07
Ngụy Đồ Nam cùng ta t.ử chiến một trận, đao kiếm cầm trên tay đều mẻ lưỡi, cuối cùng đã đại thắng. Chàng gửi gắm cho phó tướng, loan tin rằng Ngụy Đồ Nam và vị công chúa tự ý xuất hành đều đã t.ử trận nơi sa trường.
Trút bỏ bộ nhung phục, chúng ta khoác lên mình lớp áo vải thô. Trốn đến một ngôi làng nhỏ không tên.
"Ly nhi, ta vẫn nhớ hồi chúng ta đi học, thằng bé gầy còm nhất bị người ta ăn h.i.ế.p, nàng nhào lên bồi ngay một cước."
Ngụy Đồ Nam đỡ lấy thắt lưng ta, xoa xoa cái bụng to vượt mặt cười rạng rỡ.
"Không biết đứa con chúng ta sinh ra có bị lây tính khí của nàng không nữa."
Ta b.úng vào đầu chàng một cái, nghe vị tiên sinh thuyết thư mới đến trong làng kể chuyện. Ông kể về vị đích công chúa cân quắc không nhường tu mi, ra sa trường điểm binh như thần, cùng với Ngụy đại tướng quân là thanh mai trúc mã, tạo nên một đôi thần tiên quyến lữ. Truyền thuyết kể rằng họ không c.h.ế.t trên chiến trường, mà cuối cùng đã đắc đạo thành tiên, du sơn ngoạn thủy đến một chân trời khác.
Ta cười ha hả, Ngụy Đồ Nam cũng bật cười theo.
Chẳng thể mường tượng được xa xôi đến thế, chỉ riêng việc được sống bình an đã vắt kiệt nửa cuộc đời của ta rồi.
PHIÊN NGOẠI: BẠCH VIỄN THANH
Ta chắc hẳn là điên rồi.
Nên mới yêu một người con gái đã có người trong mộng.
Tết Nguyên tiêu năm đó, bằng hữu thì thầm bảo công chúa đang chằm chằm nhìn ta kìa, xúi ta mau lánh đi. Vị công chúa này đã thất thế, dính vào là hết hy vọng thăng tiến làm quan.
Ánh mắt đăm đăm ấy khiến ta nhớ lại lúc đọc sách ở Thái Viện thuở nhỏ. Vì gầy yếu mà bị người ta ăn h.i.ế.p, có một bé gái thân hình cũng nhỏ bé như ta nhưng lại đầy dũng khí chắn ngang trước mặt, che chở cho ta.
Giữa lúc thả đèn, ai nấy đều mang tư tâm viết lên điều ước của riêng mình.
Ta vô tình liếc thấy nàng viết: "Chỉ nguyện quốc thái dân an".
Tình ý từ đó gieo hạt cắm rễ sâu trong tim. Ta từng nghĩ người ta yêu cũng có tấm lòng rộng lớn tựa như ta. Mãi đến sau này ta mới biết tâm hồn nàng nhỏ bé lắm, nhỏ đến mức chỉ chứa vừa vặn mỗi Ngụy Đồ Nam.
Hoàng đế hỏi ta có bằng lòng cưới công chúa hay không.
Đêm tân hôn nàng cũng hỏi ta, là ta tự bằng lòng phải không.
Ta sao có thể nói dối? Việc đầu tiên của người đọc sách là Biết thì nói là biết.
Ta dẫu gì cũng là trang nam t.ử có tiếng tăm chốn kinh thành. Vậy mà nàng chưa từng nhìn thẳng ta lấy một lần. Cách vài ba hôm ta lại tự tay làm món bánh khoai môn nướng mang sang, đổi lại chỉ là thêm một chiếc mâm bị đập nát.
Hướng về biên cương phương Tây là toàn bộ nỗi chấp niệm của nàng, ta chẳng dám vặn đầu nàng lại, ép nàng nhìn ta.
Tình yêu của ta trở nên hèn mọn, nhu nhược.
Giống hệt như thuở thiếu thời, người dám đứng cạnh nàng làm trò quậy phá cùng nàng là vị thiên tài võ học hăng hái tự tin Ngụy Đồ Nam.
Đồng liêu hiến kế cho ta, bảo nên tặng chút bảo vật vào ngày sinh thần nàng.
Ta lắc đầu. Nhìn những lớp son phấn dung tục chốn thanh lâu ngõ hẻm, nhìn đám người tội nghiệp buông mình mua vui lấy lòng kia, ta lại lắc đầu.
Thác Bạt Ly của ta đâu yêu thích mấy thứ yên chi son phấn. Chẳng thà tặng cho nàng chút thiện niệm đi. Lấy danh nghĩa của nàng để mở cô nhi viện, lập quán phát chẩn tế, ta vì nàng mà cầu nguyện.
Cầu nguyện nàng có thể vui vẻ hơn một chút.
Chiến báo trễ hẹn đã tới. Lời tin này ta nào dám mang đi nói cho nàng biết. Ta mang tư tâm xúi giục nàng bôn ba chạy vạy, biết đâu đấy... nàng sẽ chịu từ bỏ, là có thể liếc nhìn ta rồi.
Ta nhịn không được bèn hỏi nàng, có mảy may chút khả năng nào... quên được hắn không?
Cái lắc đầu của nàng đã bóp nghẹt tia sống thoi thóp cuối cùng trong ta.
Vậy thì, dùng cái mạng này của ta, tặng nàng món quà cuối cùng vậy.
Nàng bù đầu đến mức quên cả sinh thần của chính mình. Ngày ta khởi hành, nàng đứng tít trên tường thành cao vợi nhìn xuống ta. Khuôn mặt không điểm phấn son vẫn quốc sắc thiên hương. Ta nhìn nàng thầm nhủ: Sinh thần vui vẻ nhé.
Nàng không nhìn ta nữa rồi.
Không muốn nàng cảm thấy nợ ta, ta đành nhấn mạnh rằng bản thân chỉ vì nghĩ tới chuyện thăng quan tiến chức nên mới đi đàm phán.
Trước lúc khởi hành, Hoàng đế hỏi ta: "Khanh tự thấy bản thân có thể sống sót trở về không?"
"Không thể." Ta cười đáp: "Đúng rồi, lễ vật sinh thần tặng cho công chúa chính là... trả lại tự do cho nàng ấy."
"Nếu bệ hạ còn nhớ đến chút tình cũ, Ngụy tướng quân khi trở về cũng sớm thành kẻ nhàn rỗi, vậy cứ để hắn cùng đi với công chúa đi."
Thác Bạt Ly, chúc nàng thái an. Nàng phải thái an.
Bọn bộ tộc A kia nào hiểu dăm ba trò đàm phán biện luận. Ta chỉ đành c.ắ.n răng nói ta là phò mã, xin đổi lấy con tin kia. Rồi chờ đợi bị ám sát, chờ đợi cái c.h.ế.t của ta trở thành cái cớ xuất binh cho hoàng gia.
Sau ngần ấy năm, lần đầu tiên ta gặp lại Ngụy Đồ Nam là khi bị nhốt trong trại địch. Vẫn cốt cách ngạo nghễ kiên cường, hắn bảo ta, cưới Ly nhi rồi thì hãy an phận ở bên nàng, bảo ta hãy cút đi.
Hai người này đều coi khinh người đọc sách đến thế sao?
Ta từ trước đến nay chưa một lần dám gọi tên Thác Bạt Ly, chỉ xưng hô nàng là công chúa. Nhưng giờ khắc này, ta lại lôi tờ hòa ly thư từ trong n.g.ự.c ra, nói với hắn: "Ly nhi và Viễn Thanh đã hòa ly. Hy vọng Ngụy đại tướng quân... sống sót mà trở về."
Ly nhi, người nàng không quên được, ta đã bảo vệ chu toàn rồi đấy.
Chỉ là, nàng vẫn chưa từng nếm thử đĩa bánh khoai môn nướng của ta một cách t.ử tế, đó là món mà cả nhà ta ai cũng khen ngon cơ mà.
Nàng cũng chưa từng giống như mấy cô nương bình thường ở kinh đô ngâm nga thơ do ta viết. Có lẽ nó cũng chẳng bốc mùi chua loét chán ngắt đến mức nàng phải ghét bỏ đâu nhỉ?
Năm đó nàng gả cho ta, một vị công t.ử mà nàng không hề yêu thích.
Còn đối với ta, năm đó, ta cưới được nữ t.ử mà lòng ta hằng yêu mến. Vui vui vẻ vẻ ở bên nàng trọn vẹn suốt ba năm trời.
Ta sẽ được ghi danh trên trang sử, trở thành hình mẫu tiêu biểu cho bậc sứ giả. Ta cũng sẽ giống như lời hoàng đế từng hứa, làm rạng rỡ tổ tông cửa nhà. Nhưng nơi chốn mà ta khát khao được vào nhất, dường như ta lại chưa từng một lần bước chân qua.
Trái tim nàng chung tình đến vậy. Ta hận sự chung tình đó, nhưng lại vô cùng ganh tị.
Thôi bỏ đi. Ly nhi, cuộc đời ta... cũng đành đến đây thôi.
(Hết)