Chẳng nghe thấy An Nhàn đáp lời ngay, Tô Miên vội đổi ý: "Nếu anh không biết thì thôi vậy, để... để tôi hỏi người khác xem sao."
An Nhàn gãi gãi đầu, có hơi không hiểu nổi mô tê gì trong màn thao tác này của Tô Miên. Anh ta dời tầm mắt sang căn phòng tổng tài bên cạnh, ngập ngừng: "Hay là... để tôi xem hộ cậu một tiếng nhé?"
Tô Miên mừng rỡ, giọng nói nghe vô cùng ngọt ngào: "Thật thế hả? Cảm ơn anh nhiều nha!!"
An Nhàn: "Không... không có gì đâu."
Cúp vội cuộc điện thoại với vài câu khách sáo, An Nhàn vẫn thấy đầu óc mình ong ong khó hiểu. Chẳng lẽ hai người định chọn một ngày đẹp trời không mưa không gió để gương vỡ lại lành đấy phỏng?
Nếu thế thì hiện tại Bùi Nhạc đang rảnh rỗi chán ra ấy chứ.
An Nhàn theo phản xạ chỉnh lại mác áo vest cho tươm tất, đứng dậy khỏi chiếc ghế thư ký rồi tiến về phía văn phòng tổng tài. Sau khi gõ cửa và nhận được tiếng đáp lại trầm lãnh từ bên trong, anh ta mới đẩy cửa bước vào, cất giọng cung kính: "Bùi tổng."
Bên trong phòng làm việc được bài trí theo hai tông màu chủ đạo đen trắng tối giản. Bức tường kính sát trần phản chiếu toàn bộ khung cảnh hoa lệ của thành phố nhìn từ tầng cao nhất, chiếu rọi thứ ánh sáng lấp lánh vào trong phòng. Người đàn ông đang ngồi trên chiếc ghế xoay bằng da màu đen thậm chí chẳng thèm quay đầu lại, chỉ lạnh nhạt lật lướt từng chồng hợp đồng rồi dứt khoát đặt b.út ký tên - đó chính là Bùi Nhạc.
An Nhàn: "Bùi tổng, vừa rồi... Tiểu Tô tiên sinh có gọi điện tới."
Nghe thấy bốn chữ "Tiểu Tô tiên sinh", động tác lật giấy của người đàn ông khựng lại nửa nhịp. Vị tổng tài với dung mạo lãnh đạm từ từ xoay ghế lại, hơi nâng cằm ra hiệu cho anh ta nói tiếp.
An Nhàn: "Cậu ấy hỏi ngài... hôm nay có đi công tác hay không ạ?"
An Nhàn thầm thấy vui thay. Bùi Nhạc vốn là sếp tổng của anh ta, ngay sau khi tốt nghiệp đại học năm nay liền chính thức tiếp quản cơ nghiệp gia đình. Hồi còn mặn nồng với Tô Miên, vị Bùi tổng này thỉnh thoảng còn vương vấn chút hơi ấm con người; mãi cho đến khi Tô Miên dứt áo ra đi cái rụp, An Nhàn mới vỡ lẽ ra rằng hóa ra vị sếp nhà mình trước giờ vốn chẳng có "tình người" gì sất... mà tất cả sự dịu ngọn ấy đều dành hết cho một mình Tô Miên mà thôi.
Và kết quả là từ ngày Tô Miên bốc hơi khỏi thế giới của họ, suốt tròn một tháng nay An Nhàn chưa từng thấy Bùi tổng nở nụ cười lấy một lần!!
Hồi trước thỉnh thoảng anh ta còn bắt gặp cảnh Bùi tổng vừa nhìn điện thoại vừa mỉm cười dịu dàng cơ mà!!!
Tưởng tượng đến viễn cảnh Tô Miên quay về tái hợp với sếp lớn nhà mình, An Nhàn không giấu nổi sự phấn khích: "Chắc là muốn tái hợp với ngài đấy đúng không ạ? Tiểu Tô tiên sinh chủ động chủ động thế này là tốt quá rồi còn gì."
An Nhàn lải nhải một hồi mà chẳng hề hay biết, Bùi Nhạc bỗng bật cười khẽ một tiếng.
An Nhàn ngạc nhiên ngước mắt lên, bắt gặp nụ cười thoáng qua trên môi Bùi Nhạc, thế nhưng sâu thẳm trong đôi mắt ấy lại chẳng hề có lấy một gợn ý cười.
An Nhàn ngẩn người.
Thế này là nghĩa làm sao?
