Năm đó, các tỷ muội trong nhà đều quỳ xuống cầu xin hắn.
Đích mẫu cũng khổ sở khuyên can. Hắn vẫn không chịu buông tha ta.
Hắn cố chấp truyền tin tức ra ngoài, hại ta mất hôn ước, từ đó hôn sự gặp nhiều gian nan.
Nay quãng thời gian khó khăn nhất đã qua.
Ta cũng đã gả làm vợ người.
Cái gọi là bù đắp, ước chừng cũng chỉ là đ.á.n.h mấy bộ trang sức, tặng vài bộ y phục mà thôi.
03
Đích mẫu mở lời thay ta giải vây.
"Được rồi."
"Hôm nay khách quý đầy sảnh, không tiện để người ta đợi lâu, chúng ta vào tiệc trước đi."
Bùi Nghiễn Từ lúc này mới thu hồi ánh mắt.
"Vâng, mẫu thân."
Trong tiệc lại náo nhiệt trở lại.
Rất nhanh đã có người cười hỏi: "Đã nghĩ kỹ muốn xin bệ hạ ban thưởng thứ gì chưa?"
Bùi Nghiễn Từ đặt chén rượu xuống, ánh mắt hơi nhướng lên.
Có lẽ hôm nay tâm trạng hắn cực tốt.
Mày mắt hắn bớt đi vài phần lạnh lẽo, khóe môi cũng hơi cong lên.
Mấy vị cô nương trong tiệc lén nhìn đến đỏ mặt.
Ta cúi đầu nghịch chén trà, chỉ nghĩ tối nay ăn gì.
Đích mẫu nói, trang t.ử vừa đưa tới mấy con cá béo, bảo lát nữa khi về thì để ta mang theo.
Phu quân gần đây đọc sách vất vả, vừa hay có thể nấu một nồi canh cá, giúp chàng ấm bụng.
Ta còn mới làm hai đôi hộ tất, một đôi cho đích mẫu, một đôi cho di nương.
Sau khi vào đông trời lạnh, đầu gối họ luôn dễ đau.
Ta còn đang nghĩ, đợi tiệc tan.
Trước tiên đến thỉnh an mẫu thân, rồi lặng lẽ sang viện của di nương ngồi một lát.
Đang nghĩ vẩn vơ, liền nghe Bùi Nghiễn Từ lạnh nhạt nói: "Quả thật có một chuyện, muốn cầu ân điển của bệ hạ."
Khách khứa cười hỏi: "Chẳng lẽ là hôn sự?"
Bùi Nghiễn Từ cụp mắt, đầu ngón tay nhẹ nhàng miết thành chén.
"Đúng vậy."
Cả tiệc lặng đi.
Hắn nói: "Ta muốn cầu cưới một vị cô nương."
04
Tiệc tan, ta đến viện của đích mẫu thỉnh an.
Hôm nay bà uống nhiều hơn vài chén rượu, đau đầu dữ dội.
Nha hoàn dìu bà vào nội thất nghỉ ngơi, chỉ nói để ta ngồi chờ một lát.
Ta bèn ngồi đợi ở gian ngoài.
Chậu than cháy rất vượng.
Trà nước điểm tâm cũng rất ngon miệng.
Ta căng thẳng cả ngày, giờ phút này hiếm khi được thả lỏng.
Sau bình phong truyền đến tiếng bước chân rất khẽ.
Ta tưởng là nha hoàn, bèn không ngẩng đầu.
Cho đến khi một giọng nói trong trẻo lạnh lùng vang lên.
"Diệp biểu muội."
Tay ta run lên, nước trà suýt nữa đổ ra ngoài.
Bùi Nghiễn Từ từ sau bình phong đi ra.
Hắn thay một bộ thường phục, bớt đi mấy phần nghiêm trang trong tiệc, hiện rõ vẻ thanh quý tuấn mỹ của công t.ử thế gia.
Chỉ là đôi mắt ấy đen trầm, thẳng tắp rơi trên người ta, khiến người ta tránh không thể tránh.
