào tốt giới thiệu cho mình một người không.
Nào ngờ, Bùi Nhạc chỉ khựng lại một nhịp rồi lạnh lùng bước thẳng vào trong.
Tô Miên lúc đầu ngỡ câu hỏi của mình đã chọc giận anh, vội vàng ba chân bốn cẳng đuổi theo sau, lí nhí thanh minh: "Không có số điện thoại cũng chẳng sao đâu ạ, để tự em tìm cũng được mà..."
Nhưng ai mà ngờ, người ta chỉ quay người đi thẳng về phòng mình.
Tô Miên lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ Bùi Nhạc tuy không giúp gì nhưng ít ra không lôi chổi ra quất mình như trong tưởng tượng là phúc lắm rồi.
Chỉ là, cậu vừa mới trút được một hơi chưa bao lâu, Bùi Nhạc đã xách theo một hộp dụng cụ sửa chữa bự chảng quay lại, tiện tay xắn cao tay áo lên rồi hiên ngang bước thẳng vào nhà vệ sinh nhà cậu.
Ơ kìa... Sai sai rồi nha?
Tô Miên ngẩn người rồi lật đật chạy theo sau.
Và thế là, ngay trước mắt cậu là một vị đại thiếu gia từ nhỏ đã quen nuông chiều, mười ngón tay chưa từng nhúng nước chậu vàng, giờ đây lại đang nhẫn nại lau đi những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, rồi ra tay thao tác một cách cực kỳ thành thạo và đẹp mắt để giải quyết gọn ghẽ sự cố cho Tô Miên.
Tô Miên đứng sững sờ đến độ ngây người luôn lúc nào không hay. Mãi cho đến khi cậu theo bản năng rút chiếc khăn lông trong tay ra, rón rén thấm mồ hôi trên trán Bùi Nhạc, l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng chéo lên một nhịp...
Là tiếng tim đập trật đi một nhịp.
Kể từ hôm đó trở đi, mỗi lần Tô Miên chạm mặt Bùi Nhạc, nhịp tim cậu lại bắt đầu chứng bệnh tăng tốc bất thường không tài nào kiểm soát nổi.
Càng về sau, hai người càng hay cùng nhau đi dạo phố, dắt ch.ó đi dạo và tỉ tê đủ chuyện trên trời dưới đất.
Tô Miên bỗng nhận ra, ánh mắt mình nhìn Bùi Nhạc hình như đã bắt đầu có vấn đề rồi.
Cậu không những vô duyên vô cớ thích đứng trước gương săm soi bản thân hàng giờ liền trước mỗi cuộc hẹn với anh, mà thậm chí còn xuất hiện triệu chứng thở gấp, tim đập thình thịch mỗi khi đối diện với Bùi Nhạc.
Đến cả trong những giấc mơ ban đêm, hình bóng người nọ cũng cứ thế không mời mà đến.
Còn có những khoảnh khắc vô tình chạm tay vào nhau, cậu lại vô thức cảm nhận được hơi ấm của Bùi Nhạc vẫn còn vương vấn mãi trên đầu ngón tay mình.
Thế nên, vào khoảnh khắc muộn màng nào đó sau này, khi Bùi Nhạc cất lời hỏi rằng cậu có muốn cùng anh ở bên nhau hay không.
Tô Miên hầu như chẳng mảy may cần đến não bộ suy nghĩ mà gật đầu đồng ý cái rụp.
Tô Miên chẳng hiểu thế nào là thích một người.
Nhưng cậu chỉ biết rằng, bản thân cực kỳ muốn được ở cạnh Bùi Nhạc.
Chỉ đơn giản vậy thôi.
Chỉ có điều, tất cả những tâm tư này...
Tô Miên chưa từng thốt ra một lời nào với Bùi Nhạc cả.
Rằng, kỳ thực... cậu cũng thích anh nhiều lắm.