Vào ngày sinh nhật tuổi mới của Bùi Nhạc... chẳng biết vì ma xui quỷ khiến thế nào, Tô Miên trong cơn m.ô.n.g lung đã cùng anh hùa theo trò chơi "Thật lòng hay thử thách".
Hôm đó, Tô Miên có uống chút rượu.
Bùi Nhạc cũng ngà ngà say.
Chai rượu xoay tít mấy vòng rồi dừng lại ngay trước mặt Tô Miên. Cậu vừa choáng váng vừa có chút quẫn bách, bèn giơ ngón tay trỏ thẳng vào ch.óp mũi Bùi Nhạc: "Thật lòng đấy nhé, A Nhạc, em chọn đi!"
Tô Miên sờ sờ mái tóc mềm mại của mình, nhìn đối phương mở lời. Có lẽ nhờ chút hơi men làm gan lớn hơn hẳn, cậu chẳng còn thấy ngượng ngùng nữa, ngược lại còn thả lỏng hơn ngày thường rất nhiều.
Lẽ ra, Bùi Nhạc không nên phá vỡ quy tắc an toàn giữa hai người. Bấy lâu nay, họ vẫn giữ một ranh giới ngầm đầy ăn ý, chưa từng vượt quá giới hạn nửa bước.
Trước khi bắt đầu trò chơi, Bùi Nhạc từng tự nhủ rằng, nếu có một ngày anh thực sự muốn gặng hỏi Tô Miên điều gì, chắc anh cũng chỉ dám hỏi mấy câu vụn vặt kiểu như: "Trước đây anh từng có bạn trai chưa?" hay " Anh đã từng thích ai bao giờ chưa?". Thế nhưng, đến lúc lời sắp đến cửa miệng, Bùi Nhạc lại bỗng thấy không cam lòng.
Cảm giác của đêm nay thật sự rất khác.
Không hiểu sao, Bùi Nhạc đột nhiên muốn x.é to.ạc cái khoảng cách an toàn c.h.ế.t tiệt kia ra. Anh buột miệng thốt lên: "Miên Miên, nếu em cố gắng thêm chút nữa... liệu có ngày anh thích em không?"
Bùi Nhạc chẳng hiểu nổi dũng khí ấy chui từ xó xỉnh nào ra để mà hỏi câu này.
Có lẽ là vì anh đang ỷ lại vào sự mềm mỏng của Tô Miên, hoặc vì anh trót tin vào sự chân thành nhất phát ra từ một kẻ đang say khướt — rằng cậu sẽ cho anh một đáp án chính xác nhất.
Chính Bùi Nhạc cũng không nhận ra đầu ngón tay mình đang run lên bần bật lúc thốt ra câu hỏi đó.
Bùi Nhạc quá hiểu Tô Miên. Thậm chí trong một vài khía cạnh, anh còn hiểu rõ cậu hơn cả chính bản thân cậu nữa.
Nhưng mà...
Bùi Nhạc cũng sợ cái sự thẳng thắn đến sát thương của một Tô Miên đang say.
Sợ cậu sẽ không chút nể nang mà phũ phàng đáp lại:
"Tôi sẽ không bao giờ thích cậu đâu."
"Vĩnh viễn không đời nào thích cậu hết, Bùi Nhạc."
"Cái tôi thích từ trước đến nay là những thứ mềm mại cơ, chứ không phải một kẻ đầy mưu mô tâm cơ như cậu, vừa muốn bám dính lấy tôi lại vừa muốn độc chiếm tôi làm của riêng."
Từ nhỏ, Bùi Nhạc đã là một đứa trẻ chẳng nhận được lấy một chút tình yêu thương trọn vẹn từ ai.
Thứ duy nhất anh biết và tin tưởng chính là kiểu tình yêu mang tính bá đạo và chiếm hữu tuyệt đối.
