Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, ép bản thân phải bình tĩnh, rồi tiếp tục kéo lên xem lịch sử trò chuyện của Lưu Văn Hằng.

Kéo lên, rồi lại kéo lên nữa.

“Ai hiểu được cảm giác lén lút ngay dưới mí mắt vợ mình đâu, đúng là càng nghĩ càng thấy kích thích.”

“Yên tâm đi, lát nữa tan làm về anh sẽ mua cho con một món đồ chơi Ultraman, dỗ nó thật t.ử tế.”

“Chắc con đàn bà ngu ngốc kia có c.h.ế.t cũng không nghĩ ra, anh vốn không phải người không muốn có con, chỉ là không muốn có con với cô ta mà thôi.”

“Anh cưới cô ta chỉ vì cô ta có công việc ổn định, có thể làm người chăm sóc trong nhà cho anh, còn giúp anh lo cho ba mẹ.”

“Nếu thật sự muốn sinh con, đương nhiên phải tìm một người xinh đẹp, gen tốt như em rồi.”

Tôi run lẩy bẩy toàn thân, bấm mở từng bức ảnh khiến người ta khó chịu, rồi từng chút một lướt qua toàn bộ lịch sử trò chuyện.

Đến khi xem xong, gương mặt tôi đã ướt đẫm nước mắt từ lúc nào không hay.

Hóa ra thời gian bọn họ dây dưa với nhau còn sớm hơn cả thời điểm tôi và Lưu Văn Hằng kết hôn.

Mười năm hôn nhân, chỉ có một mình tôi bị lớp vỏ “không sinh con” ấy lừa đến t.h.ả.m hại.

Còn Lưu Văn Hằng lại qua lại với người phụ nữ khác, thậm chí ngay cả con cũng đã có rồi.

Vậy tất cả những gì tôi hy sinh suốt bao năm qua rốt cuộc được tính là gì?

Ba năm mẹ anh ta bệnh nặng nằm liệt giường, là tôi bưng bê chăm sóc, mỗi ngày lau người, đút cơm cho bà, tự mình mệt đến mức sụt liền mười cân.

Những năm đầu khi tôi khát khao có con, tôi còn từng ngây thơ tưởng rằng vấn đề nằm ở bản thân mình, uống hết bát t.h.u.ố.c bắc đắng nghét này đến bát t.h.u.ố.c bắc khác.

Hóa ra, từ đầu đến cuối, tôi chỉ là một món công cụ mà anh ta đặt trong nhà.

Là một tấm bình phong để anh ta che đậy những thứ dơ bẩn sau lưng.

Sự thật giống như một thanh sắt nung đỏ, hung hăng áp thẳng lên trái tim tôi.

Tôi ôm lấy bồn cầu vừa khóc vừa nôn, nôn đến mức dạ dày quặn thắt, cổ họng đắng nghét.

Mãi cho đến khi cổ họng chỉ còn lại cảm giác đau rát như bị lửa thiêu.

Tròn hai tiếng sau, tôi mới miễn cưỡng tìm lại được chút tỉnh táo.

Trong phòng ngủ vẫn vang lên tiếng ngáy đều đều của Lưu Văn Hằng.

Nhìn về phía anh ta, tôi nghiến răng đến mức gần như muốn vỡ vụn, m.á.u rỉ ra nơi môi cũng không hề hay biết.

Trong lòng tôi gào thét hết lần này đến lần khác: Lưu Văn Hằng, tôi nhất định sẽ khiến anh phải trả cái giá thật đắt!

Tôi cho bản thân một chút thời gian để nuốt trôi sự thật ghê tởm này.

Sau đó, tôi lau sạch nước mắt, đi đến trước thùng rác trong bếp.

Trong thùng rác, mấy cây nấm bị bỏ quên từ một tuần trước đang nằm ở tận đáy, trên mũ nấm đã mọc lên những đốm mốc nhỏ li ti.

