Trong suốt đêm, chúng tôi lặng lẽ thử lại vài lần, vừa bối rối vừa tò mò như hai người hoàn toàn chưa có kinh nghiệm.

Vết thương của Cầm Kiến Quốc đúng là nằm ở nơi khiến người ta hiểu lầm.

Theo lời anh kể, viên đạn khi đó chỉ sượt qua, nếu ví với một củ cà rốt thì phần đầu chỉ khuyết mất khoảng nửa ch.óp.

Máu chảy rất nhiều.

Tất cả người có mặt đều trông thấy.

Từ đó tin đồn truyền đi, càng truyền càng thành chuyện anh hoàn toàn mất khả năng làm cha.

Bản thân anh cũng tin như vậy.

Bởi lúc bị thương, anh đau đến mức toàn thân toát mồ hôi lạnh.

Không ngờ sau khi hồi phục, chức năng vẫn còn.

Thậm chí còn tốt hơn hai chúng tôi tưởng.

Trước đây mỗi lần gần gũi Vương Hòa Bình, tôi chỉ thấy đau và sợ.

Anh ta chưa từng để ý cảm giác của tôi, chỉ quan tâm đến bản thân.

Tôi khi ấy cứ nghĩ chuyện vợ chồng vốn dĩ phải chịu đựng như vậy.

Đến khi thật sự ở bên Cầm Kiến Quốc, tôi mới hiểu nếu hai người biết quan tâm lẫn nhau, chuyện ấy cũng có thể trở thành sự dịu dàng.

Hai chúng tôi đều vụng về như người mới học.

Nhưng chính sự vụng về đó lại khiến khoảng cách giữa hai người ngắn đi rất nhanh.

Sau đêm ấy, tình cảm của chúng tôi thay đổi rõ rệt.

Ra ruộng làm việc, tôi bỗng nhớ đến anh rồi tự nhiên bật cười.

Nếu anh ở nhà, đôi khi hai người chỉ cần nhìn nhau cũng thấy vui.

Tráng Tráng thường ngơ ngác hỏi cha mẹ cười gì.

Chúng tôi lại chẳng biết giải thích thế nào.

Buổi chiều, Tráng Tráng vẫn theo tôi đến lớp xóa mù chữ.

Buổi tối Cầm Kiến Quốc về nhà sẽ dạy thằng bé học thêm.

Tôi ngồi bên cạnh học cùng.

Trước khi nhập ngũ, anh đã học đến cấp hai.

Những ngày ấy trôi qua ngọt ngào đến mức tôi chưa từng dám tưởng tượng.

Rau ngoài vườn cũng bắt đầu cho thu hoạch.

Tôi phơi được rất nhiều rau khô để dành.

Đến mùa thu, tôi bón lại đất rồi gieo lúa mì vụ đông.

Có hôm tôi đổi được một bó mía từ nhà dân.

Chỉ nghĩ đến vị ngọt thôi đã thấy thèm.

Lúc tôi vác mía vào khu gia đình quân nhân, mấy chị dâu lập tức hỏi đổi ở đâu.

Tôi chỉ chỗ.

Các chị bảo hôm khác cũng muốn đi.

Nói một lúc, mọi người bỗng hỏi tôi đã nghe chuyện Vương Hòa Bình chưa.

Tôi thật sự không biết gì.

Một chị hạ giọng bảo anh ta lại bị thương.

Lần này còn trúng đúng chỗ liên quan đến khả năng làm cha.

Mấy người nghe xong đều hơi bất an.

Có chị chỉ dùng ánh mắt nhìn nhau, không ai dám nói thẳng rằng chẳng lẽ phong thủy ở đây có vấn đề.

Ai cũng sợ nói linh tinh rồi bị người khác nắm thóp.

Có người còn lo nếu chồng mình cũng gặp chuyện như vậy thì cuộc sống về sau biết làm sao.

Tôi nghe mà mặt nóng lên, chỉ im lặng.

Nếu là tôi trước kia, chắc tôi sẽ nghĩ vợ chồng sống với nhau đâu nhất thiết phải gần gũi.

Nhưng bây giờ tôi lại thấy nếu hoàn toàn không có sự thân mật ấy thì quả thật đáng tiếc.

Mỗi lần ở bên Cầm Kiến Quốc, tôi đều cảm nhận được hai người gần nhau hơn.

Sau đó chúng tôi thường nằm ôm nhau, nói đủ chuyện.

Tôi kể anh nghe tuổi thơ của mình.

Kể những năm sống ở nhà họ Vương.

Kể suy nghĩ của tôi về Tráng Tráng và về tương lai.

Cầm Kiến Quốc không phải người nhiều lời.

Nhưng điều tôi nói, anh đều nghe rất chăm chú.

Thỉnh thoảng anh sẽ đáp lại vài câu đúng chỗ.

Từ đó tôi mới biết cuộc sống thật sự có thể ngọt đến mức khiến người ta yên lòng.

Giống như cây mía tôi đang vác trên vai.

Về đến nhà, Tráng Tráng nhìn thấy mía lập tức vui đến sáng mắt.

Nhưng chẳng bao lâu nó lại lo lắng.

Thằng bé hỏi có phải Vương thúc thúc bị thương đến mức sau này không thể có con nữa không.

Nó nghe người khác nói như vậy.

Nó sợ người kia sẽ quay lại đòi mình.

Tôi ngồi xổm xuống, đưa cho con một khúc mía đã róc sạch vỏ.

Tôi nói những lời đó không liên quan đến nó.

Tráng Tráng đương nhiên sẽ ở với mẹ và bố của nó.

Thằng bé nghe xong mới thở phào.

Sau đó nó lại vui vẻ hỏi tối nay ăn gì.

Tôi bảo sẽ làm sủi cảo nhân hẹ trứng.

Tưởng chuyện chỉ dừng ở đó.

Không ngờ hai tuần sau, Vương Hòa Bình thật sự tìm tới.

Vừa gặp, anh ta đã bảo tôi thu dọn đồ đạc, đưa cả con trai về với anh ta.

Tôi từ chối ngay.

Anh ta lập tức muốn giành Tráng Tráng.

Thằng bé hoảng sợ, vừa chạy vừa gào rằng có người xấu cướp trẻ con.

Nó trốn thẳng sau lưng Cầm Kiến Quốc.

Hôm ấy vừa hay Cầm Kiến Quốc cũng nghỉ.

Anh đứng chắn trước hai mẹ con rồi nhắc Vương Hòa Bình một câu.

Cờ đã đi thì không thể hối hận.

Vương Hòa Bình gần như muốn khóc.

Anh ta nói trước kia có thể cho con vì nghĩ mình còn sinh được đứa khác.

Bây giờ bản thân cũng mất khả năng làm cha, nên không thể để nhà họ Vương tuyệt tự.

Cầm Kiến Quốc nghe xong còn nghiêm túc khuyên anh ta khoan tuyệt vọng.

Biết đâu sau này vẫn hồi phục phần nào như mình.

Vương Hòa Bình lắc đầu, giọng gần như vỡ ra.

Anh ta nói vết thương của mình nghiêm trọng hơn nhiều, phần gốc cũng không còn nguyên vẹn.

Cầm Kiến Quốc nghe đến đó im lặng.

Còn tôi tuyệt đối không giao Tráng Tráng lại.

Hai người đàn ông đứng trước sân nói lý.

Vương Hòa Bình đ.á.n.h không lại Cầm Kiến Quốc nên cũng chẳng dám động tay.

Anh ta chỉ còn cách tranh cãi.

Người xung quanh thấy ồn ào liền kéo đến xem.

Ngay cả thủ trưởng cũng tới.

Ông nhìn bên này, nhìn bên kia, rõ ràng rất khó xử.

Cuối cùng ông đưa ra một phương án dung hòa.

Ông nói nếu cả hai người đều không thể có con, hay là cùng nhau nuôi Tráng Tráng.

Sau này thằng bé kết hôn, có con rồi thì chia một nửa mang họ Cầm, một nửa mang họ Vương.

Như vậy cả hai nhà đều có người nối dõi.

Vương Hòa Bình nghe xong không đồng ý.

Anh ta đột nhiên quay sang Cầm Kiến Quốc, nói sẽ đưa hai nghìn tệ.

10 - Chồng Đem Con Trai Làm Quà Để Báo Ân - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia