Tôi lẩm bẩm trách anh lãng phí.

Anh chỉ đưa tay xoa nhẹ lên đỉnh đầu tôi.

Trông anh còn vui hơn cả tôi.

Thậm chí còn đứng dậy lấy trong tủ lạnh ra một chai bia.

Dì Tôn mang cho tôi một bát chè Tứ Quả.

Tôi dùng hai tay đón lấy, lễ phép cảm ơn.

Dì Tôn cười hỏi:

“Con gái đỗ trường nào vậy?”

“Hàng Châu ạ.”

Dì Tôn liên tục gật đầu.

“Hàng Châu tốt lắm, thành phố lớn mà.”

Ánh mắt tôi vô thức dừng trên người Dịch Phù Châu.

Anh khẽ nheo mắt, trên môi vẫn là nụ cười nhàn nhạt.

Không nhìn ra bất cứ cảm xúc nào khác.

Trước khi trở về đảo Thời Hoa, anh từng sống ở Hàng Châu.

Gia đình bố mẹ nuôi không quá giàu có, nhưng bù lại vợ chồng rất hòa thuận.

Tuổi thơ của anh từng rất hạnh phúc.

Chỉ là đã xa xôi như chuyện của một kiếp trước.

Cậu con trai bị bế nhầm với Dịch Phù Châu thay anh sống hơn mười năm trong một gia đình đơn thân.

Khi ấy nhà họ chưa gánh nợ, điều kiện cũng không tệ.

Nhưng cậu ta không nhận được bao nhiêu tình yêu thương từ cha mẹ, trong lòng vẫn luôn mang theo oán trách.

Vì thế, sau khi hai người được đổi về đúng gia đình, cậu ta không cho phép bố mẹ ruột liên lạc với Dịch Phù Châu nữa.

Không muốn tình thương mình khó khăn lắm mới có được còn phải chia sẻ cho người khác.

Thế là hai bên cắt đứt liên lạc.

Dịch Phù Châu cũng chưa từng quay lại Hàng Châu.

Tôi đưa tay với lấy chai bia, nhưng thân chai đã bị một bàn tay giữ c.h.ặ.t.

“Con nít thì không được uống rượu.”

“Em trưởng thành rồi.”

Năm đó chuyển đến học ở thị trấn, vì một vài lý do nên tôi chậm mất một năm.

Lúc nhập học lại, tôi lớn hơn đa số bạn cùng lớp một tuổi.

Khi chính thức quen biết Dịch Phù Châu, tôi đã đủ tuổi trưởng thành.

Nghe tôi nhắc vậy, anh mới như sực nhớ ra.

Nhưng vẫn không buông tay khỏi chai bia.

Thay vào đó, anh rót cho tôi nửa ly.

“Uống tượng trưng là được rồi.”

Rõ ràng chỉ hơn tôi có hai tuổi, vậy mà lúc nào cũng cư xử như một bậc trưởng bối.

Tôi chẳng nghe lời anh.

Uống hết ly đó xong lại lấy thêm một chai mới, ôm chai uống thẳng.

Kết thúc bữa cơm, cả hai chúng tôi đều đỏ bừng mặt vì men rượu.

Còn thừa khá nhiều thức ăn, dì Tôn gói lại để chúng tôi mang về.

Lúc quay về chỉ cần hâm nóng lại là ăn được.

Hai đứa đều đã uống rượu nên chỉ có thể đi bộ về nhà.

Đến bờ biển dưới chân núi, vừa hay gặp đúng khoảnh khắc biển xanh sau lúc hoàng hôn.

Trên bãi biển còn lác đác vài du khách đang nghịch nước và chụp ảnh.

Tôi nghiêng đầu hỏi Dịch Phù Châu có thể xuống đó ngồi một lúc không.

Anh buông một câu.

“Miễn là em không định đi c.h.ế.t.”

Tôi bĩu môi.

“Em đã nói rồi, lúc đó em cũng đâu có muốn c.h.ế.t. Được sống... tốt lắm.”

Mang theo cả phần của những người thân đã rời xa, tôi càng phải sống thật tốt.