Đó là lần trước về quê hái rau dại, Lưu Văn Hằng ngồi xổm trong bụi cỏ, tự tay hái mang về.

Khi ấy anh ta ôm chúng đến trước mặt tôi như đang dâng báu vật, còn hào hứng nói sẽ nấu cho tôi một nồi canh nấm thật ngon.

May mà khi đó tôi giữ lại một chút cảnh giác, dùng ảnh tra thử trên mạng.

Thứ đó nào phải nấm bình thường, rõ ràng là nấm tán bay có độc.

Loại nấm này có khả năng gây ảo giác rất mạnh, có thể khiến người ăn phải sinh ra những ảo ảnh dữ dội, nghiêm trọng hơn còn khiến thần trí hỗn loạn, rơi vào trạng thái mất kiểm soát.

Lúc ấy tôi lập tức ném nó vào thùng rác, còn bảo Lưu Văn Hằng mau mang xuống dưới lầu vứt đi.

Nhưng anh ta lười biếng, cứ lần lữa mãi không chịu động tay.

Không ngờ đến hôm nay, thứ bị bỏ quên ấy lại vừa hay có đất dụng võ.

Tôi đeo găng tay bảo hộ, nhặt cây nấm độc kia lên, chậm rãi vắt ra phần nước nhớp nháp, rồi tỉ mỉ bôi lên món đồ kia.

Tôi cẩn thận đến mức không bỏ sót bất cứ khe hở nhỏ nào.

Sau đó, tôi lại đặt mua ngay trong đêm một thiết bị định vị và một thiết bị ghi âm, rồi giấu chúng dưới đế giày của Lưu Văn Hằng.

Làm xong mọi chuyện, trong mắt tôi lướt qua một tia lạnh buốt.

Không phải anh rất thích cảm giác kích thích sao?

Vậy thì để tôi giúp anh nếm thử cho đến tận cùng.

Sáng hôm sau, tôi cho thêm một chút thứ vào bát cháo của Lưu Văn Hằng.

Đó là t.h.u.ố.c bắc bổ thân, loại bổ quá mức đến mức khiến người ta cả ngày bồn chồn không yên.

Sau khi uống xong, quả nhiên anh ta trở nên mất tập trung, đến cả gương mặt cũng hơi ửng đỏ.

Lưu Văn Hằng ôm lấy tôi, hơi thở áp sát mặt tôi, bàn tay cũng lần về phía eo:

“Vợ à, hiếm khi được cuối tuần, hay là chúng ta…”

Trong lòng tôi lập tức dâng lên một cảm giác buồn nôn khó chịu.

Tôi gần như theo bản năng đẩy anh ta ra, sau đó giả vờ dùng giọng điệu tự nhiên nói:

“Hôm qua mẹ gọi điện bảo nhớ em, hôm nay em về thăm mẹ một chút.”

Lưu Văn Hằng thoáng khựng lại, ngoài mặt vẫn tỏ ra bình tĩnh như không, nhưng đáy mắt rõ ràng lóe lên một tia mừng thầm.

“Vậy để anh đưa em về.”

Tôi lắc đầu.

“Em tự bắt xe là được rồi.”

“À đúng rồi, mẹ nói tủ lạnh trong nhà hỏng rồi, muốn đổi cái mới, hay là anh chuyển trước cho em ba mươi nghìn tệ đi?”

“Bao nhiêu cơ?” Giọng Lưu Văn Hằng đột ngột v.út cao, suýt nữa bật khỏi ghế sofa, “Ba mươi nghìn tệ á, sao em không đi cướp luôn đi? Số tiền đó gần như đủ mua nửa cái mạng anh rồi!”

Tôi làm bộ đặt túi xách trở lại, trên mặt lộ ra vài phần thất vọng: “Vậy thôi, em không về nữa.”

3 - Chồng Không Phải Không Muốn Có Con, Chỉ Là Không Muốn Có Với Tôi - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia