Cuối cùng La Kiến Quốc lên tiếng.
Giọng ông trầm, mang kiểu trưởng bối dạy bảo hậu bối.
“Tiểu Phùng, con làm vậy là không đúng.”
“Đã gả vào nhà họ La chúng ta thì là người nhà họ La.”
“Đồ của con đương nhiên cũng là của nhà họ La.”
“Hạo Vũ là con trưởng.”
“Nó sắp xếp chuyện trong nhà thì có vấn đề gì?”
Tôi quay đầu nhìn ông.
“Bố, vậy con hỏi bố một câu.”
“Mấy năm nay Hạo Vũ chuyển cho nhà bao nhiêu tiền, bố có biết không?”
Sắc mặt La Kiến Quốc thay đổi.
Đũa của La Uyển “cạch” một tiếng đặt xuống bàn.
“Con có ý gì?”
Tôi không lùi.
Tôi lấy điện thoại trong túi ra, mở bức ảnh chụp bản sao kê tài khoản chung, đặt lên bàn.
“Bốn tháng liên tiếp, mỗi tháng 8.000 tệ, người nhận là bố.”
“Còn một khoản 20.000 tệ chuyển cho Vy Vy.”
“Những khoản tiền này đều được chuyển ra từ tài khoản chung của chúng con.”
Cuối cùng La Hạo Vũ cũng tìm lại được giọng nói.
“Em kiểm tra sao kê tài khoản chung?”
“Em không kiểm tra anh.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
“Sao kê ngân hàng ghi rất rõ.”
“Mỗi tháng anh được 12.000 tệ tiền lương.”
“Chi phí trong nhà chủ yếu là em trả.”
“Điện nước, phí quản lý đều là em lo.”
“Tiền của anh ngoài chuyển cho gia đình ra, số còn lại đi đâu?”
Mặt La Hạo Vũ đỏ bừng.
“Anh cho bố mẹ anh tiền thì sao?”
“Họ nuôi anh lớn đến từng này, anh hiếu thuận với họ không phải chuyện nên làm sao?”
“Nên.”
Tôi gật đầu.
“Nhưng anh đã nói với em chưa?”
“Anh giấu em, mỗi tháng cố định chuyển 8.000 tệ.”
“Chi phí trong nhà anh đã bỏ ra bao nhiêu?”
“Hai năm nay anh từng mua một túi gạo chưa?”
“Từng đóng một lần tiền điện nước chưa?”
Bàn ăn hoàn toàn im lặng.
La Vy c.ắ.n môi, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa anh trai và tôi.
Sắc mặt La Uyển lúc xanh lúc trắng.
La Kiến Quốc cúi đầu xuống, như đang tránh né điều gì.
La Hạo Vũ đứng đó, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội.
Anh há miệng rồi lại khép lại.
Anh biết mình đuối lý.
Nhưng anh sẽ không nhận.
“Được.”
Anh đột nhiên cười một tiếng, đập cốc xuống bàn.
Nước b.ắ.n ra, văng lên khăn trải bàn.
“Phùng Cảnh Văn, hôm nay trước mặt bố mẹ anh, em đã nói đến mức này.”
“Em định không sống với anh nữa đúng không?”
Tôi nhìn anh.
Trong lòng thoáng nhói đau.
Hai năm.
Suốt hai năm, tôi cứ tưởng mình hiểu người đàn ông này.
Anh sẽ nấu trà gừng cho tôi vào những buổi sáng mùa đông.
Khi tôi tăng ca về muộn, anh sẽ để lại một ngọn đèn.
Anh nhớ ngày kinh nguyệt mỗi tháng của tôi, còn mua sẵn đường đỏ.
Những điều tốt đẹp ấy có thật không?
Hay từ đầu đã là vì ngày hôm nay?
“Hạo Vũ.”
Giọng tôi rất bình tĩnh.
Bình tĩnh đến chính tôi cũng ngạc nhiên.
“Em không nói là không sống nữa.”
“Em chỉ muốn anh hiểu rằng căn nhà này là của em.”
“Em sẵn lòng để anh ở.”
“Em sẵn lòng để người nhà anh tới làm khách.”
“Nhưng sắp xếp thế nào không phải một mình anh quyết định.”
La Uyển đứng lên.
Bà kéo tay La Hạo Vũ.
“Được rồi, được rồi, ăn bữa cơm mà làm ầm thành thế này.”
“Hạo Vũ, con ngồi xuống.”
“Có gì từ từ nói.”
La Hạo Vũ không ngồi.
Anh hất tay La Uyển ra, nhìn chằm chằm tôi.
“Phùng Cảnh Văn, trước mặt cả nhà em làm anh mất mặt.”
“Em nghĩ em thắng rồi sao?”
“Em không muốn thắng.”
Tôi nói.
“Em chỉ không muốn đ.á.n.h mất chính mình.”
Câu nói vừa dứt, cả phòng khách giống như bị rút hết không khí.
La Vy đột nhiên đứng dậy, cầm túi kéo La Uyển.
“Mẹ, đi thôi.”
“Người ta không chào đón chúng ta.”
La Uyển do dự một chút, nhìn La Hạo Vũ.
La Hạo Vũ không nói gì, sắc mặt xanh mét đứng đó.
La Kiến Quốc cũng đứng dậy, chắp tay sau lưng.
“Đi thôi.”
Ba người đi về phía cửa.
Lúc đi ngang qua tôi, La Vy thấp giọng nói:
“Chị dâu, chị giỏi lắm.”
Tôi không đáp.
Cánh cửa đóng lại.
Trong phòng khách chỉ còn tôi và La Hạo Vũ.
Anh đứng bên kia bàn ăn.
Tôi ngồi trên ghế.
Giữa chúng tôi là cả một bàn thức ăn chưa ăn xong.
Canh sườn vẫn bốc hơi.
Dâu tây còn nguyên trong đĩa, chưa ai động tới một quả.
La Hạo Vũ nhìn tôi, ánh mắt phức tạp.
Có tức giận.
Có khó xử.
Còn có một thứ gì đó tôi nhìn không rõ.
Giống như hoảng sợ.
“Em biến thành thế này từ bao giờ?”
Anh hỏi.
“Em không thay đổi.”
Tôi nói.
“Là anh chưa từng nhìn rõ em.”
Anh im lặng một lúc rồi đột nhiên hỏi:
“Bản sao kê đó ai đưa cho em?”
Tôi không trả lời.
Anh cười lạnh.
“Từ Ngọc Dung đúng không?”
“Cô bạn luật sư tốt bụng của em.”
“Hai người đã bàn bạc từ trước rồi?”
“Hạo Vũ, anh tự hỏi lương tâm mình đi.”
Tôi ngẩng đầu.
“Là anh nảy ý đồ trước, hay em đề phòng trước?”
Anh không nói nữa.
Tôi đứng dậy, bắt đầu dọn bát đĩa.
Bát đĩa chạm nhau phát ra tiếng giòn.
La Hạo Vũ đứng đó nhìn tôi một lúc rồi đột nhiên quay người, giật chìa khóa xe ở huyền quan, đóng sầm cửa đi ra.
Cánh cửa “rầm” một tiếng.
Bức tranh treo trên tường rung lên.
Tôi bưng một chồng đĩa, đứng trước cửa bếp, sững người vài giây.
Sau đó đi tới bồn rửa, đặt từng chiếc đĩa vào rồi mở vòi nước.
Trong tiếng nước ào ào, tôi đột nhiên cảm thấy rất mệt.
Tôi dựa lưng vào tủ bếp, từ từ trượt xuống đất, hai đầu gối co trước n.g.ự.c.
Tôi không khóc.
Chỉ cảm thấy luồng khí nghẹn trong lòng rất lâu cuối cùng đã được thở ra.
Nhưng sau khi thở ra, bên trong lại trống rỗng.
Điện thoại trong túi rung.
Tôi lấy ra xem.
Là tin nhắn của Từ Ngọc Dung.
“Thế nào?”
Tôi gõ:
“Nói rõ rồi.”
Cô ấy trả lời ngay.
“Hắn phản ứng thế nào?”
Tôi nghĩ một lúc rồi gõ:
“Chạy rồi.”
Từ Ngọc Dung gửi một biểu tượng thở dài.
“Tối nay qua chỗ tao đi.”
Tôi nhìn tin nhắn, gõ:
“Không cần. Đây là nhà của tao.”