Gửi xong, tôi nhìn màn hình rất lâu.
Đúng vậy.
Đây là nhà của tôi.
Tại sao tôi phải đi?
Tôi đứng dậy khỏi sàn.
Rửa bát.
Lau sạch bàn.
Cho thức ăn thừa vào hộp bảo quản rồi cất trong tủ lạnh.
Rửa dâu tây.
Một mình ngồi trong phòng khách ăn hết cả đĩa.
TV đang bật, nhưng tôi chẳng xem được gì.
Mười một giờ.
La Hạo Vũ chưa về.
Mười hai giờ.
Vẫn chưa về.
Tôi khóa cửa, lên lầu, nằm trên giường trong phòng ngủ chính.
Vị trí bên cạnh trống không.
Gối đặt ngay ngắn.
Chăn gấp vuông vức.
Tôi cứ tưởng mình sẽ mất ngủ.
Không ngờ vừa chạm gối đã ngủ thiếp đi.
Lúc tỉnh lại hôm sau, ánh nắng đã lọt qua khe rèm.
Tôi nhìn điện thoại.
Không có cuộc gọi nhỡ.
Không có tin nhắn.
La Hạo Vũ cả đêm không về.
Tôi dậy rửa mặt, thay quần áo rồi đi cửa hàng.
Lúc đi ngang huyền quan, tôi nhìn thấy dép của anh vẫn nằm lệch ở đó.
Đôi giày da anh mang hôm qua không có.
Tới cửa hàng, nhân viên Tiểu Chu thấy sắc mặt tôi không tốt thì hỏi có phải tôi ngủ không ngon không.
Tôi nói không sao.
“Đối chiếu lại sổ sách hôm qua một lần nữa.”
Đến trưa, La Hạo Vũ gửi một tin nhắn.
“Anh đang ở nhà mẹ.”
Tôi đọc nhưng không trả lời.
Anh lại gửi:
“Chuyện tối qua, chúng ta cần nói chuyện.”
Tôi nghĩ một lúc rồi trả lời:
“Được.”
“Tối nay anh về.”
“Ừ.”
Tôi đặt điện thoại xuống, dựa lưng vào bức tường bên cạnh giường chăm sóc da, nhắm mắt một lát.
Tiểu Chu đang chăm sóc da cho khách ở ngoài.
Tiếng nhạc dịu nhẹ vang từ loa.
Tôi biết cuộc nói chuyện tối nay sẽ không dễ dàng.
Nhưng có những chuyện cuối cùng vẫn phải đối mặt.
La Hạo Vũ về nhà lúc hơn tám giờ tối.
Khi anh vào cửa, tôi đang ngồi trong phòng khách xem TV.
Thật ra tôi chẳng xem vào được gì.
Người trên màn hình đi qua đi lại, tôi không nhớ nổi một cảnh.
Anh thay giày rồi đi tới ngồi xuống đối diện sofa.
Một ngày không gặp, anh trông khá mệt.
Dưới cằm xuất hiện một lớp râu xanh.
Cổ áo sơ mi nhăn nhúm, giống như tối qua chưa thay quần áo.
“Ăn cơm chưa?”
Tôi hỏi.
“Ăn rồi.”
Anh nói, dừng lại một chút.
“Mẹ anh nấu.”
Tôi gật đầu.
Sự im lặng lan ra giữa hai chúng tôi.
Trên TV, người dẫn chương trình đang cười.
Âm thanh nghe đặc biệt ch.ói tai.
Tôi cầm điều khiển, tắt TV.
“Nói đi.”
La Hạo Vũ dựa vào sofa, hai tay đan vào nhau trên đầu gối, cúi đầu nhìn ngón tay.
Một lúc sau, anh lên tiếng.
“Văn Văn, chuyện hôm qua là anh không đúng.”
Tôi không đáp, chờ anh nói tiếp.
“Anh không nên chưa bàn với em đã nói như vậy trước mặt người nhà.”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi.
“Nhưng Văn Văn, anh cũng hy vọng em có thể hiểu anh.”
“Anh là con trưởng trong nhà.”
“Bố mẹ già rồi.”
“Em gái còn chưa kết hôn.”
“Anh không thể mặc kệ họ.”
“Anh lo cho họ, em không cản.”
Tôi nói.
“Nhưng anh giấu em, mỗi tháng chuyển 8.000 tệ.”
“Còn khoản 20.000 tệ kia.”
“Những chuyện này anh từng nói với em chưa?”
La Hạo Vũ mím môi.
“Anh sợ em không đồng ý.”
“Cho nên anh chọn giấu em.”
“Không phải lừa!”
Giọng anh cao lên rồi lại hạ xuống.
“Anh chỉ là… không biết mở lời thế nào.”
“Em trước giờ quản tiền c.h.ặ.t, anh sợ nói ra em sẽ cãi nhau với anh.”
Tôi nhìn anh.
“Hạo Vũ, chúng ta kết hôn hai năm.”
“Tất cả chi tiêu trong nhà đều do em trả.”
“Điện nước, phí quản lý, tiền mua đồ ăn hằng ngày, cả những lần anh mời khách ăn cơm, khoản nào không trừ từ thẻ của em?”
“Tiền lương của anh, em chưa từng hỏi anh lấy một đồng.”
“Anh muốn hiếu thuận với bố mẹ, được.”
“Anh nói với em một tiếng, chúng ta cùng bàn.”
“Em sẽ không cản.”
“Nhưng anh chọn giấu em.”
“Lén chuyển tiền.”
“Còn gọi em gái tới xem nhà, chọn phòng.”
“Những chuyện này, anh có từng coi em là vợ anh không?”
La Hạo Vũ im lặng.
Anh cúi đầu, dùng hai tay xoa mạnh mặt rồi thở dài.
“Vậy bây giờ phải làm sao?”
“Em muốn biết.”
Tôi nói.
“Rốt cuộc anh nghĩ thế nào?”
“Anh thật sự cảm thấy nhà của em đương nhiên nên cho người nhà anh ở?”
“Hay chỉ là… anh thấy như vậy tiện hơn?”
La Hạo Vũ không trả lời ngay.
Anh dựa vào sofa, nhìn trần nhà.
Rất lâu sau mới nói:
“Văn Văn, anh thừa nhận lúc đầu anh nghĩ điều kiện của em tốt, nhà em không có gánh nặng.”
“Sau khi chúng ta kết hôn, anh vẫn nghĩ của em là của anh.”
“Nhưng anh đối xử tốt với em không phải giả.”
“Em biết.”
Tôi nói.
“Em không nói những điều anh làm tốt với em đều là giả.”
“Nhưng anh đối xử tốt với em không có nghĩa anh được quyền quyết định thay em.”
Anh quay đầu nhìn tôi.
“Nếu anh nói anh không để họ chuyển vào nữa, em có thể… đừng giận nữa không?”
Tôi nhìn anh.
Trong mắt anh có vẻ thăm dò, giống như người đang dò đá qua sông.
“Hạo Vũ, chuyện này không phải vấn đề giận hay không.”
“Là vấn đề lòng tin.”
“Anh đã động vào két sắt của em, đúng không?”
Sắc mặt La Hạo Vũ thay đổi.
“Anh không…”
“Giấy chứng nhận nhà bị động vào.”
Tôi cắt lời.
“Thói quen đặt đồ của em, em tự biết.”
“Mật khẩu là ngày sinh của anh.”
“Anh tự đoán ra đúng không?”
Anh há miệng nhưng không phủ nhận.
“Anh muốn làm gì?”
Tôi hỏi.
“Lấy giấy chứng nhận nhà đi làm gì?”
La Hạo Vũ im lặng rất lâu.
Lâu đến mức tôi tưởng anh sẽ không trả lời.
Sau đó anh thấp giọng nói:
“Anh muốn… mang tới trung tâm đăng ký bất động sản hỏi xem có thể thêm tên hay không.”
Câu ấy vừa dứt, phòng khách yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng tủ lạnh chạy.
Tôi nhìn anh, bỗng cảm thấy vô cùng xa lạ.
Người đàn ông đã ngủ chung giường với tôi hai năm lại âm thầm muốn thêm tên mình vào tài sản trước hôn nhân của tôi.
“Thêm tên?”
Tôi lặp lại, giọng rất nhỏ.
“Anh chỉ hỏi thôi.”