Nhưng ngặt một nỗi, anh lại sợ Tô Miên sẽ ghét bỏ kiểu yêu đương ngột ngạt này, sợ cậu sẽ hoảng sợ mà quay lưng vứt bỏ anh, tìm cách trốn chạy khỏi tầm mắt của anh.
Thực ra, Bùi Nhạc dư sức hiểu rõ hơn bất cứ ai: Chỉ cần anh tiếp tục ngậm miệng ăn tiền, vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra...
Thì Tô Miên sẽ mãi mãi ở lại bên cạnh anh, chẳng đi đâu cả.
Nhưng ngặt nỗi, chỉ riêng đêm nay thôi.
Anh không muốn tiếp tục diễn cái vở kịch lừa mình dối người này nữa.
Anh muốn giữ Tô Miên lại cạnh đời mình.
Anh muốn đường đường chính chính tranh giành một vị trí trong tim cậu, muốn Tô Miên phải thật lòng thích anh.
Anh muốn biết rốt cuộc Tô Miên nghĩ gì về mình.
Và anh muốn đi đường dài với Tô Miên, tính bằng tính bằng năm tháng cuộc đời.
Hàng vạn suy nghĩ ngổn ngang cứ thế cuồn cuộn quay cuồng trong đáy lòng bừa bộn của Bùi Nhạc.
Ngay khoảnh khắc Bùi Nhạc thốt ra câu hỏi đó, căn phòng bỗng chìm vào một khoảng lặng đến đáng sợ.
Vốn là người luôn nắm thế chủ động trong mọi tình huống, thế nhưng duy chỉ có lần này là ngoại lệ.
Bùi Nhạc tĩnh lặng đến mức như một chú gà công nghiệp mất mật, đến cả một tiếng thở mạnh cũng không dám phát ra, chỉ đành nín thở ngóng chờ phán quyết từ Tô Miên.
Nào ngờ, lần này, cái viễn cảnh Tô Miên dùng lời lẽ phũ phàng từ chối thẳng thừng mà Bùi Nhạc tự tưởng tượng ra trong đầu hoàn toàn không xảy ra.
Trái lại, điều anh nhận được là một Tô Miên đang say khướt, cứ thế mang theo sự làm nũng đầy tùy hứng áp sát người đè lên người anh.
Tô Miên chớp mắt, cất giọng ——
"Đồ ngốc này?"
"Tự nhiên lại đi hỏi chuyện cố gắng hay không cố gắng làm gì, thế thì bao giờ em mới khiến anh thích nổi đây hả?"
Ơ kìa...?
Giọng Tô Miên vừa m.ô.n.g lung vừa mang theo âm điệu lơ tơ mơ của người say rượu.
Mấy lời ấy lọt vào tai Bùi Nhạc, kèm theo cả một bầu trời sương mù ngơ ngác khó hiểu.
Bùi Nhạc chớp chớp đôi mắt.
Chưa kịp hoàn hồn sau cú "sốc văn hóa" này, anh đã thấy cái người bình thường ngàn năm mới chủ động nổi một lần bỗng chậm rãi rướn người sát lại gần.
Tô Miên ngớ ngẩn tìm kiếm một hồi lâu, cuối cùng cũng mò trúng ngay mục tiêu là đôi môi của Bùi Nhạc.
Chụt.
Một cái hôn rơi xuống.
Bùi Nhạc đơ toàn tập vì nụ hôn úp sọt bất ngờ này.
Từ trước đến nay, toàn là một tay anh chủ động tấn công cơ mà?
Sao lần này người chủ động lại là Tô Miên thế này?
Đại não của Bùi Nhạc chính thức "sập nguồn".
Toàn bộ chuỗi hành vi bất thường không giống Tô Miên chút nào này cứ thế dội liên tiếp vào đại nội thị giác của anh, ép anh phải tìm ra ngay một lời giải thích hợp lý.
Nhưng Bùi Nhạc chẳng dám ảo tưởng.