05
Bùi Nghiễn Từ gọi ta là biểu muội, là có nguyên do.
Thuở nhỏ, hắn ở xa tại thư viện Vân Sơn cầu học, mỗi năm chỉ đến dịp lễ tết mới về phủ.
Mà cứ đến mùa đông, ta lại ốm yếu bệnh tật.
Ta luôn nằm liệt giường, không thể gặp người.
Cho nên từ khi có ký ức, chúng ta chưa từng nhìn thấy dáng vẻ của nhau.
Lần đầu tiên gặp nhau là vào năm ta mười tuổi.
Năm ấy là một mùa đông ấm.
Còn chưa đến giao thừa, trong kinh đã náo nhiệt lên.
Hai bên phố dài treo đầy đèn.
Đèn hoa sen, đèn kéo quân, từng chiếc nối tiếp từng chiếc.
Các cô nương trong phủ được đích mẫu cho phép, muốn cùng nhau ra ngoài xem đèn đầu năm.
Di nương lại không cho ta đi.
Bà nói mấy ngày trước ta vừa mới ho, nếu đêm xuống lại trúng gió, e là khó tránh khỏi lại bệnh một trận.
Ta buồn bực trong phòng.
Trong lòng khó chịu dữ dội.
Cuối cùng thật sự không nhịn được, ta thay một bộ y phục gọn nhẹ, lén chuồn ra khỏi cửa hông.
Chợ đèn trong kinh náo nhiệt cực kỳ.
Cả phố đều là quầy bán đèn, bán tượng đường, bán túi thơm.
Ta chưa từng một mình ra khỏi phủ, nhìn gì cũng thấy mới lạ.
Dọc đường ta mua đèn thỏ, lại mua một cây trâm hoa mai.
Cuối cùng ta dừng trước một quầy bán bánh đường giòn.
Chiếc bánh được nướng vàng ruộm, bên ngoài rắc vừng, hơi nóng bốc lên, thơm đến mức khiến người ta không dời chân nổi.
Ta ăn ngấu nghiến hai chiếc vào bụng.
Đang định trả tiền, lại sờ trong tay áo thấy trống không.
Kẻ trộm không biết từ lúc nào đã móc mất túi tiền của ta.
Chủ quầy thấy ta cầm bánh lại không đưa bạc, lập tức túm lấy tay áo ta.
"Tiểu cô nương, ăn mặc thì đàng hoàng, sao còn quỵt nợ?"
Ta gấp đến đỏ bừng mặt.
"Ta không quỵt nợ, là túi tiền của ta bị mất rồi."
Chủ quầy không chịu buông ta, la lối bảo người nhà ta đến trả tiền.
Khi ấy ta còn nhỏ tuổi, lại sợ bị trong phủ phát hiện lén chạy ra ngoài.
Ta gấp đến nỗi nước mắt sắp rơi xuống.
Đúng lúc này, có người từ ngoài đám đông đưa tới một miếng bạc vụn.
"Tiền của nàng, ta trả."
Ta ngẩng đầu.
Nhìn thấy một thiếu niên đứng trong ánh đèn.
Hắn mặc một thân trường bào thư viện màu trắng nguyệt.
Mày mắt trong trẻo ôn nhuận, dáng người cao ráo thanh tú.
Đèn lửa đầy phố rơi trên người hắn, vậy mà lại khiến hắn đẹp hơn người bên cạnh vài phần.
Chủ quầy nhận được bạc, lập tức đổi sang vẻ mặt tươi cười.
"Công t.ử hào phóng."
Ta vội vàng nói lời cảm tạ hắn.
Hắn hỏi: "Nàng là cô nương nhà nào, xưng hô thế nào?"
Trong lòng ta lập tức căng thẳng.
Nếu quay đầu chuyện này truyền đến tai di nương, ta coi như xong đời.
Vì thế ta bừa bãi bịa một lời nói dối.
"Ta là biểu tiểu thư của Hầu phủ, họ Diệp."