Mười năm sống theo thỏa thuận không sinh con, tôi lại tình cờ phát hiện trong đồ của chồng mình có một chiếc máy hút sữa đã cũ.
Tôi hỏi cho ra lẽ, anh ta lại tỉnh bơ nói rằng đó chỉ là một trò đùa dai của bạn bè.
Vậy nên tôi lặng lẽ bôi một ít nước nấm độc lên món đồ ấy.
Ồ, đã thích đùa như vậy, thì tôi cũng góp vui bằng một màn đùa cho ra trò.
Cuối tuần, tôi định nhân lúc rảnh rỗi dọn lại phòng ngủ từ trong ra ngoài cho sạch sẽ.
Vừa bước đến bên giường, tôi đã nhìn thấy một đống quần áo nhăn nhúm bị ném bừa lên trên.
Đó là áo bóng và quần lót mà Lưu Văn Hằng thay ra từ hôm qua, tất cả bị vò thành một đống lộn xộn đến chướng mắt.
Tôi cau mày, quay đầu gọi vọng về phía phòng làm việc: “Lưu Văn Hằng! Em đã nói với anh bao nhiêu lần rồi, quần áo thay ra thì đừng có vứt lung tung nữa!”
“Đừng chơi nữa, mau qua đây dọn cái đống bừa bãi của anh trước đi!”
Trong phòng làm việc vẫn vang lên tiếng hiệu ứng trò chơi lách tách, xen lẫn tiếng đồng đội hò hét đầy kích động.
Lưu Văn Hằng ngay cả đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên, chỉ đáp lấy lệ:
“Biết rồi, biết rồi, cứ để đó đi, anh đánh xong ván này là qua ngay.”