Mặc Mặc là đứa em gái mà ông trời ban tặng cho anh.
Họ là anh em, là người nhà của nhau cả đời.
Cho đến khi người nhà họ Tạ xuất hiện.
Họ mới là người nhà thực sự của Mặc Mặc.
Còn anh.
Một người anh trai trên danh nghĩa, yếu ớt như tơ hồng.
Hôm Mặc Mặc đi dự tiệc với người nhà họ Tạ, anh đã lén lút đi theo sau, nhìn cô thay một chiếc váy dạ hội đẹp lộng lẫy, khoác tay một người đàn ông mặc suit lịch lãm bước xuống lầu.
Khí chất hợp nhau đến thế.
Họ mới là anh em ruột thịt thực sự.
Còn anh thậm chí đến một chiếc váy đắt tiền một chút cũng chẳng thể mua nổi cho cô.
Đêm hôm đó, Tạ Tư Văn đã đến tìm anh.
Dáng vẻ nhã nhặn, thong dong nhìn anh:
"Cậu Trình này, Mặc Mặc là em gái ruột của tôi, là tiểu thư đại danh môn nhà họ Tạ, tương lai của em ấy quang mây tươi sáng. Cậu chắc là sẽ không cậy chút ơn nuôi nấng nghèo rớt mùng mồng này mà muốn mặt dày bám thắt lưng em ấy để trèo lên nhà họ Tạ đấy chứ?"
Trình Mục đơ mặt: "Anh nghĩ nhiều rồi."
"Thế thì đừng đi theo em ấy đến thủ đô nữa."
Tạ Tư Văn cất lời: "Cậu nên hiểu rất rõ, đợi khi Mặc Mặc tiếp xúc với thế giới mà em ấy vốn dĩ thuộc về, em ấy sẽ biết được rằng, việc từng nhận một kẻ như cậu làm anh trai là một chuyện tủi hổ đến nhường nào."
Trình Mục bị kích động bộc phát.
Anh lao lên định đ.á.n.h nhau với Tạ Tư Văn, nhưng lại bị mười mấy gã vệ sĩ bên cạnh ghì c.h.ặ.t lấy, tát cho một trận nhược tiểu.
"Loại hạ đẳng không có giáo d.ụ.c."
Tạ Tư Văn khinh bỉ mỉm cười, phẩy tay bước đi.
Trình Mục quệt gạt vết thương trên khóe miệng từ dưới đất bò dậy.
Anh biết, Mặc Mặc sẽ không phải là loại người như Tạ Tư Văn nói.
Anh cũng biết, tương lai của cô vô hạn đến nhường nào.
Khoảng cách giữa hai người sẽ ngày càng lớn.
Lớn tựa như vực sâu thăm thẳm.
Anh và cô, vốn dĩ chẳng phải người cùng một thế giới.
Có thể đồng hành cùng nhau đi qua chặng đường mười tám năm đầu đời, anh đã cảm thấy vô cùng thỏa mãn rồi.
Trình Mục đã hạ quyết tâm, sẽ không bao giờ gặp lại Mặc Mặc nữa.
Thế nhưng…
Ngày hôm đó anh rõ ràng đã tỉnh từ lâu.
Thế nhưng khi ngoảnh đầu thấy Mặc Mặc đang nằm bên cạnh mình, anh vẫn tự lừa mình dối người, nhắm c.h.ặ.t mắt lại.
Trình Mục không làm sao ngủ lại được nữa, lặng lẽ cảm nhận bầu trời ngoài kia từng chút từng chút một sáng dần lên.
Cảm nhận đứa em gái của anh cúi thấp người xuống hôn mình.
Nụ hôn nhẹ nhàng tựa như chuồn chuồn lướt nước.
Anh nhắm mắt, dòng m.á.u toàn thân gần như đảo ngược ngay chính khoảnh khắc này.
Một lúc sau, tiếng đóng cửa vang lên.
Chẳng biết đã qua bao lâu, Trình Mục rốt cuộc mới mở mắt ra.
Trong căn phòng chỉ còn vương vất chút hương mực thơm nhè nhẹ.
(Hết góc nhìn thứ ba)
…
Sau trận mưa rào, ngày hôm sau trời hửng nắng rực rỡ.
Ánh nắng ch.ói chang chiếu lên gương mặt Trình Mục khiến nó hiện lên vẻ hơi xuyên thấu.
Anh mở mắt, ánh nhìn mờ mịt lướt qua mặt tôi.
Tôi mỉm cười: "Chào buổi sáng, anh."
"...Mặc Mặc?"
"Tối qua anh uống nhiều quá, em mới bảo người ta đưa anh về nhà em ngủ một đêm, yên tâm đi, chẳng có chuyện gì xảy ra đâu."
Hàng mi anh run b.ắ.n lên, bờ môi mấp máy: "…Ừ."
Một dáng vẻ hoàn toàn tin tưởng.
Hệt như chiếc sợi xích sắt vẫn đang trói buộc cổ tay anh vốn dĩ chẳng hề tồn tại vậy.
"Anh muốn nghe em nói những lời như thế đúng không?"
Tôi xoay chuyển câu chữ, ghé sát lại gần Trình Mục.
Cắn mạnh một phát lên môi anh.
"Anh, anh còn muốn tiếp tục giả ngu giả ngơ, tô phấn điểm phấn cho nền hòa bình giả tạo này đến bao giờ nữa đây?"
Trình Mục hoàn toàn c.h.ế.t trân tại chỗ.
Bờ môi hé mở.
Kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.
Tôi tiện tay bóp lấy cằm anh, khẽ khàng cất lời:
"Em đại khái biết anh đang nghĩ gì rồi, chỉ cần em không nói thẳng ra, anh vẫn sẽ mãi mãi giống như trước đây, vờ như giữa chúng ta chỉ là anh em bình thường, vờ như em chưa từng làm những chuyện xấu xa không biết xấu hổ này với anh."
"Thế nhưng không thể nào nữa đâu, anh."
"Bây giờ anh chỉ có hai sự lựa chọn."
"Ở bên em, hoặc là vĩnh viễn không còn bất kỳ sự tự do nào nữa, mãi mãi bị em nhốt ở nơi này, biến thành chú cún nhỏ để em muốn dùng lúc nào thì dùng lúc đó."
"Một hay hai, anh chọn thế nào đây, anh?”
Sự im lặng lan tỏa trong giây lát.
Tôi nhếch môi mỉm cười: "Nếu đã không chọn, vậy em có thể giúp anh—"
Trình Mục đột nhiên ngắt lời tôi: "Em còn quá nhỏ, em vẫn chưa hiểu rõ điều này có nghĩa là gì đâu."
Động tác của tôi khựng lại.
Khi nhìn sang anh, tôi mới phát hiện đuôi mắt anh dần dâng lên một dải màu đỏ ửng.
Tôi không khỏi ngẩn ngơ.
Tôi chưa bao giờ thấy Trình Mục khóc.
Anh trước nay luôn tin theo cái triết lý chảy m.á.u chứ không chảy nước mắt.
Năm đó đ.á.n.h nhau với người ta, cánh tay bị binh khí rạch cho thịt nát xương tan, khâu tới mười một mũi mà ngay cả t.h.u.ố.c tê cũng không thèm tiêm.