Tổng tài không vui á???
Trong lúc An Nhàn còn đang ngây ra như phỗng, giọng nói lạnh lùng của Bùi Nhạc đã vang lên: "Bảo với bảo bối là hôm nay tôi đi công tác."
An Nhàn bị ánh mắt sắc lẹm như d.a.o cau của Bùi Nhạc "đá" thẳng ra ngoài cửa văn phòng.
Đứng ngây ngốc ngoài hành lang một hồi lâu, mãi sau An Nhàn mới hoàn hồn, lẩm bẩm trong miệng: "Làm cái trò quỷ gì thế không biết..."
Đại não An Nhàn chính thức sập nguồn.
An Nhàn: "Lúc này chẳng phải nên tranh thủ cơ hội bảo là rảnh rỗi không đi công tác nữa cơ chứ!! Tổng tài rõ ràng có phải đi đâu đâu, sao tự nhiên lại bắt mình nói dối thế này hả giời??"
Vốn mang tâm thế của một nhân viên mẫn cán, lúc bấm gọi lại cho Tô Miên, trong lòng An Nhàn thấp thỏm không yên.
Anh ta vốn định bụng sẽ nghĩ cách uyển chuyển an ủi đối phương đôi câu, trăm ngàn lần không ngờ tới khi vừa nhấc máy liền nghe thấy giọng nói mềm mại đến tan chảy của Tô Miên vang lên: "Alo, em ấy đi công tác thật hả ?"
An Nhàn còn chưa kịp nghĩ ra kịch bản giải thích thì Tô Miên đã "À" lên một tiếng rồi đáp gọn lỏn một câu "Biết rồi". Anh ta ngây người mất mấy giây, đành cứng nhắc gật đầu hùa theo.
Tô Miên: "Đi mấy ngày thế?"
Từ trước tới nay An Nhàn nào có dám hỏi han mấy chuyện tư gia này của sếp, nhưng nghĩ đến việc vị sếp nhà mình bỗng dưng phán một câu đi công tác, không biết Tiểu Tô tiên sinh nghe xong sẽ đau lòng đến mức nào đây. Trằn trọc một hồi, An Nhàn đành cẩn thận chọn một từ ngắn nhất, ngập ngừng an ủi Tô Miên: "Hôm... hôm nay đi."
Tô Miên lại bật cười khúc khích: "Thế thì tốt quá."
An Nhàn: "?"
Sau vài câu khách sáo qua loa, đợi đến khi Tô Miên cúp máy cái cụp, An Nhàn vẫn chẳng tài nào hiểu nổi câu "tốt quá" ấy có nghĩa là gì hoàn toàn là ý gì...?
Cho đến khi anh nhìn thấy vị đại BOSS nhà mình mang khuôn mặt lạnh tanh như tiền bước ra khỏi phòng, dừng chân ngay trước bàn làm việc của mình.
An Nhàn: "..." Tổ tông gia gia nhà tôi ơi, ngài còn chỉ thị gì nữa đây hả giời?
Dẫu sao cũng là thư ký tổng tài, sếp lớn đã cất công ra lệnh thì dĩ nhiên anh ta phải tìm cách hoàn thành cho tốt. Chỉ là đối mặt với cái vị đại boss thế này, An Nhàn thực sự thấy hoang mang vô độ.
Bùi Nhạc: "Cậu ấy vui lắm à?"
An Nhàn: "..." Có nên bán đứng người ta luôn không đây trời.
Dưới cái lườm nguýt lạnh thấu xương của Bùi Nhạc dội thẳng đến, An Nhàn đành nuốt nước bọt, gian nan đáp lời: "À... nghe... nghe không rõ lắm đâu ạ..."
Nghĩ đến đôi mắt trong veo mềm mại của Tô Miên, An Nhàn theo bản năng nói dùm vài câu lấy lòng: "Chắc chắn là cậu ấy thấy thất vọng lắm đấy, phải cố gượng cười để che giấu thôi... Dù sao người ta muốn tìm ngài mà ngài lại đi công tác bỏ bê người ta thế cơ mà..." Giọng An Nhàn mỗi lúc một nhỏ dần.
Nụ cười nhạt trên môi Bùi Nhạc lại càng khiến sống lưng anh ta lạnh toát.
Cuối cùng Bùi Nhạc đương nhiên chẳng thèm giải thích nửa câu.
An Nhàn trơ mắt nhìn bóng lưng cao ngất của Bùi Nhạc khuất dạng.
Bản năng sinh tồn khiến cậu ta rùng mình một cái.