Tôi gập mạnh cuốn sổ lại.

Một tiếng “chát” vang lên khô khốc.

Giống như một cái tát.

Tát thẳng vào 5 năm ngu ngốc vừa qua.

Cũng tát vào chính gương mặt ngây thơ đến đáng thương của tôi.

Tôi nhìn người phụ nữ trong gương.

Gương mặt vàng vọt.

Dưới mắt có quầng thâm mờ.

Tóc buộc qua loa bằng một sợi dây chun cũ.

Trên người là bộ đồ mặc nhà giá vài chục tệ.

Đây chính là bà vợ già trong miệng anh ta.

Tôi vì cái nhà này mà tự biến mình thành bộ dạng ấy.

Vậy mà sau cùng, anh ta lại lấy chính bộ dạng ấy ra để khinh miệt tôi.

Tôi cười.

Khóe môi chậm rãi nhếch lên.

Nước mắt không hề báo trước mà rơi xuống.

Không phải vì tôi còn đau lòng.

Mà vì mọi chuyện nực cười đến mức khiến người ta phát khóc.

Thứ tôi nuôi suốt 5 năm không phải một gia đình.

Mà là ba đứa trẻ khổng lồ chỉ biết há miệng chờ ăn.

Một gã chồng ích kỷ.

Một ông bố chồng tham lam.

Và một bà chị chồng chưa từng thật lòng xem tôi là người nhà, nhưng lúc nào cũng tiêu tiền của tôi rất thuận tay.

Tôi lau sạch nước mắt.

Mở tủ quần áo ra.

Bên trong gần như toàn là đồ của Trần Hạo.

Vest hàng hiệu, giày thể thao bản giới hạn, áo thun thời trang đủ kiểu.

Tất cả đều được treo gọn gàng, ngay ngắn.

Còn quần áo của tôi chỉ có vài bộ lưa thưa, chen chúc trong một góc nhỏ đến tội nghiệp.

Tôi kéo hai chiếc vali lớn nhất ra.

Rồi bắt đầu ném từng món đồ của anh ta vào trong.

Vest, khỏi cần gấp.

Giày, khỏi cần xếp thành đôi.

Đĩa game anh ta quý như bảo bối, đồng hồ, khuy măng sét, mấy món đồ linh tinh đắt đỏ.

Tôi gom sạch rồi quẳng hết vào vali.

Cảm giác chẳng khác gì đang dọn một đống rác lâu ngày.

Tôi đóng đồ của Trần Hạo thành hai chiếc vali to tướng.

Rồi đặt chồng ở ngay trước cửa.

Trông chúng như hai ngọn núi nhỏ chắn ngang lối đi.

Làm xong tất cả, tôi mệt rã rời, ngồi bệt xuống sàn nhà.

Căn nhà bỗng trở nên trống trải hơn nhiều.

Nhưng cũng nhẹ nhõm và yên tĩnh hơn hẳn.

Tôi định đi tắm.

Muốn gột rửa sạch sẽ mọi xui xẻo và bẩn thỉu đã tích tụ trong suốt 5 năm qua.

Tôi cầm chiếc áo vest anh ta vứt trên ghế sô pha lên.

Định ném nốt vào vali.

Không ngờ một vật cứng cộm trong túi áo trượt ra.

Nó rơi xuống đất, phát ra một tiếng “cạch” rất khẽ.

Là một tờ hóa đơn được gấp nhỏ.

Tôi nhặt lên rồi mở ra.

Đó là hóa đơn của một cửa hàng trang sức.

“BVLGARI”

Thương hiệu này tôi biết.

“Sản phẩm: Dây chuyền bộ sưu tập Divas’ Dream.”

“Số tiền: 52.000 tệ chẵn.”

“Ngày mua: Hôm qua.”

Hôm qua.

Lúc tôi còn ở công ty, thức trắng cả đêm để vẽ bản thiết kế cho một dự án gấp.

Anh ta nhắn WeChat cho tôi, nói tối phải tiếp khách hàng nên không về nhà.

Hóa ra khách hàng của anh ta là nhân viên bán hàng Bvlgari.

Còn dự án gấp của anh ta là mua dây chuyền cho nữ thần.

5 vạn 2.

Gần bằng nửa năm tiền lương của tôi.

Anh ta tiêu không chớp mắt.

Rồi đem tặng ngay cho một người phụ nữ khác.

Còn tôi, đến một thỏi son 300 tệ cũng phải nâng lên đặt xuống mấy lần rồi lại thôi.

Tôi siết c.h.ặ.t tờ hóa đơn.

Đầu ngón tay run lên rất nhẹ.

Không phải vì giận.

Mà vì lạnh.

Cái lạnh ấy thấm vào da thịt, rồi chui thẳng tới tận xương.

Tôi cứ tưởng chúng tôi chỉ là không có tiền.

Hóa ra, không có tiền chỉ là tôi.

Tiền của anh ta đã được tiêu ở nơi khác từ lâu rồi.

Đúng lúc ấy, điện thoại của tôi reo lên.

Là một số lạ.

Tôi trượt màn hình nhận cuộc gọi.

“A lô?”

Đầu dây bên kia vang lên một giọng nữ mềm nhũn, ngọt ngào, còn mang theo chút ý cười.

“A lô, có phải chị Ôn Tình không ạ?”

Chị?

Tôi khựng lại một giây.

“Em là Thẩm Nhược Dao.”

Cô ta tự giới thiệu tên mình.

Chính là “nữ thần thanh lịch, xinh đẹp” trong tin nhắn của Trần Hạo.

“Ngại quá chị Ôn Tình, em làm phiền chị rồi.”

Giọng cô ta vừa mềm vừa ngọt.

Ngọt đến mức giống hệt kẹo bông gòn nhưng nghe vào lại thấy ngấy.

“Điện thoại anh Hạo hết pin, nên anh ấy mượn máy em gọi cho chị một cuộc.”

“Anh ấy nói tối nay không về ăn cơm đâu, bảo chị đừng đợi.”

“Bọn em đang ở cạnh nhau.”

Bảy chữ cuối cùng, cô ta cố tình nói thật nhẹ, thật chậm.

Trong giọng nói ấy tràn đầy khoe khoang và khiêu khích.

Tôi không nói gì.

Chỉ im lặng nghe tiếp.

Hóa ra sau khi gửi đơn ly hôn, anh ta đã tính luôn cả cách ngửa bài với tôi.

Để nữ thần của anh ta đích thân thông báo.

Đúng là vừa tàn nhẫn.

Vừa ngu xuẩn đến buồn cười.

“Chị Ôn Tình? Chị còn nghe máy không?”

Giọng Thẩm Nhược Dao mang theo vẻ nghi hoặc giả vờ.

“Sao chị không nói gì vậy?”

“Anh Hạo còn dặn, lúc nào chị rảnh thì dọn đồ giúp anh ấy, hai hôm nữa anh ấy sẽ qua lấy.”

“Anh ấy nói có vài món khá đắt tiền, mong chị đừng làm hỏng.”

Tôi khẽ bật cười.

“Vậy à?”

“Chẳng hạn như sợi dây chuyền Bvlgari 5 vạn 2 anh ta vừa mua hôm qua sao?”

Đầu dây bên kia lập tức im phăng phắc.

Tôi có thể nghe thấy nhịp thở của cô ta bỗng nặng hẳn đi.

Vài giây sau, cô ta mới dùng giọng hơi lạc đi để hỏi.

“Chị… sao chị biết?”

“Những gì tôi biết còn nhiều hơn cô tưởng đấy.”

Tôi bình thản đáp.

“Cô chuyển lời giúp tôi cho Trần Hạo.”

“Đồ của anh ta tôi đã đóng gói xong, hiện đang đặt ngay trước cửa.”

“Bảo anh ta lập tức, ngay bây giờ, cút qua đây mà lấy.”

“Chậm một phút, tôi sẽ ném toàn bộ từ trên lầu xuống dưới.”

“Bao gồm cả tờ hóa đơn của sợi dây chuyền mới tinh đang nằm trên cổ cô nữa.”

Nói xong, tôi cúp máy luôn.

Tôi không có hứng thú nghe cô ta diễn thêm một giây nào nữa.