Tôi cởi giày, xắn ống quần rồi bước xuống biển.

Theo từng đợt sóng lúc tiến lúc lùi.

Dịch Phù Châu ngồi cách đó không xa nhìn tôi, không tham gia.

Trong lúc ấy, anh nhận một cuộc điện thoại rất dài. Sau khi cúp máy lại cầm điện thoại trả lời tin nhắn.

Thỉnh thoảng anh lại ngẩng đầu nhìn tôi một cái.

Xác nhận tôi không có chuyện gì, anh mới tiếp tục cúi đầu.

Du khách lần lượt rời đi.

Bờ biển dần chỉ còn lại hai chúng tôi.

Dịch Phù Châu hỏi:

“Về chứ?”

Tôi lắc đầu.

Anh bèn cởi chiếc áo sơ mi khoác ngoài, trải lên bãi cát cho tôi ngồi.

Trên người chỉ còn lại một chiếc áo ba lỗ màu đen.

Đường nét cơ bắp nơi cánh tay và tấm lưng vừa săn chắc vừa đẹp mắt.

Anh cũng rất đẹp trai.

Nghe dì út kể, lúc anh mới chuyển đến trường, có không ít nữ sinh chạy sang lớp chỉ để ngắm anh.

Chỉ tiếc anh chẳng hề để tâm, trong đầu chỉ có chuyện học.

“Trên mặt anh có gì sao?”

Dịch Phù Châu nghiêng đầu nhìn tôi.

Tôi cười lắc đầu rồi dời ánh mắt đi.

Chúng tôi cứ lặng im ngồi cạnh nhau thật lâu.

Đêm ấy...

Thời gian như được kéo dài vô tận.

7

Trên đường về, tôi lặng lẽ bước sau lưng Dịch Phù Châu.

Vô thức giẫm lên chiếc bóng của anh.

“Dịch Phù Châu, sau này trường được nghỉ, em có thể về thăm anh không?”

Dịch Phù Châu quay đầu, khẽ cười:

“Khó khăn lắm mới bay ra được, còn muốn quay về sao?”

Trước đây, tôi không muốn.

Cho dù có trở về, cũng chỉ là đến thắp hương cho dì út, dọn dẹp mộ phần rồi lại rời đi.

Nhưng bây giờ...

Tôi muốn.

Tôi lại một lần nữa lưu luyến vùng biển này.

Lưu luyến những con người trên hòn đảo này.

Thế nhưng Dịch Phù Châu lại nói:

“Đã bay ra rồi thì đừng quay lại nữa.”

Chỉ khi thật sự bước ra khỏi những vướng bận của quá khứ, mới có thể tháo bỏ xiềng xích, bắt đầu một hành trình mới.

“Vậy... em vẫn có thể liên lạc với anh chứ?”

Dịch Phù Châu khẽ nhướng mày.

“Có việc thì gọi.”

“Không có việc thì không được tìm anh sao?”

“Không có việc thì tìm anh làm gì?”

Tôi lặng lẽ dời mắt đi.

Sợi dây vô hình chẳng thể gọi tên trong lòng tôi bị anh dứt khoát cắt đứt.

Trước khi rời đảo Thời Hoa, tôi để lại một khoản tiền dưới gối của Dịch Phù Châu.

Khoảng thời gian ở nhà anh, mọi chi tiêu đều do anh gánh hết, nhất quyết không chịu lấy của tôi một đồng.

Anh chỉ bảo tôi giữ tiền lại để đi học.

Nhưng tôi không muốn mắc nợ anh.

Hơn nửa tháng sau, Dịch Phù Châu mới phát hiện số tiền dưới gối.

Vì thế, giữa chúng tôi mới có cuộc liên lạc đầu tiên sau khi xa nhau.

Tài khoản ngân hàng của tôi nhận được một khoản chuyển tiền từ anh.

Còn nhiều hơn số tiền tôi để lại mấy nghìn tệ.

Vừa tan học, tôi liền tìm một góc vắng gọi điện cho anh.

“Dịch Phù Châu, anh có ý gì vậy?”

Chương 5 - Chim Nhỏ Bay Qua Núi Cao - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia